最初の200行です。
DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT
ĐẦU THÁNG 10 NĂM 1941,
QUÂN PHÁT XÍT TIẾN CÁCH MOSCOW 200 KM
Nhanh lên!
- Dàn chân pháo ra! - Chuẩn bị vũ khí của anh!
Tôi có một mục tiêu!
Báo cáo, xe tăng địch!
- Chuyển nó, chuyển nó! - Xuyên giáp!
Nó đâu rồi?
- Nhanh lên! - Xuyên giáp, đây!
Đạn xuyên giáp!
Sẵn sàng!
- Bắn! - Bắn!
- Nạp đạn! - Trái, 20!
Tkachenko bị thương!
Sẵn sàng!
- Bắn! - Bắn!
Tôi chết hay bị thương? Nếu tôi bị thương, nhẹ tay tí đi.
Nếu tôi chết, tốt hơn để tôi lại nơi tôi đang ở.
PODOLSK. THAO TRƯỜNG CỦA TRƯỜNG PHÁO BINH VÀ BỘ BINH
Không tệ. Trúng ngay nòng. Ai ngắm?
- Học viên Lavrov, đồng chí Đại tá. - Lavrov... Tốt lắm. Cắt nước!
Cắt nước!
- Gấp ống! - Gấp ống, khẳng định!
- Chuyển sang mục tiêu thứ ba. - Rõ, sếp.
Sẵn sàng!
- Bắn! - Bắn!
Lavrov, anh nói?
Anh làm gì đấy? Anh muốn giúp bọn tôi kết nối lần nữa?
- À, Lavrov đã lập lại lần nữa. - Ừ. Giỏi hơn mọi người, thêm lần nữa.
Tớ nghĩ cậu nói Dmitry Shemyakin là giỏi nhất.
Thảo nào dạo này anh ấy hay dỗi.
Em nói về chuyện gì vậy? Anh không thể nghe thấy em.
Học viên Tkachenko, anh không thể nghe thấy bọn em. Anh đang bị sốc!
Bổ sung đạn dược và sẵn sàng cho bài tập tiếp theo.
Rõ, sếp.
Tập hợp! Nghiêm! Bên phải!
Các cậu đây. Ai xạ thủ số một?
- Tôi, đồng chí Đại tá! - Trả lời rõ đi.
- Hạ sĩ Lavrov. - Tôi phải làm gì đây, Lavrov?
Thứ lỗi cho tôi, đồng chí Đại tá, làm gì ạ?
Ba lần bắn, ba lần trúng, trong thời gian quy định,
nhưng bọn tôi đã vô tình phá dây kéo của mục tiêu cuối cùng.
Vô tình? Như báo cáo. Bao nhiêu mục tiêu đã bị tiêu diệt?
- Ba, đồng chí Đại... - Hai! Cậu đã diệt hai mục tiêu, học viên.
Thế có nghĩa là xe tăng thứ ba bắn trúng các cậu
và giờ cậu đã chết! Và nó chạy qua cậu và tiến đến Moscow!
Trong sách của tôi, thế thật tệ. Rất tệ!
- Tôi không hiểu... - Ai có thể giải thích?
Trung sĩ Shemyakin.
Phát thứ ba trúng nắp tháp pháo xe tăng,
nơi giáp có góc thấp đối với vỏ.
Vỏ trầy ra và mục tiêu chưa bị tiêu diệt.
Ba tháng kể từ bây giờ tất cả các cậu đều ra tiền tuyến.
Cậu sẽ ra lệnh cho những lớn tuổi hơn mình.
Hiệu suất của các cậu sẽ ảnh hưởng đến kết cục cuộc chiến của ta chống lại Phát xít.
Tuổi thơ đã qua rồi, các cậu.
Giờ mọi sai lầm cậu mắc phải có thể dẫn đến hàng chục người chết.
Nhớ lấy!
Làm ơn.
- Bếp đến rồi mọi người! - Cảm ơn.
Giờ cậu có hiểu chiến đấu không phải là rạp xiếc hay phòng bắn súng vui nhộn?
Và không có cô gái nào để gây ấn tượng.
Nhưng mà có đấy.
Alex, tránh xa Masha ra. Cô ấy là gái ngoan và không phải là loại...
Loại gì?
Ý cậu là cô ấy ngoan và đúng mực như cậu, nhưng lại quá ngoan cho tôi?
- Tôi không muốn nói thế. - Rồi sao?
