最初の200行です。
- Sẵn sàng chưa? - Chưa.
- Sẵn sàng chưa? - Chưa.
- Sẵn sàng rồi chứ? - Rồi.
Nhà thiên văn học người Thụy Sĩ phát hiện ra vật chất tối là…
Ferrero Rocher?
Không.
Ai mà trả lời được.
Cậu nói đây sẽ là lớp dễ nhất, nhưng không hề.
Lý do duy nhất cậu học lớp này là vì cô gái nóng bỏng kia sẽ học.
Biết không? Kệ cuối kỳ.
Tớ là tay trống ban nhạc, cậu là hoạ sĩ tài ba.
Nhìn cái này đi.
Cậu sẽ có tương lai tuyệt vời, Nat.
Chưa đâu, vậy nên tớ mới cần tốt nghiệp loại xuất sắc,
để có thể tìm được việc ở LA,
khiến sếp ấn tượng và có phim của riêng mình.
- Tớ muốn vậy đấy. - Sẽ được mà.
- Ừ. - Kế hoạch năm năm mà.
- Không kế hoạch, ắt thất bại. - Ắt thất bại.
- Chính xác. - Sống, yêu, cười.
- "Sống, cười, yêu". Ta nói… - Sống, cười, yêu.
Gabe, vụ này rất quan trọng.
Điều ta đang làm là chuẩn bị cho tương lai.
Rồi, tốt thôi.
Nhưng cậu tính xong tương lai rồi nên tớ có quà đây. Đi nào.
- Nâng ly. - Nâng ly? Vì điều gì?
Uống trước đi rồi tớ nói.
Ban nhạc của tớ được tài trợ cho chuyến lưu diễn.
Ban nhạc được tài trợ cho… Chúa ơi! Chết. Xin lỗi.
Phải.
Thấy chứ? Đó là điều tớ đang nói. Nat, ta sắp tốt nghiệp rồi.
Và cậu sẽ đỗ thôi, tớ cũng sẽ đỗ,
cậu không nhận ra kế hoạch năm năm của cậu đã bắt đầu rồi.
Ừm.
Nhưng ta chỉ có một thời khắc này.
Thời khắc hiện tại.
- Thời khắc hiện tại? - Ừm.
Vậy cậu nghĩ ta nên làm gì để tận dụng thời khắc này?
Điên thật.
Quá điên rồ luôn ấy.
Chúng ta chỉ là bạn.
- Bạn tốt. Những người bạn rất tốt. - Ừ.
Và chúng ta quá khác biệt.
Ý tớ là, ta không thể nào đối lập hơn.
Ý tớ là, ta còn chẳng bị hấp dẫn bởi đối phương mà, thật đấy.
Ồ,
không đúng đâu.
Gabe?
Nat?
- Hãy hứa với tớ… - Cái gì?
Hứa là lần này chẳng có gì to tát.
Chuyện gì có thể thay đổi cơ chứ?
ĐẠI HỌC TEXAS AUSTIN
CHÚC MỪNG SINH VIÊN TỐT NGHIỆP
Này!
Này, cưng!
- Túi đó có bia à? - Cưng ư? Gì?
Có phiền không? Biến khỏi hiên nhà tôi.
Cậu mời tôi đến bữa tiệc mà!
Xin lỗi.
Ừ. Họ luôn nói đừng thử đấm.
Này, là tớ đây.
Này, các cậu đã sắp xong chưa?
Cậu là con trai mà. Ra ngoài đi.
Tự tìm cách nhé.
Này. Cậu thế nào rồi?
Đây không phải đêm tốt nghiệp mà tớ đã hình dung.
Được rồi. Ăn cái này nếu là ngộ độc do sushi từ 7-Eleven.
Được rồi.
Tớ cũng mua cho cậu cái này…
nếu như
không phải vậy.
- Bọn tớ dùng bao mà, Cara. - Tớ biết… Chỉ loại trừ thôi.
Không thể. Kế hoạch đâu như vậy.
Ta sẽ đến LA mà.
Nhỡ đúng thì sao?
Không!
Tớ khá chắc
cậu không có thai.
Xin lỗi. Tớ đã nói từ "thai".
- Làm hai cái cùng một lúc à? - Ừ.
Thử cái nữa phòng khi que kia sai.
Được rồi. Tớ bắt đầu đây. Đừng nhìn.
Đã xong.
Được rồi.
Đặt đồng hồ bấm giờ hai phút.
Đáng sợ quá. Chúa ơi.
Thôi nào. Không sao. Sẽ ổn mà.
Cậu sẽ vượt qua thôi. Ta còn kế hoạch ở LA mà?
Hít thở sâu.
Biết trước thì tốt hơn. Cậu biết chứ?
Ôi Chúa ơi!
- Còn bao lâu? - Gần được rồi.
Tất cả sẽ ổn thôi.
