最初の182行です。
PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Năm 1998, Gabriela Cámara mở nhà hàng Contramar ở Mexico City.
Năm 2015 cô mở một chi nhánh nhà hàng có tên là Cala, ở San Francisco.
NHÀ HÀNG CONTRAMAR MEXICO CITY, MEXICO
Lần đầu tiên tôi thấy biển, lúc đó chắc tôi khoảng năm tuổi.
Chạm vào cát rất dễ chịu.
NHÂN VIÊN PHỤC VỤ TẠI CONTRAMAR
Một trải nghiệm hoàn toàn mới.
Chúng tôi đến từ một ngôi làng hẻo lánh.
El Palmar ở khá xa đây, chúng tôi đã lớn lên trên những rặng núi.
Phải mất khoảng 8 đến 10 tiếng để tới được bãi biển.
Những gì tôi biết về cá là chúng có ở làng của chúng tôi,
ở thành phố tự trị Veracruz.
Tôi đến đây và thấy những con cá lớn, như cá ngừ, cá buồm.
Chúng có vẻ quá lớn đối với tôi, tôi đã nghĩ: "Đó là cá mập!"
"Con cá đó trông như cá voi!"
Ý tưởng về Contramar, ngay từ đầu,
là mang theo một nhà mái lá hay một quán cà phê bãi biển,
từ Zihuatanejo, từ Troncones, một phần của Thái Bình Dương, đến thành phố.
Về cơ bản là ở trên bãi biển và thưởng thức những con cá tươi sống
được bắt vào buổi sáng cùng ngày hôm đó.
Chúng tôi mở Contramar vào tháng 8 năm 1998.
Tôi nhớ như in những ngày cuối tuần dài đằng đẵng ấy.
Contramar đã mở cửa được khoảng ba hoặc bốn tháng.
Rất nhiều người đã đến Contramar ...
ĐẦU BẾP / CHỦ NHÀ HÀNG
...vì không thể đi xa vào cuối tuần. Tôi nói:
"Thật hoàn hảo, đó chính xác là điều tôi muốn."
Trước khi đến Mexico City,
khi tôi còn nhỏ, từ lúc 15 đến 20 tuổi,
tôi làm việc trên các cánh đồng. Gia đình tôi không có nhiều điều kiện.
Tôi muốn được làm nhiều hơn với cuộc đời mình.
Khi tôi 20 tuổi, tôi quyết định rời khỏi làng...
BỒI BÀN TẠI CONTRAMAR
...và đến Mexico City để tìm một công việc có thu nhập tốt hơn.
Làm việc trên đồng rất mệt mỏi, về mặt thể chất, rất vất vả.
Nhưng không căng thẳng chút nào.
Không khí rất trong lành.
Thức ăn không đa dạng như khi bạn làm trong thành phố,
nơi bạn có thịt, thịt nguội và tất cả các loại thực phẩm đó,
nhưng bạn sẽ có đậu hoàn toàn tự nhiên.
Bạn mặc những bộ đồ thật sự đơn giản,
nhưng nó rất bền và khó sờn rách.
Làm việc ở một nhà hàng là hoàn toàn khác hẳn.
Bạn ở trong nhà.
Bạn không phải ở ngoài nắng, không bị ướt.
Họ yêu cầu chúng tôi ăn mặc lịch sự, mang giày.
Nhưng sự khác biệt lớn nhất là tiền lương.
Bạn luôn thấy các nền văn hóa khác, như các món ăn khác, nền ẩm thực khác.
Tôi chỉ muốn làm đồ ăn Pháp. Tôi muốn làm việc này việc kia.
BẾP PHÓ TẠI CALA
Nhưng sau này, như bây giờ…
tôi chỉ muốn làm đồ ăn Mexico.
Đó là điều tôi thích nhất.
Các nhà hàng ở Mỹ
sẽ không giống như trước nếu thiếu...
không chỉ người Mexico, mà cả những người Mỹ Latinh đang làm việc tại đây.