Thế tôi là trẻ mồ côi, tôi có nên "né" gái ngoan?
Bộ binh vinh quang của chúng ta trở về! Chào mừng các chiến binh!
Cậu có bắn súng trường?
Bọn tôi có chứ. Diễn tập tấn công và giáp lá cà.
- Cậu vẫn chưa được phép đánh nhau à? - Không thể nghe cậu nói linh tinh!
Cậu vẫn trốn sau lá chắn thép của mình? Cậu là thần chiến tranh!
Họ có đuổi các cậu ra khỏi trường? Hay họ vừa bỏ rơi các cậu ở đây?
- Bọn tôi sẽ cho cậu xem! - Không nói chuyện trong hàng ngũ!
Thỏa thuận nào - cậu và tôi không làm gì cả.
Nếu cô ấy chọn một trong hai ta, thì cứ như vậy.
- Tôi đến từ đâu mà ta giành gái chứ. - Nhưng ta sẽ không, nhỉ?
Ta thỏa thuận?
Thỏa thuận.
TRƯỜNG PHÁO BINH PODOLSK
- Xin lỗi đồng chí Bác sĩ, tôi ngủ quên mất. - Tốt thôi, xong rồi.
Mọi việc ổn chứ?
Tôi nghe thấy tiếng chân ở đây.
Masha, em nên được ngủ cho đủ.
Cất sách giáo khoa của em đi.
Nhưng em cần phải học, phải nhớ hết các tên Latinh này.
Ai đã tặng em bó hoa?
Em cũng không rõ ạ.
Ôi gái ơi. Chị thấy tiếc cho em.
Em rơi vào tình yêu và tiếp theo thì em biết đấy, cậu ấy ra tiền tuyến.
Chúng lại bay về phía Moscow. Nó có thể chịu được bao nhiêu vụ ném bom...
Đi nhé?
Kiểm tra cửa sổ và đi ngủ.
Lavrov?
Anh nghĩ gì vậy? Anh... Sao anh dám làm thế này, Lavrov?
Không phải anh... Là do mấy cái lọ này...
Tớ nghĩ ta đã có thỏa thuận.
Ừ ta có.
Và cậu đã vi phạm.
Dmitry...
- Tớ xin lỗi, tớ không cố ý. - Không cố ý?
Đơn giản nhở? Cậu "không cố ý" nhưng cậu kiểu gì cũng làm?
Dmitry...
Tớ biết mình có lỗi, nhưng tớ không thể chịu được. Tha thứ cho tớ. Như một người bạn.
- Tha thứ cho cậu và thế đó? - Và thế đó.
Cậu cười gì?
Cậu có thể tưởng tượng... Nàng đã hôn tớ! Từ ý muốn của nàng!
Đồ khốn nạn vô liêm sỉ.
Này, thôi đi! Về giường của mình!
Chuyện này gì sao?
Đồng chí Chỉ huy Khẩu đội...
Được...
Nhìn hay đới.
Chuyện gì?
Tôi hiểu rồi.
Thế tôi sẽ cho các cậu biết chuyện gì đã xảy ra nhé.
Trong khi ngủ, Dmitry Shemyakin lăn lộn, ngã khỏi giường,
và dập môi vào cạnh giường mình.
Còn Lavrov, cậu ta va trán vào cột giường trong khi đỡ bạn mình dậy.
Nếu không phải thế, mai các cậu nghỉ học.
- Rõ chưa? - Rõ, sếp.
Thế thì dọn dẹp và về giường của mình!
Đồng chí Trung úy, không phải đã xảy ra như vậy.
Hạ sĩ Lavrov và tôi đã đánh nhau.
Và theo Quy định ta phải bị kỷ luật.
Im nào!
Dào ôi, nếu thế...
- 5 ngày phạt giam, cả đôi luôn. - Rõ, sếp.
Chưa hết đâu.
Hạ sĩ Lavrov,
Do hành vi sai trái của cậu, cả vụ hôm qua ngoài sân tập,
tính dồn có thể cậu sẽ bị đuổi học.
ĐƯỜNG CAO TỐC WARSAW
Xác nhận. Tôi thấy đoàn xe bọc thép của kẻ thù
tiến trên đường cao tốc Warsaw phía ngoài Yukhnov.
Tôi không rõ có bao nhiêu. Quá nhiều không đếm xuể.
