Le prime 200 righe.
Tật xấu thì khó chừa.
Đừng có tweet nữa. Mà hãy thưởng thức cái bánh đó.
Đây không phải là "bộ trang phục của ngày" đâu.
Mà chỉ là một bộ quần áo thôi.
Nhưng những bạn fan theo dõi muốn biết tôi mặc gì mà.
Vậy thì có lẽ họ nên chuyển sự tập trung của mình
sang một điều gì đó quan trọng hơn,
như kỹ thuật khai thác fracking hoặc Ronan Farrow đấy.
Tôi khá chắc là fan của tôi đều ghét hai thứ đó.
Henry đang cố gắng giúp tôi trở thành một con người tốt hơn.
Và mặc dù tôi rất cảm kích với sự giúp đỡ của anh ấy...
"Chính nhờ những dịch vụ chuyên nghiệp và nhanh chóng của công ty,
"Tôi thật sự chân thành cảm ơn.
Kính thư. Eliza Dooley."
Tôi nhiều khi cũng chỉ muốn anh ấy đi chết ngủm ở đâu đó thôi.
Và rồi đến dịp cuối tuần,
thì tôi chỉ muốn gọi một cốc latte và không phải nói "xin cảm ơn."
Xin cảm ơn.
Cuối tuần có kế hoạch gì lớn không?
Có chứ, tôi sẽ cố gắng đụng mặt một số người nổi tiếng,
hoặc tham gia một sự kiện sang trọng có tặng quà, hoặc đi chơi với Karrueche,
hoặc nhảy-du thuyền, Pitbull, chè-chén cho đến khi say xỉn như một cô nàng-da trắng
Rôi xuất hiện tại một buổi tiệc bất-ngờ, và nhảy như xiếc,
cả trong-cả-ngoài, có thể hôn thêm một cái hamburger
- để nguyên trang điểm, không hiệu ứng, David Guetta. - C-cái gì? T-tại sao?
Tại sao cô lại phải làm những việc đó chứ?
Cô bạn Brit của tôi chỉ còn có 17 fan-cuồng
là đuổi kịp tôi.
"Fan-cuồng."
Nên tôi cần một cơn bão like, và thắng điểm trên Instagram,
và về cơ bản thì anh có thể hiểu là,
để nhắc nhở Brit cô ta chỉ là một con quỉ cái không có giá trị gì sất.
Tôi có thể nói vậy mà.
Cô ấy là bạn thân nhất của tôi đó.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
- Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. - Oh, chào buổi sáng.
Hoàn toàn không có ý muốn gây ảnh hưởng đến chuyện tình bạn của mấy cô đâu,
nhưng tôi nghĩ mình nên thuyết phục cô tham gia một hoạt động có ý nghĩa,
một cái gì đó có tính xây dựng hơn,
như là, để tôi nói nhé, giúp đỡ người khác chả hạn?
Giúp đỡ... Người khác á?
- N-nhưng là dịp cuối tuần mà. - Thì sao?
Cuối tuần sinh ra là để tăng tính sản xuất mà.
Thế cô chưa bao giờ nghe bài hát "Working for the weekend" à?
- Chưa. - Chưa á?
Đó là một bản pop rất lôi cuốn về những người
lựa chọn làm việc xuyên dịp cuối tuần đó.
Cái bài hát đó không nói về việc làm việc vào dịp cuối tuần đâu.
Anh có thể nhắc lại không?
Tôi cũng rất thích bài hát đó, nhưng nó không nói về chuyện làm việc vào dịp cuối tuần đâu.
Mà là nói về chuyện làm việc đến dịp cuối tuần đó.
Thì tôi nói vậy mà.
Không phải, mà bài đó nói về chuyện làm việc để được nghỉ cuối tuần.
Oh, tôi hiểu rồi.
Nên toàn bộ mục đích để làm việc là để có thể nghỉ cuối tuần.
- Chính xác đó. - Đúng! Xin cảm ơn!
Chà, đúng là tôi hoàn toàn không hiểu như vậy.
Và mọi người có thể thấy,
tôi bây giờ sẽ bỏ bài đó ra khỏi danh sách nhạc của mình.
Thôi được, thế như thế này nhé?
Tôi hứa sẽ làm việc vào dịp cuối tuần này nếu như anh không làm gì cả.
Và chỉ để cho rõ ràng thôi, 'vì đã có sẵn mấy cái hiểu nhầm rồi...
