The Story of Ming Lan

The Story of Ming Lan (知否知否应是绿肥红瘦)

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep27 vie
Un commento di tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tag

other
Pubblicato il: 2019-01-20
Download: 52
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Tiểu nương yên tâm.

Nam nhân của ta đã ở Dương Châu, mấy ngày rồi.

Trương lang trung từng khám cho Vệ tiểu nương

không hề có chút tung tích nào hết.

Không có chứng cứ, cô ta có thể tìm ra được gì chứ?

Tuy là như vậy,

nhưng Minh Lan bây giờ,

đã không còn là đứa trẻ không nơi nương tựa như trước kia.

Nếu như để lộ ra sơ hở gì,

lão bà bà trong nhà kia,

nhất định sẽ lật mình

ủng hộ nó.

Tiểu nương không cần lo lắng.

Chủ quân rất thương tiểu nương mà.

Huống hồ, chuyện này liên quan tới danh dự của Thịnh gia.

Chủ quân tất nhiên sẽ không để người ta lật lại chuyện cũ đâu.

Nếu không, đây chẳng phải đã coi nhẹ,

sự quyết đoán của chủ quân ư?

Đợi cô nương nhà chúng ta được gả vào cao môn,

ai còn dám nói xấu tiểu nương.

Nói đến thành thân,

khi lão Hầu gia của Hầu tước phủ qua đời,

các nhà đều tới cúng bái.

Đại nương tử nhà họ giờ phải mở tiệc đáp lễ.

Mời không ít bạn bè cũ.

Tề quốc công gia và nhà chúng ta cũng được mời.

Quận chúa Bình Ninh còn đặc biệt sai người chuyển lời tới,

nói chúng ta cũng đi.

Tiểu công gia nhà họ,

nhìn rất nhanh nhẹn,

nhưng lại là một kẻ không có mắt.

Đúng vậy. Chuyện ở hội bóng ngựa của Lục cô nương

đã vô cùng ồn ào rồi.

Chúng ta cứ đợi xem,

quận chúa xử lý việc này thế nào?

Tiểu công gia mắt mù,

nhưng nhà khác thì không.

Tiệc đáp lễ của Cố gia,

có mời không ít các quan có chức tước và gia quyến.

Đây chính là cơ hội tốt, để Mặc Nhi nhà chúng ta thể hiện.

Đến lúc đó, ta phải để họ biết

Thịnh gia chúng ta có một cô nương tướng mạo xinh đẹp,

lại tài giỏi.

Bình Ninh quận chúa không coi trọng chúng ta,

nhưng Biện Kinh có rất nhiều người thuộc hàng phú quý.

Mặc Nhi không cần phải treo chết trên một ngọn cây.

Đúng vậy.

Sao đột nhiên lại nhớ ra bái tế tổ tiên vậy?

Không cần đứng dậy.

Hôm trước con mơ thấy tổ phụ,

người nói cháu gái chúng con,

không ai thắp nổi cho người một nén nhang, cho nên con tới đây.

Trong mấy đứa trẻ,

con là đứa hiểu chuyện nhất.

Vi phu rất vui.

Cha.

Người còn nhớ hình dáng của mẹ con không?

Mẹ lúc đó chết thảm lắm.

Bây giờ con nghĩ lại là thấy khó chịu.

Cha, người nói xem,

người có nhiều con cái như vậy,

tại sao chỉ riêng mẹ con bị khó sinh?

Một xác hai mạng,

đây rốt cuộc là mệnh không tốt,

hay còn có lý do khác?

Phụ nữ sinh con vốn dĩ là một quỷ môn quan.

Mẹ con cũng là do vô phúc.

Đây cũng là một câu chuyện thương tâm.

Sau này con đừng nghĩ nhiều.

Cha.

Con gái trên đường gặp phải thuỷ tặc.

Lúc bị chìm xuống đáy nước, tưởng rằng không giữ được mạng,

nhưng trong lúc con mơ hồ,

hình như con đã thấy mẹ.

Người giơ tay ra, kéo con.

Hình như muốn nói gì đó.

Mẹ con đã nói gì?

Con không biết là nói gì. Trong lòng mới rất hoang mang.

Con đã trúng phải tà ma gì vậy?

Cứ nói linh tinh mãi.

Con gái ở Hựu Dương,

Tận mắt thấy đại tổ mẫu trút hơi thở.

Người chết, chết… Chết…

Không được bình yên. Trong lòng con rất sợ.

Bỏ đi, bỏ đi. Con còn nhỏ, chưa biết nặng nhẹ.

Những chuyện này về sau không được nhắc lại nữa.

Để tránh làm hỏng hoà khí gia đình.

Còn một chuyện nữa, mong phụ thân cho phép.

Nói đi.

Con nghe nói, nhìn thấy được vong hồn người thân,

đều là người chết sống không yên ở địa phủ.

Phải mời pháp sư siêu độ mới được.

Chuyện này cũng nên làm. Nay đại nương tử làm đương gia.

Dùng bao nhiêu bạc, cứ chi đi.

Mẹ con, chôn đơn độc ở Dương Châu.

Khó tránh khỏi bị cô hồn dã quỷ bắt nạt.

Cha, người là thiên tử môn sinh.

Dương khí mạnh nhất.

