The Fencer

The Fencer (Vehkleja)

Vietnamese 字幕をダウンロード

リリース情報

Miekkailija 2015 BluRay 720p DTS x264-EPiC
解説: tonthatduc
1h 38min 28sec

タグ

BluRay
x264
720p
720
TS
公開日: 2016-05-15
ダウンロード: 15
聴覚障害者向け: No

Vietnamese字幕のプレビュー

最初の200行です。

Trong chiến tranh thế giới thứ hai

Estonia lần lượt bị Đức và Liên Xô chiếm đóng.

Vào cuối cuộc chiến, Liên Xô xâm chiếm Estonia,

bắt đầu giai đoạn chiếm đóng dưới sự cai trị của Joseph Stalin.

Những người Estonia bị Đức quốc xã bắt quân dịch, trở thành Kẻ thù của nhân dân ,

bị cảnh sát mật của Stalin săn đuổi.

Các đồng chí! Chúng ta đến Haapsalu rồi!

Nhiều người trẻ sẽ làm bất cứ việc gì để sống ở một thành phố lớn.

Như Leningrad.

- Cậu không thích ở đó à? - Không, tôi không thích.

Tại sao vậy?

Tôi... tôi luôn thích những nơi nhỏ hơn.

Hấp dẫn đấy.

Cậu sẽ thích làm việc ở đây thôi.

Kinh tế chính trị...

Đấu kiếm à?

- Cậu vẫn đang dạy à? - Không, không dạy nữa.

Thực sự cũng không có nhiều việc cho người ham hoạt động, cậu đồng ý không?

THẦY DẠY KIẾM

- Người tiếp theo. - Gọi Leningrad.

- Gọi đi đâu? - Leningrad.

Bốt số ba.

- Bao nhiêu phút? - Ba.

- Alô? - Endel à?

- Endel? Là cậu sao? - Vâng.

Dạo này cậu thế nào?

Không đúng lắm với những gì chúng ta đã được dạy.

Họ lại đến tìm cậu đấy.

- Anh đã nói gì với họ? - Cậu đang huấn luyện ở Saratov.

Nghe này. Cậu có làm bất cứ thứ gì cũng đừng lộ ra.

Làm mọi thứ như cậu đã nghe. Cậu có nghe không đấy?

Em đang nghe đây.

Vậy công việc thế nào?

Trường học. Bọn trẻ. Anh nghĩ sao?

Cậu cần tập trung vào một cái gì đó, nếu không thì...

- Vào cái gì? Ở đây không có gì cả! -Còn 1 phút nữa.

Endel, nghe này...

Hết giờ rồi.

Em sẽ gọi cho anh sau.

Nhảy bằng cả hai chân.

Như cậu ấy.

Đó là gì vậy?

Em cần phải nhảy!

Đồng chí Nelis!

Tôi phải nhắc nhở nhiệm vụ bổ sung của cậu.

- Cậu bắt đầu chưa? - Tôi xin lỗi, tôi...

Tôi ghét phải báo cáo cậu không đạt yêu cầu.

Chúng ta không muốn thế, đúng không?

Chúc một ngày cuối tuần vui vẻ, Đồng chí Nelis.

Tạm biệt thầy!

- Chào cô ạ! - Chào các em!

Câu lạc bộ thể thao. Trượt tuyết vào thứ bảy.

Em cũng mong ở đây có tuyết.

Ừ...

Tôi cũng vậy.

Em chỉ muốn nói rằng...

Em rất vui khi anh dạy chúng trượt tuyết.

Đây là một nơi nhỏ, không có nhiều thứ ở đây.

Vâng, tất nhiên...

Bây giờ tôi phải đi.

Nhân thể, em là Kadri...

Endel.

-Xin chào! -Chào thầy ạ!

Xin lỗi, ông có thể cho biết...

Xin chào, đồng chí Nelis. Tôi có thể giúp gì cho cậu?

Chúng ta bị mất một số dụng cụ.

Ván trượt của chúng ta. Tôi không thể tìm thấy chúng.

À, ừ! Chúng ta chia sẻ dụng cụ thể thao của mình

với căn cứ không quân. Tôi chưa nhắc đến việc đó à?

Không, ông chưa...

Đó, tôi vừa nhắc đấy.

Thế thôi à?

- Vâng. - Tốt!

Với tất cả lòng kính trọng,

làm sao tôi có thể điều hành một câu lạc bộ thể thao mà không cần bất kỳ dụng cụ nào?

Tôi thực sự không biết. Tôi không thể nói được.

Cậu là người có trình độ từ Leningrad về, chứ không phải tôi.

Chào thầy ạ!

Thầy đang làm gì đấy?

- Luyện tập. - Thầy đang tập gì ạ?

Đấu kiếm.

- Có khó không ạ? - Có, cũng khá khó.

Thầy có thể dạy em không?

Em muốn học múa ba lê, nhưng ở đây không có ai dậy.

- Tên em là gì? - Marta.

- Thầy không thể dạy em được, Marta. - Tại sao không ạ?

Vì đấu kiếm một mình thật vô nghĩa!

Chờ đã, cô bé... Marta?

Lại đây một lát.

Cầm lấy. Nó là của em.

Cảm ơn thầy.

-Chào thầy ạ. -Chào em.

Được rồi, giải tán! Không tụ tập trong hành lang!

Câu lạc bộ thể thao. Đấu kiếm vào thứ bảy.

Thầy muốn tất cả các em lại đây.

Xếp thành ba... bốn hàng.

Hãy chắc các em có đủ không gian xung quanh mình.

Chỉ cần xếp bốn hàng. Người nọ sau người kia.

Thầy là Endel Nelis. Một số em đã biết thầy.

Hãy trật tự khi thầy đang nói.