Em sẽ nhận đề bài của Henry và giúp đỡ người khác
nhưng để đổi lại,
anh ấy sẽ giành nguyên cuối tuần làm bất cứ điều gì ngoại trừ công việc.
Anh ấy cần thả lỏng và vui vẻ hơn.
Oh, tôi cũng định vậy đó.
Chúng ta đang nói đến cuối tuần, phải không? Của tôi sẽ trọng đại lắm đó.
Vì tối mai là buổi họp-mặt cấp III của tôi đấy!
Và cái người ngày xưa đó
cũng sẽ có mặt... Mitchell Mcmoney.
Và tôi thật sự tin rằng, từ sâu trong con tim,
là lý do duy nhất khiến tôi bây giờ vẫn độc thân
là vì mình đã được định mệnh sắp đặt để trở thành Bà. Mcmoney.
Đó là năm 1994.
- Ừm, tôi có buổi họp bắt đầu lúc... - Shh!
Ngay khi chúng tôi sắp sửa vượt được ranh giới tình bạn
và nhảy như xiếc, thì có người nhắn.
Số 411 hồi đó chính là 911,
và có nghĩa là phải chạy khỏi đó với mức 5000.
Và việc tiếp theo mà chúng tôi biết,
cậu ấy đã đi lưu diễn bằng cách may áo blazer ngoại cỡ cho Jodeci,
- còn tôi thì đi học Yale. - Chị đi học ở Yale á?
Và mãi đến cuối tuần này tôi mới có cơ hội
để gợi nhớ lại mọi chuyện.
- Charmonique? - Hmm?
Em luôn nhìn rất tuyệt.
Nên tối mai em có thể qua nhà và giúp chị chuẩn bị,
nếu như điều đó giúp chị nghĩ em rất chu đáo và tốt bụng.
Em biết không? Như vậy thì em rất chu đáo và tốt bụng đó.
- Cảm ơn nhé! - Tuyệt!
Đến lượt anh.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Chào, Henry.
Tối thứ sáu, huh?
Chính xác đó. Sắp sửa cuồng nhiệt rồi!
Tôi cũng vậy.
Thật sao? Thế anh đã có kế hoạch gì rồi?
Chà, tôi tính sẽ về nhà
và tạm không nghĩ ngợi gì đến công việc.
Và còn định làm và thưởng thức một đĩa salad lớn nữa.
Có thể thêm luôn mấy miếng gà nướng từ hai hôm trước.
Henry.
Có thể thêm một nắm khoai tortilla
cho thêm giòn.
- Thêm giòn nhỉ. - Anh nghe chuẩn đấy.
Henry, đấy là kế hoạch chán ngắt nhất
mà tôi đã từng nghe đó.
Chà, vậy cậu cũng không biết tận hưởng âm thanh
của một con cá voi xanh khi biết mình sẽ mất con đâu nhỉ.
Cô ấy đã hét vang cả biển khơi đấy.
Chà, em thì chỉ hi vọng Saperstein sẽ không hét toáng cả biển khơi
khi chúng ta bỏ dòng thuốc vitamin cho trẻ em vào thứ Hai.
- Cái gì? - Đã có quyết định rồi à?
Oh, chính xác rồi. Phải chào tạm-biệt thôi.
Oh, thôi nào, Henry.
Mấy viên nhai nhai đó mấy năm nay đã không có doanh thu rồi.
Sản xuất chúng thậm chí còn lỗ thêm đấy.
Mấy viên nhai nhai đó đã giúp công ty chúng ta nổi bật trên thị trường đấy!
Năm đấy đã lâu lắm rồi.
Đề bài của chúng tôi là phải khiến phân nhóm khách hàng trẻ em thích khoáng chất.
Và cho đến lúc đó, viên ngậm cho trẻ em của chúng tôi
chỉ là một viên oval màu xanh da trời vị như đất.
Nhưng tôi đoán là những khách hàng nhí sẽ thích
hình một chú voi màu cam sống động và có vị như trái quít.
Và quả thật, là như vậy!
Nhưng viên ngậm đó đã bay vèo vèo ra khỏi giá,
và hãng Kinderkare pharmaceuticals
đã chiến thắng giải thưởng Brandmar cao quí.
Chú voi nhỏ màu cam đấy là một ngôi sao,
và cũng là bước thay đổi thương hiệu lớn đầu tiên của tôi đó.
