Le prime 200 righe.
Đi nào, các cô gái. Ở Bowl giao thông đang kẹt cứng,
Tớ không muốn lỡ mất bài "Light My Fire" đâu.
Nó chỉ muốn lên giường với Jim Morrison.
Hey, Maria.
Đi xem The Doors biểu diễn với tụi này không?
Không được rồi.
Ngày mai tớ có bài kiểm tra giải phẫu học.
Oh, Maria.
Chưa thấy ai chán phèo như cậu.
Các cậu không để nó yên được hả?
Nó đã làm gì các cậu nào?
Nó không chịu cầu nguyện cho những lỗi lầm của tớ.
Cầu cho cậu bị bệnh lậu luôn đi.
Phải rồi, còn chơi les như mấy cậu thì khỏi phải lo bị lậu.
Cậu quên màng chắn hả?
Dùng màng chắn vẫn có thể nhiễm lậu đấy nhé.
Maria!
Lũ dở hơi.
Đừng trả lời tụi nó.
Xin lỗi, thưa cô.
Tôi không muốn làm phiền, nhưng tôi bị thương và tôi cần cô giúp đỡ.
Sẽ sưng một chút.
Cô có nghĩ Chúa sẽ cứu cô không?
Tôi đã được cứu rồi.
Hmm.
Chúa cứu tất cả.
Tôi không thấy miệng vết thương đâu cả.
Không có...
Không có vết rách.
Đừng làm loạn!
Chỉ làm mọi chuyện xấu đi thôi.
Fatty Patty, Fatty Patty.
Tỉnh dậy nào, cô bé.
Mặc vào.
Làm đi.
Không, không phải mặc choàng vào.
Cởi đồ ra.
Xin làm ơn.
Tôi còn trong trắng.
Cởi ra.
Tao đã nói rồi...
Chúa không cứu tao được.
Chúa kính yêu của con, con chấp nhận trong vòng tay của người,
Trong tự nguyện và vui sướng, với tất cả nỗi sợ hãi,
Khổ đau và chịu đựng,
Dù cái chết của con có là gì, con xin vui lòng chấp nhận.
Amen.
Chúa kính yêu của con, con chấp nhận trong vòng tay của người,
Trong tự nguyện và vui sướng,
Với tất cả nỗi sợ hãi, khổ đau
Và chịu đựng,
Dù cái chết của con có là gì, con xin vui lòng chấp nhận.
Amen.
Xin lỗi.
Vậy bác sĩ tâm thần học nghĩ gì khi một bệnh nhân đặc biệt bất trị
Không chịu nói chuyện để trừng trị vị bác sĩ đó?
Cháu cá là chú nghĩ về sex.
Cháu có nghĩ đến sex nhiều không?
Cháu có đặc biệt nghĩ đến một cô gái.
Con gái chú.
Cháu lên đỉnh trong khi nghĩ đến cô ấy. Rất nhiều lần.
Chú không thấy thoải mái khi cháu nói chuyện về con gái chú, Tate.
Chẳng lẽ chú không muốn biết cháu làm gì cô ấy?
Cách cháu đặt cô ấy xuống giường, nhẹ nhàng mơn trớn làn da mềm mại,
Làm cô ấy rên khẽ như một con mèo con,
Cô ấy còn trong trắng.
Rất dễ hưng phấn.
Cháu có tìm đến những suy nghĩ này
Để an ủi bản thân những lúc gặp stress không?
Thật ra là có.
Cháu tự sướng rất nhiều lần để những hình ảnh khác biến đi.
Máu và những cuộc thảm sát.
Cháu muốn những suy nghĩ đó biến đi và chú không giúp gì được cho cháu hết.
Chúng ta chỉ mới điều trị được vài tuần.
Chú cũng hứng mà, phải không?
Violet đã kể cháu nghe về cuộc vụng trộm của chú
Với cô gái ở Boston.
Không lớn hơn Violet là bao nhiêu, cô ấy nói thế.
- Hết giờ rồi. - Mẹ kiếp. Cháu không chấp nhận.
Hôm nay đến đây là xong rồi, Tate.
Anh nghĩ mình đã thỏa thuận rồi mà.
Không lẽ anh còn phải đổi luôn số điện thoại?
Em có thai.
Tao tưởng mày ghét hút thuốc.
Tao mới học.
Không ngủ nổi.
Cái gì cũng sợ.
Thứ tấn công tao không phải con người.
Là Tate đó.
Không, mày cũng thấy thứ khác mà.
Anh ta chỉ tìm cách dọa cả hai chúng ta thôi.
Mày nói bố mẹ mày làm sao?
Đừng lo.
Tao nói tao bị lũ cướp ở Melrose tấn công.
Tụi nó muốn túi Chanel của tao.
Đâu thể nói với họ tao đến nhà mày để thử thuốc, đúng không?
Tao phải làm giả một biên bản báo cáo cảnh sát giả và đủ thứ.
Mấy vết cắt thế nào?
Sâu lắm.
Chúa ơi, t-tao không thể thôi nghĩ đến cái miệng đó.
Đó là mặt nạ.
Anh ta muốn dọa mày thôi.
