最初の200行です。
Cảm giác như tôi đã chìm ở dưới đó cả đời mình.
Cuộn trong lớp chăn vàng, như một đứa bé...
Bị bó thật chặt.
Rồi cứ thế tôi chìm thật sâu, thật sâu xuống.
Và đúng lúc tôi sắp hết hơi,
Thì có gì đó kéo tôi khỏi mặt nước.
Thứ gì đó trong cánh rừng này.
Một tia sáng.
Một vầng hào quang.
MÙA HẠ ĐẦU ĐỜI
Em đói rồi à?
Sao thế?
Xin chào?
Tilly...
Chào nhóc.
Xin chào, đến đây nào!
Chào nhóc.
Nhóc tên gì?
Tilly, Tilly.
Nhóc đi đâu vậy?
Chào...
Không sao đâu mà.
Chó của cậu đáng yêu lắm.
Đừng bắt em ấy.
Tớ chỉ muốn biết cậu có ổn hay không thôi.
Cậu ổn chứ?
Sao cậu biết tôi ở đây?
Thật ra...
Tớ đã ở bên bờ hồ vào đêm qua.
Tớ đã thấy tất cả.
Tớ sẽ không cho ai biết đâu.
Ngoéo tay hứa đó.
Cậu đang làm gì với ngón tay đó vậy?
Cậu không biết lời hứa màu hồng là gì à?
Thì...
Nó có ý nghĩa hơn một cái bắt tay bình thường.
Vậy...
Tên cậu là gì?
Claudia.
Tớ tên Grace.
Mấy ngón còn lại có màu gì?
Nếu ngón này màu hồng, thì mấy ngón còn lại màu gì?
Không phải là nó màu hồng mà là...
Nó tên là ngón màu hồng vậy thôi.
Và mấy ngón còn lại cũng đều có tên riêng.
Cậu biết mà phải không?
- Ngón thứ nhất, thứ hai... - Không, không.
Ngón hồng (út).
Ngón nhẫn.
Ngón thối.
Sao nó lại thối?
- Đừng. - Sao thế?
Chỉ là, đừng có làm vậy.
Nó như kiểu cậu đang nói những lời rất xấu tính,
Nhưng bằng ngón tay của cậu.
Cậu muốn qua đây ngồi với tớ chứ?
Thi thoảng tớ đến đây thăm cậu được không?
Không ai được biết tớ ở đây.
Nếu bị phát hiện thì tớ sẽ bị bắt đi mất.
Tớ không cho ai biết đâu.
Đây sẽ là bí mật của bọn mình.
Hứa màu tím nhé?
Hứa màu tím.
Chính là cậu ấy.
Grace.
Tia sáng bên bờ hồ.
Lực kéo từ cánh rừng.
Cậu ấy không đến từ nơi đây.
Bộ con muốn mẹ phát điên hay sao hả Grace?
Không thưa mẹ.
Bọn cớm tìm đến đây làm cái đéo gì vậy hả?
Con không biết.
Mà dạo này con rong chơi ở đâu thế hả?
Con đéo có làm gì hết.
Này, này con.
Đừng có hỗn với mẹ chứ.
Chúng tôi chỉ muốn hỏi con bé thêm vài câu thôi.
Được rồi, chú là Thanh tra Croydon.
Đây là cộng sự của chú, Thanh tra Jones.
Bọn chú chỉ muốn làm rõ cháu đã thấy gì bên bờ hồ tối qua.
Nghe nói cháu thấy gì đó vùng vẫy dưới nước...
Và cháu nói đã thấy một cô gái bỏ chạy khỏi hồ.
Và bọn chú vẫn chưa rõ đó là ai.
Thật ra là, nạn nhân không có con cái hay người thân nào cả.
Nên bọn chú nghĩ có lẽ là khách đến thăm,
Hoặc ai đó từ ngoài thị trấn này.
Cháu còn điều gì khác muốn chia sẻ...
Nhìn này.
Cháu thử nhớ lại xem, được không?
Là bọ cạp trong kẹo mút đó.
Cô gái đó trông như thế nào?
Tóc màu sáng hay màu tối?
