最初の133行です。
NGUYÊN TÁC: HYUUGA NATSU
Sao ngươi dám dâng lên Lê Hoa Phi
thứ đồ ăn thấp hèn này?
Phải là đồ ăn cao cấp mới được.
Không thì sẽ không hợp khẩu vị Lê Hoa Phi đâu.
Riêng việc mang đến cho nương nương thôi đã là một sự bất kính rồi!
Cô ta thật sự nghĩ Lê Hoa Phi sẽ chấp nhận thứ này sao?
Trời ạ.
Phiền quá đi mất.
Nếu được chọn thì không đời nào mình lại muốn đến Cung Thủy Tinh!
Đó là đêm mà Hoàng đế ghé qua Cung Phỉ Thúy...
Không có độc.
Nô tì xin phép cáo lui.
Khoan đã.
Lần đầu tiên Hoàng đế nói chuyện với mình.
Ta có vài việc muốn giao cho dược sư mà mọi người đã nói đến.
"Mọi người nói đến?" Mình có dự cảm chẳng lành về vụ này.
Nô tì xin nghe.
Tình trạng Lê Hoa Phi không được tốt.
Ngươi qua chăm sóc nàng ấy một thời gian nhé?
"Chăm sóc", ý là "chữa khỏi bệnh".
Mệnh lệnh của Thiên tử là lệnh của trời.
Nếu từ chối, mình có thể bị rơi đầu.
Nô tì đã rõ.
Kể cả vậy,
có nhất thiết phải nói lời đó trước mặt một phi tần khác không.
Việc này càng thêm khẳng định
rằng Hoàng đế hoàn toàn khác với người thường như mình.
Nhưng mà,
dám đối xử tệ bạc thế này với người được Hoàng đế cử tới,
chắc hẳn thị nữ của Lê Hoa Phi
ghét mình lắm vì là người
hầu hạ cho Ngọc Diệp Phi.
Nếu dọn dẹp xong rồi thì mau cút khỏi đây đi!
Tưng, tưng!
Kệ đi vậy. Mình sẽ nấu lại.
Miêu Miêu, cậu đang ở Cung Thủy Tinh à?
Ừ. Tớ đang chăm sóc Lê Hoa nương nương.
Vậy sao?
Nương nương vẫn chưa khỏe lên à?
Có lẽ độc phấn trắng vẫn còn lưu lại trong cơ thể nương nương.
Do phấn trắng có độc nhỉ?
Phấn trắng đó giờ đã bị cấm rồi.
Tất cả lượng phấn còn sót lại
trong hậu cung đều bị thái giám tịch thu.
Ra là vậy. Tốt rồi.
Nhưng mà được chính Hoàng đế sai bảo! Cậu giỏi quá, Miêu Miêu!
Tớ bị bất ngờ luôn đó!
Ra lệnh cho một cô gái như mình,
chắc là do tên thái y đó bất tài quá mà.
- Cậu chuẩn bị xuống bếp nhỉ? - Ừ.
- Chúc cậu may mắn với việc nấu nướng! - Cảm ơn cậu.
Đi thôi!
Sau khi xem xét tình trạng của Lê Hoa Phi,
mình quyết định cải thiện chế độ ăn uống trước.
Đầu tiên, cần loại bỏ lượng độc còn sót lại trong cơ thể.
Để làm vậy, cần nấu loại cháo có nhiều chất xơ,
và trà có tác dụng lợi tiểu.
Thứ này không được. Cả thứ này nữa.
Ngoài ra còn đây, đây, và đây.
À, đây cũng không được.
Đừng có lắm chuyện nữa.
Đây không phải nơi mà tầng lớp thấp hèn có thể tùy tiện ra vào đâu.
Tưng, tưng!
Sẽ tốn thời gian đây.
Thôi được, vậy thì...
Thứ này, thứ này, kia và đây...
Tôi đã nói bao lần rồi hả?
Nhưng cần dâng lên nương nương các món ăn dễ tiêu hóa.
Không phải thứ đồ hạ đẳng đó.
Người bệnh cần ăn các món nhiều dinh dưỡng để có sức mà hồi phục.
Nương nương luôn ăn những thứ đó sao?
Đúng là những thứ đó nhiều dinh dưỡng,
nhưng lại quá khó tiêu cho người bệnh đang có dạ dày yếu.
Nếu họ chịu động não một tí thì cũng hiểu ra rồi.
Không ai ngăn họ lại à?
Lê Hoa nương nương, nô tì mang đồ ăn đến rồi.
Đều là những món mà nương nương thích.
Xin nương nương hãy ăn một chút.
- Lê Hoa nương nương? - Phải làm sao đây?
Nước, nhanh lên!
Nương nương có sao không?
Nương nương, người uống chút nước đi.
Hử?
Vì có một kẻ thấp hèn như cô ở trong căn phòng này...
- Làm vấy bẩn không khí trong phòng! - Cút ra ngoài!
Tưng, tưng...
Mình còn không thể lại gần nương nương.
Mình nên làm gì đây?
Ít nhất cũng để tôi kiểm tra được không?
Không cần.
Nếu cô khiến nương nương ốm nặng hơn thì sao?
Cứ đà này, nương nương chắc chắn sẽ yếu dần và chết.
Loài người phải ăn để sống sót.
Có lẽ nương nương không còn muốn sống nữa sau khi mất đứa con.
Còn bao lâu nữa thì đầu mình sẽ tạm biệt cổ
vì kháng lại Thánh chỉ của Hoàng đế đây?
Có vẻ ngươi đang cần giúp đỡ nhỉ?
Trông có giống nô tì cần giúp không?
Rất cần là đằng khác.
Ngài Nhâm Thị?
Ngài ấy có chuyện gì với cô ta vậy?
Sao cô ta và ngài Nhâm Thị...
Họ lại nghĩ linh tinh gì rồi!
Chúng ta có nên vào phòng không?
Ngài Nhâm Thị!
Làm trái mệnh lệnh của Hoàng đế
là không khôn ngoan đâu, các quý cô xinh đẹp.
Ôi trời! Chúng tôi đâu có làm những việc như vậy...
Đúng đó. Ai lại làm vậy chứ...
Phụ nữ thật đáng sợ.
Lên đi.
Nương nương có ý chí muốn ăn.
Nhưng nương nương yếu hơn mình nghĩ.
Có lẽ cháo gạo sẽ hiệu quả.
Nô tì xin phép.
Da của nương nương vẫn như trước...
Cô có phải người trang điểm cho Lê Hoa nương nương không?
Đúng là tôi.
Tôi muốn nương nương giữ được vẻ đẹp.
Đó là nhiệm vụ của một thị nữ.
Tất cả là vì Lê Hoa nương nương.
- Đó là đương nhiên mà. - Vậy sao?
Cô đang làm gì thế?
Làm gì? Tôi chỉ trừng phạt một đứa ngu thôi.
Ối! Dừng lại! Đau quá!
Chất độc sẽ sớm chạy khắp cơ thể cô.
Tốt rồi.
Giờ thì cô có thể xinh đẹp kiều diễm
như Lê Hoa nương nương mà cô ngưỡng mộ.
Làn da rướm máu, đôi mắt trũng sâu,
và một cơ thể không hấp thụ nổi đồ ăn.
Cô có biết tại sao thứ này lại bị cấm không?
No comments yet. Be the first to leave one.