The Continent

The Continent (后会无期)

Scarica il sottotitolo Vietnamese

Informazioni sulla release

The Continent 2014 720p BluRay x264-WiKi
Un commento di ivy68

Tag

BluRay
x264
720p
720
Pubblicato il: 2015-06-12
Download: 23
Sottotitoli per non udenti: No

Anteprima dei sottotitoli in Vietnamese

Le prime 200 righe.

Dịch: Kero1411 & Wanh Ca

Tuy rằng bố mẹ tôi

sinh tôi một cách quấy quá cho xong chuyện.

Nhưng không phải chỉ vì thế mà tôi tên Hồ Sinh.

Nơi tôi sống là hòn đảo cực đông của Tàu Khựa.

Giờ thì trông nơi này phồn hoa như vậy thôi.

Chứ vài năm về trước,

nào được như này.

Khi đó,

mọi người đều dọn đi hết.

Tôi với hai người anh em của mình

là những người cuối cùng bỏ đi.

Người ta đều nói đầu óc tôi có vấn đề.

Chỉ có hai người bọn họ vẫn nói tôi bình thường.

Vì thế cho nên,

tôi sùng bái họ lắm.

Anh Hạo Hán

là người đàn ông từng bôn ba bên ngoài.

Bố anh đi biển gặp chuyện không may,

mất trong trận bão số 17 năm 1994.

Năm ấy, anh Hạo Hán mười tuổi.

Hôm nay, tôi đã trèo lên bục cao này,

thì không sợ bản thân không xuống nổi.

Bây giờ tôi muốn nói.

Chúng ta phải...

Alo.

Alo.

Anh rất kiên cường.

Tôi rất ngưỡng mộ.

Thầy Giang Hà

Là thầy giáo duy nhất trên đảo.

Con người thầy rất kỳ quái.

Ăn bánh mì

phải phết tương ớt.

Thầy bị phân đến dạy tại một chỗ tận miền Tây, cách đây hơn ba ngàn cây.

Anh Hạo Hán đưa thấy ấy đi.

Ba người chúng tôi cùng nhau lái xe lên đường.

Kế hoạch là đi xuyên cả nước.

Dọc đường,

tôi sẽ gặp lại người hàng xóm hồi nhỏ.

Chị Chu Mạt.

Còn cả người bạn qua thư nhiều năm của anh Hạo Hán.

Cứ như trong truyền thuyết,

đến anh ấy cũng chưa từng gặp mặt.

Chị Lưu Oanh Oanh.

Tôi vui lắm.

Nhưng ngày đầu tiên,

chẳng thấy hai người bọn họ đâu nữa.

Tôi buồn lắm.

Tôi đã ở đây đợi họ ba năm.

Cho đến một ngày,

tôi gặp được một du khách.

Thấy quyển sách trên tay người ấy,

tôi mới hay,

câu chuyện

của năm đó

là thế này.

"Đảo Cực Đông nơi sinh ra nhân tài kiệt xuất."

"Nơi đón làn gió sớm của biển mẹ Thái Bình Dương."

"Đảo Cực Đông ơi, đảo Cực Đông hỡi."

"Hòn đảo xa tận bờ Đông của Đại Lục."

"Làn sóng trong xanh muốn hôn lên đảo."

"Chú cá bé xinh muốn ôm lấy đảo."

"Đảo Cực Đông, chốn thần tiên giữa nhân gian rộng lớn."

"Nơi đón nhận ánh dương đầu tiên của một ngày"

"Đảo Cực Đông ơi, đảo Cực Đông hỡi."

"Chúng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ đảo."

"Sinh ra là con dân bách tính của đảo."

"Chết đi là linh hồn bé nhỏ thuộc về đảo."

"Đảo Cực Đông ơi, đảo Cực Đông hỡi."

"Hòn đảo xa tận bờ Đông của Đại Lục."

"Làn sóng trong xanh muốn hôn lên đảo."

"Chú cá bé xinh muốn ôm lấy đảo."

"Đảo Cực Đông ơi, đảo Cực Đông hỡi."

"Chúng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ đảo."

"Sinh ra là con dân bách tính của đảo."

"Chết đi là linh hồn bé nhỏ thuộc về đảo."

"Đảo Cực Đông ơi, đảo Cực Đông hỡi."

"Ngoài mảnh đất này"

"Chúng tôi chẳng thiết tha muốn tới nơi đâu."

Ngày đầu tiên,

chúng ta

đi thăm chị Chu Mạt.

Ngày thứ hai, anh Hạo Hán

hẹn hò Lưu Oanh Oanh.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư,

bọn họ ngủ với nhau hai đêm.

Im mồm!

Ngày thứ năm,

hai anh em ta

tiễn thầy Giang đi Tây Thiên.

Đừng hát nữa.

Thầy Giang.

Không phải họ nói "Kiến thiết đảo to, di dời đảo nhỏ" à?

