Le prime 118 righe.
ANTEIKU
Tôi đã mơ thấy giấc mơ
Khi mà tôi vừa chào đời
''Hãy sống thật đẹp, được chứ?''
Tôi vỗ tay và cười vang Trong thị trấn nơi bao bọc lấy tôi
Tôi uống khô đi màu sơn
Những sắc màu của cầu vồng đã biến đổi
Tôi dần khát khao Vòng tay ôm ấp từ người khác
Tôi không thể bước tiếp một mình nữa
Ta đang ở bên nhau mỉm cười
Ta trao tình yêu của mình Như cho món đồ chơi
Tôi muốn hủy hoại
Đám trẻ dơ bẩn Bằng những lời nhỏ mọn
Những người đàn bà lạc lối Thổi bùng lên ngọn lửa
Ở một thị trấn xa xôi Ai đó đã lìa đời mãi mãi
Đã mười năm rồi nhỉ?
Gã trai trẻ đã cướp đi đôi tay của ta không ở đây ư?
Có vẻ ngươi đã thăng cấp đáng kể trong giới nhỉ?
Có lẽ hồi đó, ta nên lấy luôn cánh tay thuận của ngươi nhỉ?
Như ta đã làm với thượng cấp của ngươi.
Đặc vụ Cấp cao Shinohara.
- Iwaccho. - Ừ.
- Hirako, thủ ở đây. - Rõ, thưa sếp.
Những người còn lại, đi tiêu diệt đám Aogiri.
Amon, cậu cũng vậy.
- Amon! - Tôi cũng sẽ chiến đấu!
Đó là mệnh lệnh của cấp trên đó. Cấm cãi lại.
Tôi ở lại đây! Để tôi chiến đấu cùng với anh!
Cậu là người tài. Ta không thể mất cậu được.
Đi ngay!
Tôi chả muốn mất ai nữa.
- Đừng cản đường tụi này đó. - Rõ, thưa sếp!
Hirako, tôi xin lỗi.
Tôi hiểu mà. Vậy giờ sao đây?
Quinque đó đâu rồi?
Nó ở đây rồi.
Em làm cái gì trong tổ chức điên rồ này vậy?
Mở mắt ra đi, Ayato ngốc!
Sao chị tỏ ra hòa thuận với con người chứ? Ta là ngạ quỷ đó, chết tiệt!
Miễn được làm bạn với đám con người,
là chị có thể quên đi mình là quái vật ư. Cái đó làm chị hài lòng hả?
Chị không dùng hai cái cánh cho tử tế thì để em xé!
Dù chỉ là mẫu thử nghiệm, khả năng phòng thủ của Arata ấn tượng đó.
Dùng thiết bị cũ thì tới giờ chắc ta chết hai lần rồi.
Ta thắng rồi.
Phải không?
Ừ.
Ta thua rồi.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín...!
Mười!
Hả? Mình chả thấy nó trong đó.
Uta, giữ yên hắn ta như thế nhé.
Tuyệt ghê!
Đánh văng cả thân trên của hắn mà hắn vẫn hồi phục ư?
- Vượt xa khả năng chữa lành của ngạ quỷ. - Sức sống mãnh liệt thật đó.
Chả hiểu ngươi có vị ra sao nhỉ.
Theo hắn chứ?
Không, ta nên đi nhanh thôi.
Vị của chị kinh quá.
Trong thế giới này, sức mạnh là tất cả.
Mọi thứ được quyết định bởi các cấp sức mạnh.
Chị quá yếu.
Thế nên chị mới thua.
Y như ông già của ta.
- Iwa! - Ừ!
Iwaccho.
Ta được dùng sức mạnh của bản mẫu này tới mức nào?
Anh định liều gì à?
Liều nhé!
Chơi luôn!
Nào, Arata...
Ăn trọn bọn ta đi!
Chơi thôi nào!
Thật khó tin.
Một quinque kakuja.
Một kakuja...
Liệu hắn chịu nổi không?
Sức mạnh của nó rất đáng sợ, nhưng... Nó có thể phá hủy...
cả chính ta nữa, hiểu chứ?
Shinohara!
Nó đang ăn sâu vào anh!
Chà, cái này trông không ổn rồi.
Nó sẽ nuốt chửng anh mất!
Quả là một vũ khí kinh khủng.
Ta tranh đấu và giết nhau ở khắp mọi nơi.
Các ngươi cố biện minh cho bản thân như thể đó là lệnh trời.
Không có lý do nào biện minh cho việc giết người khác.
Hành động cướp đi một mạng sống luôn là xấu xa.
Sao... Sao chứ?
Nếu giả định là vẫn có một linh hồn,
thì có vẻ linh hồn của hắn không có ý định cho ngươi mượn sức mạnh của nó.
Bố ơi...
Kể cả trong tình trạng này rồi, chị vẫn gào đòi bố sao?
Ông ta đã chết rồi, Touka!
Ka...
Kaneki...?
Kaneki.
Đây là lỗi của anh.
Xin lỗi em.
Tại sao...?
Em hiểu rồi...
Đồ đần...
Kaneki?
Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Tiền bối. Đỡ Touka giúp em.
Anh đang hành động vô cùng khác lạ đó, đồ quái dị đeo bịt mắt ạ.
Tôi tưởng anh đã chết lâu rồi chứ!
Cậu là em trai duy nhất của Touka.
Tôi chả thể giết cậu.
Đây là lý do mà đám người từ Anteiku các ngươi quá mềm yếu!
Đồ khốn...
Anh ta...
đã mạnh hơn hẳn rồi nhỉ?
Bất cứ lúc nào nhỉ...
Phải.
Này.
Bí mật của cậu...
Tôi có nên nói nó là gì không?
Hả? Anh đang nói cái gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.