ĐỒNG HỒ BẤM GIỜ DỪNG
Ừ. Được rồi.
- Xem nhé? - Ừ.
Nó nói sao?
Chúa ơi! Chúng ta vẫn ổn.
- Tạ ơn Chúa. - Tớ đã nói…
Lúc nãy tớ sợ đến thót tim.
- Hình dung được chứ? - Không!
- Uống. - Bỏ sushi ở trạm xăng.
Chuyện đó thật ngu ngốc.
Quá ngu ngốc.
Cạn ly, đồ khốn.
Cạn ly.
- Trời, kinh quá! - Ừ.
Nat, sao vậy?
Tớ phải làm gì bây giờ.
Sẽ ổn thôi, Nat.
- Không sao mà. - Sao giờ?
Ôi Chúa ơi.
Nếu cậu mà gõ thêm một lần nữa,
có khi tớ sẽ chịch hắn.
Cậu không có thai!
Tớ không biết phải làm gì nữa.
Cứ nhắn cho tớ nếu cậu cần gì.
- Tớ yêu cậu. - Tớ cũng vậy.
Được rồi.
Tớ chỉ muốn… Cậu nghe tớ nói là tớ có thai không thế?
Tớ chỉ muốn đảm bảo là cậu đã nghe thấy tớ nói.
- Ừ - Ừ, nghe rồi.
Tớ chỉ…
- Đang xử lý. - …xử lý.
Cứ thong thả.
- Ta có dùng bao. Ta làm đúng mà. - Tớ biết.
Lẽ ra không nên xảy ra với ta. Mà với người khác.
Ta đâu đáng bị như này. Khỉ thật.
Ôi Chúa ơi.
- Tớ xin lỗi. - Không.
Tớ đang cố hiểu chuyện này.
- Tớ không biết. - Tớ nữa.
- Không biết nói gì. - Y hệt.
Nghe này…
Đó nên là lựa chọn của cậu.
Đó là lựa chọn của cậu.
Tớ không cố kiếm cớ, vì rõ là tớ bị ảnh hưởng.
Dù cậu có chọn gì tớ vẫn sẽ ủng hộ cậu.
Tớ ủng hộ cậu.
- Cảm ơn. - Tớ nói thật đấy.
Tớ biết.
Tớ nghĩ tớ sẽ giữ đứa bé này.
Được rồi.
Vậy là cậu và Gabe…
Cậu ấy rất…
ủng hộ và
thấu hiểu.
Bọn tớ rõ ràng sẽ không thành một đôi,
nhưng cậu ấy muốn giúp, và tớ thực sự cần điều đó lúc này.
Chỉ một thời gian thôi.
Tớ không biết phải giải thích thế nào.
Cảm giác như đây là…
việc mà tớ phải làm.
Như thể đây là điều đáng lẽ sẽ xảy ra.
Rõ ràng là tớ không thể đến LA.
Ý tớ là, sẽ ổn thôi.
- Tớ cũng sẽ không đi. - Không. Cậu sẽ đến LA.
Tớ đâu thể để cậu lại.
- Cậu đi đi. - Đi một mình sao được.
Có đấy. Nếu có ai làm được thì đó là cậu.
Nat…
Cậu đã
cố gắng rất nhiều cho chuyện này.
Và cậu còn được tuyển vào chỗ quảng cáo đó. Nhớ chứ?
Nên cậu sẽ đi.
Và đừng lo cho tớ.
Tớ vẫn có thể vẽ, cách này hay cách khác. Tớ sẽ tìm ra cách.
Được chứ?
Được rồi.
NATALIE KẾ HOẠCH 5 NĂM NHÂN VIÊN TUYỆT VỜI NHẤT!
LÀM MẸ
Tớ đoán lần tới tớ gặp cậu là khi cậu chơi ở Hollywood Bowl.
Hoặc tệ nhất, Wiltern.
Ừ, trường hợp tệ nhất.
Cảm ơn vì đã giúp tớ.
- Tớ sẽ nhớ cậu. - Tớ cũng nhớ cậu, Gabe.
- Tớ sẽ đến thăm cậu mà. - Ừ, tớ biết.
Dùng đèn chớp.
- Cẩn thận khi nhập làn. - Ừ.
Cara!
Tạm biệt.
Ồ, này!
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Được rồi.
Thắt dây vào đi.
Gặp sau nhé!
Phải rồi.
- Phải Nat không? - Sao?
Cứ từ từ thôi. Tớ sẽ tìm cơ hội để nói với họ.
- Ừ. - Được chứ?
- Tốt. - Ổn đó.
Chào! Con yêu, con làm gì ở đây vậy? Mẹ tưởng con đang đến LA.
Chào Gabe!
- Chào cô. - Con có thai.
Cái gì?
Cậu ta?
Ta nói chuyện được không?
Mẹ còn chẳng biết hai đứa là một đôi đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.