Từng nơi, chính xác là mỗi nhà hàng mà bạn tới
đều có những người Latinh trong bếp. Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt.
Đôi khi, đa phần là những người Latinh, những người phụ bếp,
thậm chí còn giỏi hơn cả đầu bếp.
Đội ngũ làm bếp ở Cala hình thành từ những người Mexico.
ĐẦU BẾP
Chúng tôi cũng có người từ Argentina, El Salvador, Guatemala.
Có nhiều thứ tiếng khác nhau trong bếp:
Tây Ban Nha...có lẽ là nhiều nhất.
Và có một số ngôn ngữ địa phương nữa.
Và thỉnh thoảng,
ai đó sẽ bước vào và nói:
"Anh ấy đến từ làng của tôi ở Yucatán, tôi chưa gặp lại anh ấy từ hồi ở Mexico."
Nên chúng tôi có kiểu, những người...
sống cùng nhau ở Mexico lại đoàn tụ trong căn bếp này.
NHÀ HÀNG CALA SAN FRANCISCO, MỸ.
Mở một nhà hàng Mexico ở Mỹ là nghịch lý, dù bạn có nhìn nó theo cách nào.
Một mặt, Mexico là đất nước gần nhất với Mỹ
xét về nền ẩm thực thú vị.
Ở đây có một niềm đam mê với Mexico
và truyền thống ẩm thực nghìn năm của nó
thứ họ luôn khao khát.
Mặt khác, chúng tôi phải đối mặt với một nền văn hóa coi rẻ người Mexico.
Và cùng lúc đó,
đồ ăn Mexico gần như là thực phẩm thiết yếu cho người Mỹ,
đặc biệt là ở California
và các bang từng là một phần của Mexico.
Có một truyền thống lâu đời, rất sâu đậm
về tình yêu với một nền văn hóa ẩm thực
mà họ coi là của người Mexico.
Lần đầu tiên ăn bánh taco là lúc tôi ở Washington DC,
ở ga tàu với bố tôi.
Giống như...
Nó là bánh taco vỏ mềm làm từ bột tortilla.
Đó là lần đầu tôi được thưởng thức vị của thì là hay gì đó.
Có gì đó...
Và có lẽ nó không hề giống kiểu bánh taco của Taco Bell.
Nó giống như…
Hương vị của nó!
Trên thế giới có nhiều loại hương vị hơn những gì tôi có thể thấy.
Và tôi cảm thấy hơi, gần như kiểu...
hào hứng. Chỉ để thử mọi loại thức ăn mới nếu có thể.
Tất cả những gì tôi đã biết về đồ ăn Mexico là nó giống như Taco Bell,
với taco và burrito.
Tôi e rằng tôi phải nói là mình thiếu hiểu biết và không biết gì.
QUẢN LÝ DỊCH VỤ KHÁCH HÀNG TẠI CALA
Taco Bell.
Cơ bản là thế đấy.
BỒI BÀN TẠI CALA
Nó chẳng có gì...
giống những món Mexico chính thống.
Ông tôi thích câu cá, bố tôi cũng vậy.
Và sau đó...
là nấu bữa tối.
Khi bạn mệt mỏi bởi ánh mặt trời,
nước, muối…
Tôi đoán nó sẽ sớm làm bạn thích thú hơn là câu cá.
Kiểu như: "Ta sẽ làm gì với chỗ cá này?"
Và tùy vào loại cá câu được hôm đó, ta sẽ hình dung ta có thể làm gì với nó.
Một khi những con trai đã ra khỏi biển,
trong vòng 15 phút, chúng được đóng gói.
Ngay lập tức, có người lái xe đến sân bay
và họ sẽ tới thành phố lúc 11 giờ sáng.
TRỢ LÝ TẠI CONTRAMAR
Đối với cá cũng vậy.
Sản phẩm này mới ra khỏi biển chưa đầy 24 giờ.
Tôi làm việc trực tiếp với anh ấy và liên lạc với anh ấy như thế mỗi ngày.
Anh ấy gửi ảnh cho tôi để tôi biết hàng đang đến trên máy bay là gì.