Đảo ta to thế này,

sao lại bị coi thành đảo nhỏ chứ?

Còn nữa,

đi lấy xe xong thì còn thuyền chở mình không?

Diện tích đảo này là 1,7km².

Con đường bờ biển

cũng chỉ dài 7,7km

Cậu thấy có to không?

To mà.

Đáng tiếc!

Một hòn đảo gối lên bờ đông thế này,

mang lại cảm niệm biết bao nhiêu.

Nơi này nếu biết kiến thiết hẳn hoi,

thì sẽ như Lệ Giang của Thượng Hải.

Nhưng giờ nhìn mà xem,

tiêu điều tới mức này.

Hai năm trước tôi trở về,

muốn chấn hưng lại ngành du lịch nơi đây.

Nhưng giờ đến bản thân cũng sắp cuốn gói ra đi rồi.

Hai người ngắm biển chốn này đi,

nơi đón nắng đầu tiên trong ngày đấy.

Dù cũng không đến mức gọi là bờ biển Hoàng Kim.

Nhưng cũng có thể xem như

bờ biển Dương Quang.

Này, thầy Giang!

Tiếng Anh cậu cũng khá.

Cái này tiếng Anh nói thế nào?

À... mặt...

Anh, em biết!

Đồ chó đẻ.

Sun of Beach.

Nào, qua đây.

Ở Đại lục tích cóp ba năm thì tậu nó về.

Đúng là vung tay quá trán.

Thấy sao?

Không tồi.

Nóc xe sao vậy?

Tôi tự chế một chút.

Muốn sửa đổi vậy thôi.

Anh Hạo hán!

Hình như chưa thấy anh lái bao giờ nhỉ?

Xa quê một thời gian rồi trở về

cậu sẽ chợt nhận thấy,

hóa ra tòa nhà này nhỏ đến vậy,

cái cây này thấp đến thế.

Đoạn đường này sao mà ngắn ngủi,

lối đi này sao mà chật hẹp.

Tóm lại,

quê hương và nhưng gì ta tưởng tượng

hoàn toàn không giống nhau.

Là sao cơ?

Ý tôi là

mang con xe này về đảo rồi mới

nhận ra,

xe to mẹ nó hơn cả đường.

Anh, em vẫn thấy lo lo.

Đường đi cả mấy ngàn cây số,

nhỡ em đi lạc mất thì sao?

Cái này cậu không cần lo.

Tổng cộng là 3980km.

Cho dù cậu bị lạc ở cây số nào,

chỉ cần quay lại điểm xuất phát chờ là được.

Những thứ khác

tôi đều sắp xếp ổn cả rồi.

Chỉ cần cứ vậy mà làm theo

chắc sẽ không có vấn đề gì.

Mấy năm nay tôi ở bên ngoài quen biết không ít người.

Bạn bè khắp tứ phương.

Các cậu cứ yên tâm!

Tôi có đi đại tiện nơi nào

cũng có người mang giấy đến.

Thầy Giang!

Thầy nói xem sao anh Hạo Hán

lại đốt nhà mình đi thế?

Lửa này mà bùng to lên,

liệu có thiêu rụi luôn nhà chị Chu Mạt với nhà tôi không?

Dẫu gì tôi cũng mong ngôi nhà bé tẹo ấy của mình

sẽ mãi còn đó.

Không mang đi được thì đừng giữ lại.

Mà không giữ lại được thì đừng vương vấn.

Lúc sinh thời bố tôi nói vậy đấy.

Anh ơi!

Bình ga nhà anh chuyển ra ngoài chưa?

Chưa!

"Khi chiếc thuyền lặng lẽ chìm vào biển mênh mang."

"Khi hình hài dấu yêu bỗng hóa thành ẩn ý."

Nào đâu biết được,

vì cớ gì họ nỡ rời xa.

"Hai tiếng 'tạm biệt' ấy, lại là câu trao nhau cuối cùng."

"Khi chiếc xe chở ai dần khuất xa phía cuối chân trời"

"Khi bóng dáng thân thuộc chợt bí ẩn xa xăm."

Chẳng hề hay biết,

"vì lẽ gì họ bỏ người ra đi."

"Tựa như đâu ngờ đây chính là kết cục sau cuối."

"Trong từng đêm dày sao nơi Ngân hà bị quên lãng."

"Tôi sẽ cáo biệt, lời cáo biệt với chính bản thân tôi."

"Bởi vì người đâu biết, vĩnh viễn vẫm hoài không biết."

"Những gì từng mất đi đã mất đi thật rồi."

Hành trình vô định

chụp ảnh lưu niệm nào.

Có nên lùi về sau một chút không?

Này, đừng nói chuyện chứ!

Sắp chụp rồi kìa.

Nào, tiến lên một bước!

Trời cao biển rộng!

Lát nữa đến phim trường thì mua ít quà cho chị Chu Mạt.

Commenti

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left