Thật ra thì cháu không nghĩ mình đã thấy một cô gái.
Không cô gái nào hết?
Vâng.
Lúc đó tối quá.
Và cháu chỉ có một mình, có lẽ là do hoảng sợ...
Nên cháu nhìn nhầm một số thứ thôi ạ.
Cháu có trí tưởng tượng rất phong phú.
Mẹ cháu cũng nói vậy hoài.
Khoan đã.
Vậy rốt cuộc là...
Không có cô gái nào cả.
- Nhưng cháu nói... - Vâng, cháu biết.
Cháu biết mà.
Ý cháu là, có lẽ cháu đã quá hoảng loạn...
Khi nói chuyện với cảnh sát vào đêm qua.
Không có cô gái nào hết.
Nhưng đúng là cháu có thấy một người phụ nữ,
Một phụ nữ trung niên đi xuống nước.
Và rồi...
Vùng vẫy dưới đó.
Được rồi.
Vậy là cháu thấy một phụ nữ trung niên đi xuống nước.
Vâng ạ.
Chính là cái cô nhà văn sống gần bờ hồ đó ạ.
Cháu nhận ra cô ấy nhờ tấm hình in trong sách.
Veronica Fox.
Phải. Chính là cô ấy.
Cô ấy cứ đi xuống nước và...
Không ngoi lên nữa.
Rất kinh khủng.
Ừ...
Nghe có vẻ đúng rồi đấy.
Vâng.
Vậy... cháu ổn chứ?
Cháu có bị bắt không?
Không.
Cháu không bị gì hết.
Như đã nói, bọn chú chỉ muốn làm rõ một số việc.
Vâng.
Cháu đã giúp đỡ rất nhiều. Cảm ơn cháu, Grace.
Nghe này.
Điều cháu chứng kiến hẳn phải rất đáng sợ.
Cháu đã có ai để tâm sự về việc đó chưa?
Có ạ.
Ta học thôi nào, con gái.
Con gái của mẹ, sao thế con?
Con không biết nữa.
Ôi con yêu.
Con lại suy nghĩ tiêu cực rồi à?
Con yêu của mẹ.
Không sao đâu con.
Không sao, con yêu. Sẽ ổn thôi mà.
Suỵt, nín nào.
Con yêu.
Hít sâu vào...
Và thở ra.
Làm tốt lắm, con yêu.
Cứ hít thở thật sâu.
Cứ theo mẹ nhé con. Không sao hết.
Nín nào.
Con yêu, sẽ ổn thôi.
Không sao, hãy ở bên mẹ.
Theo mẹ nào.
Nín nào con.
Không sao đâu, con của mẹ.
Bình tĩnh nào.
Sẽ ổn thôi.
Sắp đến nơi rồi, con yêu.
Ta sắp làm được rồi.
Hít sâu vào.
Và thở ra.
Hít vào...
Thở ra.
Tốt lắm.
Hít vào...
Thở ra.
- Đâu rồi... - Gì cơ?
Mẹ tớ đi đâu rồi?
Tớ đã làm gì mẹ rồi à?
Không gì cả. Claudia, là tớ này.
Tớ đây mà, Grace đó.
Còn nhớ tớ chứ?
Không. Đừng mà.
Claudia, làm ơn mà.
Quay lại đi. Đợi đã.
Claudia.
Claudia!
Claudia!
Claudia!
Claudia! Claudia!
Claudia!
Này.
Claudia.
Lẽ ra tớ phải theo bà ấy.
Lẽ ra tớ phải ở bên mẹ.
Cậu không thể bị bắt gặp ở đây.
Cậu không muốn bị phát hiện mà, đúng chứ?
Nào, về nhà thôi.
Được chứ?
Để tớ đưa cậu về nhà. Ở đó an toàn hơn.
Cậu nhìn vào gương thử đi.
Để làm gì?
Cứ nhìn thử đi.
Tớ làm cho cậu được không?
Tóc tớ nhiều lắm.
Không làm được đâu.
Cứ vào bồn tắm đi.
Cậu có thích ở đây không?
No comments yet. Be the first to leave one.