Chúng tôi đã quăng dây và trong vòng chưa đầy một phút
nó bắt được ba con một lúc.
- Anh thấy thế nào, anh bạn? - Thật phi thường.
Được rồi, tiếp tục câu thôi nếu không trời sẽ tối.
Ta sẽ không có đủ tiền mua xăng.
- Tuyệt. - Hẹn gặp lại.
Cala là một nhà hàng rất đặc biệt.
Tôi đã ở đó lâu hơn tôi tưởng, gần ba năm cũng vì lý do đó.
Họ thực sự quan tâm đến những người làm việc ở đó.
Vì tôi cố tìm việc sau khi đã có tiền án trọng tội.
PHA CHẾ RƯỢU TẠI CALA
Thật khó khăn, tôi không thể tìm được.
Chúng tôi luôn thuê người có tiền án, tiền sự.
Đó là một phần triết lý của chúng tôi từ ngày đầu tiên.
Ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai.
QUẢN LÝ ĐỐI TÁC
Và điều đó đã thúc đẩy văn hóa của nhà hàng này.
Vì đó là nhà hàng chấp nhận tất cả mọi người.
Tôi đã ngồi tù 30 năm.
Khi ra ngoài, tôi đã rất sợ hãi và nhút nhát.
Khi tôi đến Cala và tôi được họ phỏng vấn,
họ bảo họ thích tôi.
Tôi đã ngăn họ lại. Tôi nói: "Trước khi tiếp tục...
PHA CHẾ RƯỢU
...tôi phải cho các bạn biết một chuyện."
Và Emma, cô ấy và đầu bếp Kenny đã nhìn tôi và nói: "Có chuyện gì sao?"
"Tôi nghĩ sẽ chỉ công bằng nếu cho các bạn biết...
tôi có quá khứ không hay lắm và tôi vừa ra tù.
Tôi vừa ra tù 30 ngày và sẽ không công bằng nếu tôi không cho bạn biết."
Và họ chỉ nhìn tôi, kiểu...
"Và gì nữa?"
Vì vậy, tôi có một cảm giác rất tươi mới lẫn nhẹ nhõm
rằng họ không để bụng chuyện đó hoặc phán xét tôi.
Thật ra, ở trong tù tôi đã làm việc trong bếp khoảng bốn năm.
Đồ ăn nhà tù rất nhạt nhẽo và cơ bản.
Thật sự thì, thực phẩm chính của nhà tù chủ yếu là mì khô và gạo.
Khi tôi mới ra tù, bữa ăn đầu tiên của tôi là hải sản.
Và cơ thể của chúng tôi không quen với vài loại thức ăn ở đây,
vài món dầu mỡ hay món khó tiêu.
Nên tôi đã phải ăn những bữa ăn nhẹ để cơ thể có thể chấp nhận.
Tại Contramar, triết lý chính là để phục vụ và giúp đỡ.
TỔNG GIÁM ĐỐC CONTRAMAR
Người đầu tiên ta cần giúp đỡ,
lắng nghe và phục vụ là người bên cạnh chúng ta.
Chúng tôi không thể bỏ qua những vấn đề chúng tôi có ở nhà hàng,
với rượu, lạm dụng ma túy và tất cả mọi thứ.
Chúng tôi không thể phớt lờ hoặc loại bỏ chúng.
Nếu ai đó đến và có vấn đề về rượu,
chúng tôi sẽ không loại họ.
Chúng tôi cố gắng tìm ra cách giúp họ vượt qua những sai lầm.
Chúng tôi tập trung vào việc giúp đỡ người khác.
Có cơ hội giúp đỡ mọi người là một điều may mắn.
Cala hoàn toàn lấy cảm hứng từ Contramar.
Nhưng nó đã có những nét rất riêng.
Tất nhiên, bạn không bao giờ có một Contramar thứ hai.
Bạn có thể lấy vài thứ cho Cala.
Nhưng nó sẽ không bao giờ...
No comments yet. Be the first to leave one.