Con gái muốn nhờ phụ thân người,

lấy vài giọt máu ở tay, nhỏ vào chu sa.

Để con gái miêu tả lại một chút

bài vị của mẹ.

Trấn áp mấy tiểu quỷ môn đó.

Đây cũng coi như

ân huệ của phụ thân cho con và mẹ.

Thánh nhân viết,

Kính quỷ thần nhi viễn chi.

Nhà ta là gia đình đọc sách thanh lưu.

Những lời lẽ quái lực loạn thần này không được nói nữa.

Con cũng rất không nên yêu cầu

những việc làm tổn hại sức khoẻ.

Phụ thân người nói có lý.

Là con gái làm không được ổn thoả.

Vậy, lúc con lo liệu pháp sự

mong phụ thân hãy góp mặt,

đích thân thắp ba nén nhang,

an ủi linh hồn của tiểu nương con.

Bây giờ bên ngoài binh hoang mã loạn,

con vốn nên ở nhà tu thân dưỡng tính,

vậy mà con cứ làm thứ chuyện không may mắn như vậy,

còn ra thể thống gì?

Phụ thân, tiểu nương là người kề gối với người mà.

Được rồi. Thấy con đã chịu kinh sợ,

con nghỉ ngơi sớm đi.

Cô nương.

Nếu chủ quân đã không chịu trích máu,

người xem,

chúng ta có nên tìm một người có bát tự mạnh

viết một bài vị cho tiểu nương không?

Không phải tìm.

Vốn dĩ là bịa ra mà.

Tiểu Đào,

nếu bát tự của em mạnh,

em có bằng lòng trích máu cho tiểu nương ta không?

Em bằng lòng chứ. Thường ngày, tiểu nương đối xử với em rất tốt.

Mỗi lần có bánh còn để phần cho em ăn.

Đến em còn chịu,

nhưng người kề gối của tiểu nương ta

thì lại không chịu.

Em thì phó thác được.

Ông ấy không phó thác được thì thôi.

Thế, thế phải làm sao?

Người chết dưới lòng đất ngủ không yên ổn.

Người sống trên mặt đất

làm sao yên giấc được.

Mẫu thân nhìn thấy chưa? Kia là kiệu của phủ Tề quốc công.

Nói vậy là Nguyên Nhược ca c cũng đến rồi.

Còn nữa, còn nữa, kia là kiệu của nhà Anh quốc công.

Chẳng phải nhà họ không thích dự những dịp thế này sao?

Sao ngài ấy lại đến?

Người xem, quả nhiên chỉ có vợ chồng họ, không có người khác.

- Chào phu nhân. - Chào.

- Con gái nhà Ung vương cũng đến. - Đừng ồn nữa.

Làm toáng cả lên, tiểu thư khuê các

làm gì có ai như con chứ.

Phu nhân Anh quốc công này…

Chư vị.

Lão hầu gia qua đời, đưa tang,

dọc đường các nhà đều đã bày vật tế tưởng niệm.

Cảm kích bất tận.

Vì vẫn đang trong kỳ tang nên lược bỏ tất cả chi tiết lụa hồng.

Khúc nhạc và sân khấu cũng chỉ hát toàn những lời tưởng nhớ.

Tiếp đãi không chu đáo, mong chư vị lượng thứ.

Tần đại nương tử kể từ khi lão hầu gia qua đời,

phải lo liệu Cố phủ rộng lớn.

Lao tâm lao lực, cực khổ vô cùng.

Tổ chức buổi tiệc nhỏ, bằng hữu thân quyến tụ tập vui vẻ một chút

- cũng thuộc lẽ thường tình. - Đúng vậy.

Vương phi nói không sai chút nào hết.

Quận chúa nương nương bình thường nói năng cao ngạo.

Gặp ai nói chuyện cũng hất mũi lên trời.

Lần này ngồi trước Ung vương phi

lại làm ra cái vẻ như chuột sợ mèo.

Có biết là vì lý do gì không?

Tam cô nương trang an.

Cô bớt giở trò này với ta.

Có phải cô vẫn nghĩ cô và Tề tiểu công gia

chơi một trận mã cầu

là ngài ấy sẽ nâng đỡ cô vào phủ quốc công làm thiếp thất không?

Ta cho cô biết, quận chúa nương nương đã nhắm

con gái nhà Ung vương làm con dâu rồi.

Ung vương là người sẽ vào ở đông cung.

Quận chúa nương nương trước mặt ngài ấy

dĩ nhiên cũng phải im hơi nén tiếng chút rồi.

Nhìn đi.

Người mặc áo tím kia,

chính là con gái của Ung vương,

Gia Thành huyện chủ.

Quận chúa nương nương, từ nhỏ đã lớn lên ở trong cung.

Hoàng cung đại nội, mặc bà ấy tự do ra vào.

Đoán là, nhất định có được động tĩnh gì đó,

mới lựa chọn một người về dáng người, về dung mạo

đều không bằng cô.

Muội muội.

Uổng phí tâm cơ rồi.

Huyện chủ là người phúc lộc thâm hậu.

Nghe nói, nhà của Vinh phi nương nương

cũng chấm trúng Tề tiểu công gia.

Chỉ đáng tiếc,

Vinh Phi Yến vô phúc phận bạc.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left