"MOSCOW 190 KM"
Hai ngày trước, sau những trận giao tranh ác liệt, quân địch chọc thủng hai chiến tuyến của ta.
Ngay lập tức chúng điều các đơn vị cơ giới lớn.
Hôm nay chúng đã chiếm được Yukhnov.
Hiện tại, ta không có lực lượng tại đó để ngăn chúng đến Moscow.
Ta nhận được lệnh điều gấp các trường quân sự Podolsk.
Họ là nguồn lực duy nhất trong khu vực. Ta phải huy động hết
để kìm chân kẻ thù cho đến khi Bộ Tư lệnh Tối cao gửi quân tiếp viện. Cần 5 đến 6 ngày.
Nhưng thưa đồng chí Trung tướng, họ là những chỉ huy tương lai của Hồng quân!
1 hoặc 2 tháng nữa, họ học xong và tiếp tục bảo vệ...
Đại tá Strelbitsky, 1 hoặc 2 tháng nữa họ sẽ bảo vệ ai và cái gì
nếu mai quân Đức chiếm Moscow?
Tin tôi đi, Đại tá, quyết định rất khó khăn, nhưng ta không có lựa chọn.
Lệnh cho anh chuyển ngay đến Biên giới Ilyinsky.
Rõ, thưa đồng chí Trung tướng.
Đơn vị kết hợp sẽ nằm
dưới sự chỉ huy của hiệu trưởng Trường Bộ binh Thiếu tướng Smirnov.
Anh ấy sẽ gặp anh ở biên giới.
Anh sẽ là phó của anh ấy.
Nhiệm vụ là lập tuyến phòng ngự ở làng Ilyinskoye.
Đây là đường cao tốc, sông, và cầu.
Ta xây 20 boong ke pháo và 20 boong ke súng máy.
Phát xít có tới 300 xe tăng. Pháo binh mới có thể ngăn chặn chúng.
Đồng chí Trung tướng,
mọi vũ khí sẵn sàng chiến đấu của chúng tôi đã được gửi ra tiền tuyến.
chúng tôi còn lại không quá 30, trong đó chỉ có 12 là đáng tin cậy
và số còn lại sẽ chỉ bắn được 5 đến 6 lượt nếu ta may mắn.
Bọn tôi sẽ gửi thêm vũ khí cho anh. Đi đi.
5 đến 6 ngày. Bọn tôi tin vào anh. Chặn chúng lại. Mọi giá.
Hiệu trưởng. Mở cổng!
Lời chào của Trường Bộ Binh.
- Sao anh nghiêm túc thế, Pakhomov? - Có lý do mà. Nhỉ, Rayeel?
Rayeel!
Có gì đó tôi luôn muốn biết.
Khi hô hấp, em có mím môi như vậy? Hay như vậy?
Còn tùy. Môi mỗi người khác nhau.
Đúng. Thầy y tế của bọn anh còn dậy,
"Pakhomov, trước khi cậu ngất đi tốt hơn cậu nên ngậm môi mình lại
vì miệng cậu không phù hợp với tiêu chuẩn quân đội."
Masha!
Alex nhờ tớ báo cậu là cậu ấy không thể đến gặp cậu hôm nay.
Tại sao? Chuyện gì?
Cậu ta bị bắt. Cậu ấy và Dmitry ẩu đả.
Sao anh im lặng thế?
Anh đã hẹn em đi chơi nhưng giờ lưỡi anh cứng lại.
- Shishkina... Lucy... - Dào ôi? Sao nào?
Shishkina...
Anh cầu hôn em.
Em sẽ lấy anh chứ?
Toàn thể tập hợp!
Học viên pháo binh, tập hợp!
Các học viên bộ binh, đến trường! Hàng đôi!
Rayeel! Yakhin! Nào!
Các đồng chí! Học viên và chỉ huy!
Phát xít đang tiến về phía Moscow.
Cha và anh em của ta hiến dâng mạng sống của mình để ngăn chặn bước tiến của chúng.
Hôm nay đến lượt chúng ta.
Ta được giao nhiệm vụ cực kỳ quan trọng.
Sáng nay ta đến Biên giới Ilyinsky, tổ chức phòng ngự
và kìm chân quân thù ít nhất 5 ngày cho đến khi quân tiếp viện đến.
Bất kể kẻ thù ném vào ta thứ gì,
bất kể ta gặp phải lực lượng nào, ta phải kiên trì!
No comments yet. Be the first to leave one.