最初の131行です。
Chỉ là một trò chơi.
Chỉ là chọn trái hay chọn phải.
Chỉ là một khoảnh khắc.
Nếu sự lựa chọn nhỏ bé này.
Liên quan đến cả cuộc đời hay sinh mạng.
Shinjo, sắp đến giờ đi rồi.
Tiếp theo là buổi ra mắt game mới của Công ty Trò chơi Bạch Trạch.
Tôi biết có người nói game của chúng tôi gần đây chỉ ở mức trung bình.
Hay là chỉ thành công nhất thời nhờ *WhiteCrash*
Tôi cũng biết có đủ loại bàn tán từ bên ngoài.
Tóm lại, trò chơi lần này sẽ khiến bọn họ ngậm miệng hết.
Anh Tomioka.
Khẩu khí lớn thật đấy, Công ty Trò chơi Bạch Trạch.
Trò chơi tiếp theo chúng tôi làm là.
Tác phẩm lấy 6 cô gái mất tích ở Akihabara làm nhân vật chính.
Là định biến vụ án đó thành game à.
Sao có thể.
Nữ hầu gái, game thủ streamer, người viết ẩm thực, MC, phù thủy, cosplayer.
Chọn những phụ nữ thực sự hoạt động tại Akihabara.
Làm game thực tế với thế giới quan chân thực.
Game thực tế?
Game là thể loại lựa chọn.
Người chơi sẽ nhập vai 6 cô gái để đưa ra lựa chọn và hành động.
Tìm cách thoát khỏi nơi bị giam cầm.
Tên của trò chơi này là
*AKIBA LOST*
Mùa hè 13 năm trước.
Tại Akihabara, các vụ thiếu nữ mất tích liên tiếp xảy ra.
Tổng cộng 6 cô gái đã biến mất.
Truyền thông gọi chuỗi vụ mất tích này là.
Vụ mất tích bí ẩn ở Akihabara.
Vụ việc gây xôn xao dư luận trong nhiều ngày.
Cảnh sát cũng tiến hành điều tra quy mô lớn.
Nhưng đều vô ích.
Đến nay vẫn chưa tìm thấy bất kỳ cô gái nào.
Chào buổi sáng.
Xin chào.
Công ty Trò chơi Bạch Trạch lên hot search rồi kìa.
Nói là hot search nhưng thực ra là bị tẩy chay thì đúng hơn.
Làm game từ vụ án đó thật khó tin.
- Bị điên à. - Tuyệt đối không mua.
Công ty Trò chơi Bạch Trạch suy đồi rồi.
Không cần đọc to đâu.
Anh Shinjo đang nghĩ gì thế nhỉ.
Ngay cả em cũng giữ bí mật, thật quá đáng.
Chắc anh ấy nghĩ sẽ bị phản đối nên tự ý tiến hành thôi.
Đúng phong cách anh ta.
Không, ngay cả thằng đó.
Cũng quá khác thường rồi.
Nói về khác thường, mời người nghiệp dư làm game thực tế cũng hiếm thấy.
Ừ
Anh ấy nói em cũng sẽ tham gia.
Vậy à.
- Hả? - Nói là đang có một vai game thủ streamer.
- Em á? - Ừ.
Xin lỗi, bọn tôi chưa bắt đầu mở cửa ạ.
- Sao lại tới đây? - Này.
Sao anh tìm được chỗ này?
Tôi thấy trên mạng trước đó.
Biến thái quá.
Đừng nói thế chứ, dù sao anh cũng là anh trai của em mà.
Có chuyện gì không, tôi bận lắm.
Anh sắp làm một trò chơi, muốn nhờ em tham gia.
Cái gì cơ.
Anh cần vai nữ hầu gái, nên Aoi em...
Đừng đùa nữa, game gì chứ? Vụ án của Ruri đã thành chất liệu cho game à?
Chắc chắn sẽ bán chạy nhỉ.
Biến một vụ án gây chấn động xã hội thành trò chơi.
Mà người làm lại là gia đình của nạn nhân.
Tìm được chất liệu hay đấy, chúc mừng nhé.
Aoi.
Anh hoàn toàn quên mất Ruri rồi mà.
Thấy chưa, vừa bất lợi cho mình là lại làm thinh.
Cũng giống hồi đó nhỉ.
Chúng tôi có một đứa em gái tên là Ruri.
Ruri là một cô bé thích chơi game.
- Ôi em giỏi thật đấy. - Tuyệt vời.
Sắp thành tuyển thủ chuyên nghiệp rồi đó.
À, 1 phút.
Phút.
Điện thoại công việc bây giờ có thể gọi lại sau cũng được.
Nhưng.
- Xin lỗi nhé Ruri, đợi anh một chút. - Ứa sao lại thế.
- Chỉ một lát thôi. - Đừng đi mà.
Anh ơi.
Anh ơi.
Lúc đó game đầu tay của tôi và Takazawa là *WhiteCrash* nổi đình đám.
Đang ở thời điểm quan trọng.
Tôi phải nghe cuộc gọi đó.
Ruri.
Ruri.
Và cứ thế.
Em gái Ruri của tôi đã biến mất.
Anh ơi.
Nghĩ lại thì, bắt đầu từ sự lựa chọn đó.
Cuộc đời tôi sụp đổ.
Tự trách mình vì chuyện của Ruri.
Tôi rời bỏ nhà cửa như trốn chạy.
Và cứ thế xa cách bố mẹ với Aoi.
Sau đó.
Tôi cắm đầu vào làm game.
Nhưng.
Không có tác phẩm nào thành công vang dội hơn *WhiteCrash*
Đầu óc chỉ toàn công việc.
Khiến gia đình tôi vất vả xây dựng cũng quay lưng.
Tôi lại trở nên cô đơn.
Rồi.
Game Over của cuộc đời.
Bất chợt ập đến.
Anh có thấy khó chịu ở đâu không?
Hoàn toàn không.
Tôi còn sống được khoảng 10 năm nữa mà.
Cũng có thể... vài năm.
Thực ra rất khó nói.
Anh chưa nói với gia đình sao?
Gia đình à... Tôi chưa nói với ai.
Tiếp theo, bệnh tình của anh sẽ xấu đi.
Có thể sẽ cần người chăm sóc.
Nếu được.
Tốt nhất anh nên nói với người đáng tin cậy.
Cảm ơn bác sĩ.
Takazawa.
Sao cậu tìm được chỗ này.
Cậu mang theo điện thoại công ty mà.
Tôi là giám đốc mà.
Tôi biết tất cả nhân viên ở đâu.
Đó là lạm dụng quyền hạn.
Có chỗ nào khó chịu à?
Cậu đã đến bệnh viện đại học.
Đó là chuyện riêng tư.
Không ổn phải không.
No comments yet. Be the first to leave one.