最初の200行です。
Dùng Khí mà vẫn không gây sát thương sao…
Thế thì…
Ma Lực cũng không ăn thua.
Chưa kể lối ra đã biến mất…
Phòng của con trùm…
Là kiểu không lối thoát, bắt buộc phải hạ con trùm để ra ngoài sao…
Thật tình…
Đến bó tay…
Dù thế đi nữa…
Vẫn chiến đấu tới cùng chứ không từ bỏ thì mới là mạo hiểm giả chứ!
Dù không biết thanh kiếm có chịu nổi không…
Nhưng nếu nó là Undead thì chắc hẳn Thánh Khí sẽ hiệu quả!
Even if they don't match your ideals,
chase your ambitions in your own way
Even if they don't match your ideals,
chase your ambitions in your own way
Mù quáng theo đuổi hình tượng muốn trở thành
Tới khi nhận ra
Thì đã trở thành người lớn rồi
"Nếu cứ nỗ lực theo mong muốn thì bất cứ ai cũng đều đạt được ước mơ"
Câu chuyện nào có ngọt ngào như vậy
Dù có dốc sức để phấn đấu
Thì kết quả như nào cũng biết cả rồi đó
Thật chẳng hiểu nổi
Nhất định sẽ đến ngày có người đoái hoài
Vững tin, tiếp tục những ngày tháng hiện tại
Tưởng chừng sẽ từ bỏ, tưởng chừng sẽ sụp đổ
Nhưng lại thấy được một cảnh sắc
Tuyệt vọng cùng khổ đau
Ở phía trước của những thứ tăm tối ấy
Thứ đón đợi nơi hành trình vô tận
Để có thể chính tay nắm lấy dẫu cho có xa vời
Mặc cho hình hài của ước mơ có khác với lý tưởng
Hãy cứ theo đuổi và đấu tranh
Tiến thẳng một mạch về phía trước
Bằng chính đôi tay hiện tại
We change the game from our own side
Hãy cứ sống tự do ở thế giới chẳng ai hay
Even if they don't match your ideals,
chase your ambitions in your own way
Even if they don't match your ideals,
chase your ambitions in your own way
Tỉnh lại rồi à?
Ư… Ừm…
Phải rồi!
Cái con Skeleton khổng lồ…
Năng lực của tôi…
Chỉ đủ sơ cứu thôi…
K-Không sao, làm phiền anh rồi.
Đằng kia… là do anh làm sao?
Ừm.
T-To thật.
Nó có ma thạch to tới mức này sao…
Quả không phải ma vật tầm thường…
Anh giỏi thật đấy!
Chỉ là may mắn thôi.
Nếu anh muốn thì cứ cầm đi.
Ơ!? Thật đấy à?
Tôi đâu nói là không có điều kiện.
Gì thế?
Tôi thì không nghĩ bản thân có thể giúp gì cho mạo hiểm giả tài giỏi như anh…
Bộ dạng của tôi như thế này đây.
Dạo trước, tôi đã thua ma vật…
Không thể đường hoàng bước vào các cửa hàng hay Hiệp Hội nữa…
Do đó, tôi muốn nhờ anh đi thay.
Hiểu rồi.
Nhiêu đó thì tôi làm được.
Nhưng thực sự chỉ cần như vậy sao?
Tôi được lợi quá rồi.
Vậy thì… thêm một chuyện nữa…
Hãy để tôi được tới cửa hàng của anh ăn uống bất cứ lúc nào…
Miễn phí nhé.
Hả?
Anh… có bị ngốc không vậy?
Cứ ăn thoải mái đi.
Lần này… tôi sẽ không để sập tiệm đâu.
Vì sẽ hết mình làm việc…
Cảm ơn quý ngài nhiều.
Nào, quay về thôi.
Ư-Ừ…
Nhưng về kiểu gì đây?
Hãy đi qua bên đó.
Hở?
Nhưng chẳng có gì hết mà?
Anh ta thực sự không nhìn thấy ma pháp trận sao?
Nhất định sẽ quay lại chỗ lúc trước…
Tôi hiểu rồi.
Quý ngài đây đã nói thì thì tôi sẽ tin.
Mình cũng muốn đi tiếp…
Nhưng để quay lại sau vậy.
Thưa quý ngài!
Đây là cửa hàng của tôi, Xích Long Đình.
Sạch đẹp hơn tôi tưởng.
Không lẽ tại đồ ăn dở sao?
Anh vẫn bình an nhỉ!?