Em bỏ tay ra khỏi túi quần.

Thầy sẽ cố gắng dạy các em đấu kiếm.

Mọi người thường nghĩ tất cả về đấu kiếm chỉ là

xông tới và đâm. Không phải thế.

Điều quan trọng nhất trong đấu kiếm là cảm nhận chính xác về khoảng cách.

Đây là một thanh kiếm.

Ngày xưa, đó là một vũ khí chết người dùng trong đọ kiếm tay đôi.

Một cú đâm và các em đã chết.

Vì vậy, trừ khi muốn bị giết, các em cần biết chính xác

đối thủ của các em ở chỗ nào.

Và các em cần di chuyển nhanh.

Em hãy nhìn thầy khi thầy đang nói!

Thầy muốn các em làm đúng theo thầy.

Khi thầy tiến về phía các em, các em lùi lại.

Khi thầy lùi lại, các em tiến về phía thầy. Hiểu chứ?

Thủ thế!

Chân phải lên trước, chân trái đằng sau.

Và giữ đầu gối của các em chùng lại. Như thế này. Như các em đang ngồi vậy.

Không phải như thế này.

Và đừng đùa cợt nữa!

Tay phải của các em ở đằng trước, đó là tay cầm vũ khí.

Và tay trái của các em như thế này.

Không phải như thế. Đừng gãi tai!

Chú ý! Tất cả các em tập trung chú ý vào thầy.

Em đang tụt lại.

Các em không cần phải rầm rầm thế. Các em cần di chuyển nhẹ nhàng và lặng lẽ.

Nhanh hơn! Di chuyển!

Thưa thầy! Những cành này được không?

Không dài hơn được à?

- Thầy cần giúp gì không ạ? - Không.

Giữ khoảng cách! Hạ vai xuống!

Dừng lại!

Thầy không muốn nghe thấy bất kỳ tiếng ồn nào khi các em di chuyển. Xem này.

Như thế này.

Thầy nhấc chứ không dậm chân.

Được chưa? Thủ thế! Nào!

Giữ khoảng cách giữa các em! Tay em đâu?

Khoảng cách!

Thả lỏng! Đừng hấp tấp!

Mong ông hồi âm sớm.

Lại đây, chàng trai! Kem chua ngon! Dưa muối!

- Không, cháu cảm ơn. - Dưa cải bắp ngon! Tự làm đấy!

Thử xem! Vitamin đấy.

- Thế nào? - Ngon lắm ạ.

- Vậy cậu lấy một ít nhé? - Không, cháu cảm ơn.

- Lấy một ít cho bạn gái cậu đi. - Không cần đâu ạ. Cảm ơn bác.

Thế cậu cần gì?

-Xin chào. -Chào anh.

Cô hay đến đây không?

- Vâng, đó là đường đến... - Trường học. Ừ, tất nhiên rồi.

Tôi có thể mua cho cô một tách sô cô la nóng không?

Sô cô la nóng à?

Xin lỗi, họ không có tí sô cô la nóng nào.

Không sao. Trà là được rồi.

- Anh thích trường này không? - Có. Rất hay.

Tôi không thích.

Thẳng thắn mà nói, tôi không tốt với trẻ con.

Có những thứ tôi không thể giải thích cho chúng được.

Anh phải thực sự kiên nhẫn.

Và luôn lặp đi lặp lại điều đó.

Chúng thật sự cố gắng, anh biết đấy.

Chúng rất tự hào về môn đấu kiếm.

Thật hay để chúng tập trung vào thứ gì đó,

làm chúng bận rộn. Bứt tâm trí chúng ra khỏi những thứ...

Nếu các em muốn trở thành kiếm thủ...

Nếu các em muốn đấu kiếm,

các em phải cố gắng hơn nữa. Các em phải ham muốn nhiều hơn nữa.

Chúng ta cần phải lướt qua một số vấn đề cơ bản một lần nữa,

vì một số em chưa thực sự nhận thức được điều này.

Cành cây này là vũ khí của các em.

Các em cần giữ như đang cầm một thanh kiếm thật.

Các em hãy nắm chắc. Nhưng không bóp chặt.

Khuỷu tay của các em thẳng hàng

với mũi kiếm của mình.

- Thầy hỏi lại tên em là gì? - Jaan ạ.

Lại đây, Jaan.

Thủ thế!

Bây giờ chĩa vào thầy. Thầy ở đây!

Hãy coi vũ khí của em như phần nối dài cánh tay mình. Khép khuỷu tay vào.

Khép khuỷu tay vào! Sao em không làm được?

Thực sự quá phức tạp hay do cái gì?

Lần nữa! Thủ thế!

Chùng gối xuống! Nữa! Hãy xem chân em lùi vào đâu!

Phải thẳng hàng với chân đằng trước!

Tay trái em đâu? Em đang đứng như một cái que!

Em sẽ không học được nếu em không chú ý! Thủ thế!

Chân phía sau phải thẳng hàng với chân phía trước!

Thưa thầy...

Nối dài là gì ạ?

Jaan! Em đi đâu? Quay lại.

- Nào. Quay lại đi. - Em không vào!

- Thật vô ích, em sẽ không bao giờ học đâu! - Bình tĩnh. Thầy sẽ dạy em.

Làm sao thầy dạy được! Thầy còn chưa giỏi đâu!

- Cái gì? - Nếu giỏi, thầy đã không ở đây với chúng em.

Nhìn thầy này!

Thầy hứa sẽ tìm ra được một kiếm thủ trong con người em.

Được chứ?

Đồng chí Nelis, có ai đó đến gặp!

Thầy là giáo viên thể dục mới của trường à?

- Vâng ạ. - Tôi tin rằng thầy đang dạy cháu trai tôi, Jaan,

コメント

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left