Nhưng nó đã thành đồ cổ rồi, và không thể theo kịp được
với những đối thủ cạnh tranh trẻ hơn, sành điệu và dẻo hơn đâu.
Nghe này, em hiểu là tình huống này rất tệ,
nhưng thỉnh thoảng anh phải đốn bỏ những cái cây già cỗi
để các cây mới còn phát triển.
Em nói đúng chứ, ông bố?
Ai là bố? Tôi mà là bố á?
Thì em đâu phải là người có kế hoạch cuối tuần
chỉ bao gồm có một bát toàn roughage.
- Tôi đã nói là có thêm gà nướng mà! - Oh, wow.
Sếp ạ.
Gà nướng vẫn có thể vui mà.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Lịch sử nhai nhai của chúng ta, nhỉ?
Tôi không biết là...
đừng vòng vo với tôi nữa anh bạn. Nói thẳng cho tôi nghe đi.
Thưa sếp, tôi sẽ nghĩ ra được một ý tưởng gì đó.
- Tôi sẽ làm việc xuyên cuối tuần... - Không có ích đâu mà.
Em nó đã mất rồi.
Cái linh hồn vui vẻ đó đã rời khỏi tòa nhà từ nhiều giờ trước rồi.
Tôi có thể cảm nhận được.
Và nếu như tôi đúng hiểu cậu nhóc trái cây đó đúng,
thì em nó sẽ muốn chúng ta tiến bước đó.
Chúc cậu một cuối tuần vui vẻ nhé.
Nên... Hãy vượt qua và có một... Dịp cuối tuần vui vẻ.
Tối hôm sau, tôi đã đến nhà của Charmonique.
Tôi sẽ làm phần việc tốt của mình, rồi chuồn nhanh ngay khi có thể.
Không cần đâu, xin cảm ơn ạ.
Tránh ra nào.
Mẹ ơi!
Bây giờ nhé, cậu ấy nhớ chị với hình ảnh của Mary J. Blige,
nhưng một phần trong chị chỉ muốn xé bỏ cái hình tượng đó
để ấn tượng cậu ấy với một chút Erykah thật ngầu...
- Mm-hmm. Em hiểu cái tư duy đó. - Okay.
Nhưng khi chị hoàn toàn thay đổi diện mạo của mình,
thì chị hãy nhớ là vẫn có nguy cơ
mọi người sẽ không nhận ra chị là ai đâu...
V.D. Renèe Zellweger, người nhìn vẫn rất ổn...
Cái ảnh đó nhìn hoàn toàn không giống Renèe Zellweger ngày xưa một chút nào cả.
Mm-hmm. Chị hiểu ý của em rồi.
Mm. Chính xác.
Whoo! Được. Nên thử kiểu t-boz nhé.
Được. Cảm ơn nhé.
Oh, em rất thích.
Oh, khỉ thật, không.
Làm ơn mà, không, không. Chuyện này không thể đang xảy ra được.
- Sao vậy ạ? - Cô bé bị ốm rồi.
- Cô bé bảo mẫu của chị bị ốm! - Cô bé đó ốm ạ?!
Ừm, con bé nói là có ăn nhầm đồ Mexican hỏng ở khu thương mại
và không thể ngừng nôn được.
Chị đã bảo là cô bé có thể nôn ở đây chưa?
Oh.
"Cháu... có... thể... nôn... ở...đây."
Cô bé trả lời thế nào?
Cháu nó nhắn là không thể qua được.
Bà thầy bói của chị đã tiên đoán là sẽ có một trở ngại vô hình ngăn chị đến với tình yêu đích thực
Nhưng chị thật không ngờ rằng
trở ngại đó lại là một cái burrito giá 5$ ở quầy ăn uống đâu.
Em rất tiếc.
Và không bảo mẫu nào có thể đến gấp được như thế này.
Mm. Chắc vậy, không đâu ạ.
Chính thế nhỉ.
Chị sẽ phải bỏ lỡ dịp họp mặt
và cơ hội tìm được tình yêu đích thực.
Nghe có vẻ như vậy đấy ạ.
Ừm.
Chị đúng không thể nghĩ được dù chỉ một giải pháp
trong toàn bộ, vũ trụ này
mà có thể giúp chị đi đến sự kiện tối hôm nay.
No comments yet. Be the first to leave one.