A… Không lẽ anh bị thương!?
Phải tới chỗ thầy thuốc thôi!
Bình tĩnh đi, Isabel.
Không sao đâu.
Anh bị thương một chút, nhưng được quý ngài kia chữa cho rồi.
A!
Ấy chết, thất lễ rồi…
Quý ngài đây đã cứu anh đó.
Còn nữa…
Đây, em nhìn đi.
Đ-Đây là…
Tuyệt quá đi nhỉ.
Quý ngài đây đã cho anh đó.
Không được!
Anh vẫn chưa tỉnh ngộ sao?
Nếu lại bị lừa nữa, thì chúng ta không còn gì để trả đâu…
Isabel, là thật đấy.
Trông thế thôi chứ quý ngài đây tốt bụng lắm.
Khi nghe tin anh mắc nợ thì đã giúp đỡ.
Dĩ nhiên không phải miễn phí.
Từ nay về sau, anh cũng sẽ giúp ngài ấy.
Anh sẽ lại làm mấy chuyện nguy hiểm sao?
Không sao đâu, chỉ là việc vặt thôi.
Anh đã hứa để ngài ấy dùng bữa ở đây miễn phí.
Nhưng mà… chỉ như thế thì…
Là thật đấy.
Thế thì…
Ừ…
Đã khiến em lo lắng nhỉ.
Giờ thì ổn cả rồi.
Phải rồi, tôi vẫn chưa tự giới thiệu nhỉ.
Tôi là Loris, Loris Cariello.
Còn cô ấy là…
Isabel ạ.
Thật lòng cảm ơn ngài.
Không cần để ý đâu…
Vậy nhé…
Quý ngài ơi!
Đã phải đi rồi sao?
Ngài là ân nhân cứu mạng của tôi.
Nên ít nhất hãy cho tôi biết tên đi.
Anh có thể hứa sẽ không nói cho ai khác không?
Ừm, tôi sẽ giữ bí mật.
Từ giờ tôi cũng sẽ gọi quý ngài.
Rentt.
Cảm ơn quý ngài nhé.
Lúc nào tới nhà tôi ăn cũng được hết, nhiệt liệt hoan nghênh đó!
Tiếc thật.
Nếu anh ta nói dối…
Nếu chỉ là một kẻ xấu không có gia đình…
Thì có phải tốt rồi không…
Để thử thì phải là kẻ xấu mới được…
Chính vì thế tôi còn không hỏi tên…
Tiếc thật…
Lorraine…
Tại sao vậy!? Tôi đang… nghĩ cái gì vậy!?
Lorraine…
Anh về hơi muộn đấy.
Đi mê cung thế nào rồi?
Con rồng có ở đó không?
Không…
Phải rồi, thư từ Đế Quốc gửi tới anh để đâu vậy?
Nên sớm trở lời đi thôi, không các bô lão lại chẳng mời mà tới mất.
Ừ…
Sao vậy?
Đã có chuyện gì à?
Trông anh có vẻ không khỏe lắm…
Không phải thế…
Tôi… vui lắm…
Ồ, đã có chuyện tốt gì-
R-Rentt…
Rốt cuộc là sao vậy?
Anh say rượu đó à?
À không, Undead thì làm sao mà say được…
Lorraine… tôi…
À… ừm…
Sao thế?
Rentt.
R-Rentt… Anh!?
Ngon quá…
Rentt…
Anh có còn "ở" đó không?
Rentt!
May quá.
Có vẻ vẫn còn "ở" đó.
Đã vậy thì!
Vẫn còn sống nhỉ.
Giờ thì cứ ngủ đi.
Đợi anh dậy tôi sẽ nghe xin lỗi sau.
Nếu định tấn công, thì lựa lúc tỉnh táo đi.
Tôi lúc nào cũng sẵn sàng để anh xơi mà.
Tôi…
Dậy rồi sao, Rentt.
Ừ… Đầu tôi…
Tôi đã tới mê cung…
Anh có cảm giác bị thứ gì đó kỳ quái chi phối không?
Kiểu xung động bất thường ấy.
Vậy thì tốt rồi.
Lorraine… xin lỗi…
Tôi ghi nhận lời xin lỗi này.
Mà anh cũng đừng để trong lòng.
Đó chỉ là sự cố không may thôi, hiểu chưa nào?
Nhưng kể cả thế thì-
Quan trọng hơn là anh nhớ được đến đâu?
Đến đoạn tôi tấn công Lorraine.
No comments yet. Be the first to leave one.