Cái nón này không giống thứ mày hay dùng lắm.
Có mục đích hết.
Nhìn xem.
Tóc tao bạc trắng
Vì sợ hãi.
Yeah, tao có đọc trên mạng, chuyện này có thật.
Mày có tin có ma quỷ không?
Không.
Tao thì có.
Tao đã nhìn vào mắt nó.
Đi kiểm tra Violet!
Có ai đột nhập không?
Lên lầu đi.
Em sẽ gọi cảnh sát.
Về nhà đi, Addy.
Nào.
Cảnh sát đang trên đường đến.
Nói họ quay lại đi-- là Addy thôi.
Nhưng anh sẽ gọi người đến
Cho kiểm tra các cửa sổ và cửa chính.
Nếu con quỷ nhỏ đó vào được thì ai cũng vào được.
Anh không nên gọi nó thế!
Em có sao không? Em đang run kìa.
Em vẫn chưa buồn nôn, Ben.
Khi em có thai Violet,
Em ốm nghén suốt hai tháng liền.
Có điều gì đó không ổn với đứa bé này, em cảm thấy thế.
Anh sẽ lo lắng nếu em nghĩ là mọi chuyện đều ổn,
Sau những gì em đã phải chịu, sau khi em sẩy thai.
Mức độ lo lắng của em đang ở giới hạn cao nhất rồi.
Đừng ra vẻ bác sĩ với em.
Em biết anh cảm thấy thế nào không?
Đứa bé này...
Là lý do vì sao chúng ta chuyển đến đây.
Nó là sự giải thoát của chúng ta, Viv.
Cháu đẩy
Và đẩy, còn bài nhạc đó của Karen Carpenter,
"Isn't life the shit", cứ vang vọng trong thang máy.
Bị cắt ra làm đôi, hệt như dao Ginsu.
Cháu cảm thấy như là,
"Chuyện quái quỷ gì đây, chân tôi đâu rồi?"
Nghe khủng khiếp thật.
Đã bao nhiêu lần cháu mơ thấy giấc mơ này rồi?
Khoảng mười lần.
Không nhiều cơn ác mộng làm cháu sợ,
Nhưng lần này thì khá trầm trọng.
Như cảm giác lúc cháu ở bên một thằng con trai và nó sờ bụng cháu ấy,
Cháu nổi hết gai ốc lên.
Sống trong căn nhà Sát Nhân có lạ không chú?
Xin lỗi?
Ý cháu là những tội ác đã diễn ra ở đây hả?
Cháu biết những chuyện đó trước khi đến gặp chú?
Bồ tèo, cậu đang đi tour thăm ngôi nhà Sát Nhân.
Chú hiểu rồi. Chú đoán là cháu tìm ra chú
Thông qua danh sách bảo hiểm của Hội Diễn viên màn bạc.
Yeah, yeah, đúng vậy.
Rồi cháu đến đây, và cháu không thể tin nổi chính mình.
Cháu gần như không bấm chuông cửa.
Nhưng rồi cháu nghĩ, "Hôm nay hẳn là ngày may mắn của mình."
Thế, nghiệp diễn của cháu,
Mọi chuyện thế nào?
Khá là trì trệ.
Có thật là vụ giết người diễn ra ở đây không chú?
Chú không biết, Bianca.
Chú quan tâm đến cơn ác mộng của cháu hơn.
Cháu có từng bị lạm dụng tình dục?
Như quấy rối à?
Chưa hề.
Đối với chú, giấc mơ của cháu giống như một cách biểu đạt
Của một số nỗi đau đớn về tình cảm cháu đang chịu đựng.
Một phần trong con người cháu cảm thấy...
Bị chia rẽ, khép lại.
Cháu cố chạm đến nó như khi tìm kiếm đôi chân bị mất của cháu vậy,
Nhưng... tất cả những gì cháu tìm thấy là những phần cơ thể rời đầy máu.
Cháu nghĩ cái gì trong cháu đã khép lại vậy, Bianca?
Cháu không biết.
Cháu nghĩ cháu chỉ sợ bị cắt đôi.
Xin chào, bà Langdon?
Tôi là Ben Harmon, bác sĩ tâm lý của Tate.
Bà Langdon, tôi gọi cho bà
Vì tôi không thể tiếp tục điều trị cho con bà nữa.
Tôi sẽ cho bà số của bác sĩ tâm lý khác.
Tôi nghĩ ông này có thể giúp được cho cậu bé.
Vì con trai bà đã đi quá giới hạn với con gái tôi.
Kỳ lạ thật.
Chú tưởng cháu về rồi.
Cháu đi một lúc lại bị quay lại đây.
Nhà này có mấy phòng vậy chú?
Uh, xin lỗi,
Chờ tôi một lát, bà Langdon.
Đây là lý do vì sao chú thích
Bệnh nhân của chú đi cửa trước hơn.
Cháu sợ lắm.
Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, Bianca.
Đối mặt với nỗi sợ của mình, một cách trực diện
Là điều tốt nhất cháu có thể làm.
Hôm nay cháu đã rất can đảm.
Rất tốt.
No comments yet. Be the first to leave one.