最初の200行です。
- Christian. - Cô có đang ở dãy núi Great Smoky không?
- Khu nghỉ dưỡng Birch Mountain. - Chết tiệt!
Tôi nghĩ cô ấy tóm được cô rồi.
Mẹ xin lỗi, Letty.
Tôi đã bảo anh biến đi rồi cơ mà.
Bỏ súng xuống. Anh đã bị bắt.
FBI đây.
Letty.
Thả anh ấy ra!
Kế hoạch đâu phải như thế này. Thả nó ra!
Đồng phạm giết người.
Đó là 30 năm,
15 năm nếu cải tạo tốt.
Em mà được gặp lại Jacob thì đúng là phép màu rồi.
Em sẽ được gặp nó.
Điều đó sẽ phụ thuộc vào nó, phải không?
Ngay khi chúng ta đưa nó đến trường.
Chúng ta gần như đã làm được.
Câu chuyện của đời em.
Cảm ơn mẹ.
Anh đã nói chuyện với Letty suốt thời gian qua mà không thèm nói gì với tôi.
Chẳng có gì để nói cả.
Cô ấy đâu có cho tôi biết cô ấy ở đâu đâu.
Cô ấy chỉ nói với tôi rằng cô ấy không ở cùng Javier.
Và nhân tiện, đi nghỉ sao?
- Căn nhà gỗ. Ấn tượng không? - Không.
Cửa sổ được sơn màu rồi hả?
- Chắc thế. - Tôi là 1 đặc vụ FBI.
Và giờ anh đã biết tôi là đặc vụ FBI giỏi thế nào.
Cậu ta có nhìn thấy chúng ta không?
- Giờ tôi biết cô bệnh thế nào rồi. - Được thôi.
Anh biết anh ta sao?
Tên cậu ấy là Teo.
Cậu ấy là bạn anh, cùng lớn lên ở Buenos Aires.
Anh ta làm gì ở đây vậy?
Có lẽ là cố giết anh.
Thôi nào, Woodhill.
Em sẽ không làm thế nữa đâu.
Phàn nàn về vấn đề của anh sao?
Chúng ta biết có người muốn giết anh mà.
Và chúng ta biết đó là kẻ đã giết Silk.
Vậy thì giờ không ai có thể chạm vào anh rồi.
Đừng bao giờ gọi cho tôi nữa.
Đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.
Tôi không bao giờ muốn gặp lại cô nữa. Cô có hiểu ý tôi không hả?
Chúng ta sẽ cùng đi Asheville.
Anh định làm gì hả? Gọi Uber sao?
Mở cửa sau ra. Tôi muốn chào tạm biệt Letty.
Lên xe và đi cùng với chúng tôi.
Mở cửa ra!
Tôi rất xin lỗi.
Tôi đã không biết.
Không sao mà.
Đi cùng đi. Có cả quầy bar đấy.
Anh nghe cô ta nói rồi đấy. Đi cùng đi.
Xin hãy giúp tôi.
Tư Cách Tốt Đẹp
Tôi tưởng tụi tôi đang đi nghỉ ở căn nhà gỗ của cô ta.
Hóa ra đó là một chiếc Airbnb.
Cô ta nói rằng mẹ cô ta từng tắm cho cô ta trong bồn rửa chén
lúc cô ta còn bé.
Loại người nào lại có thể nói dối trắng trợn thế chứ?
Tôi là loại người ấy đấy.
Nhưng cô không xấu tính thế.
Cảm ơn.
Cô thật xấu tính.
Tôi xin lỗi, Letty.
Tôi không thể ở trong chiếc xe này được.
Vậy là cuối cùng ông cũng đã từ bỏ tôi.
Không. Không bao giờ.
Nhưng tôi có thể làm gì đây?
Chỉ cần ở đây thôi.
Được thôi.
Nếu cô phải quay lại tù,
thì được áp tải bằng xe limo rất đúng kiểu Letty của cô đấy.
Cái xe này là gì vậy?
Tôi không biết.
Cô ta bảo cô ta không thích những thứ cơ bản mà FBI cấp cho.
Anh chị đã bị bắt.
Và nếu anh chị đang xem cái này,
thì anh chị đã bị tôi bắt, Đặc vụ Rhonda Lashever.
Anh chị là tù nhân, còn tôi đã bắt anh chị,
nhưng nếu anh chị làm theo những quy tắc đơn giản của tôi,
hành trình vào hệ thống tư pháp tội phạm của anh chị...
sẽ an toàn, nhẹ nhàng, và không đau đớn như thịt xông khói chui qua 1 con ngỗng vậy.
Cái vẹo gì thế?
Phải nói rằng, tôi không chắc về kế hoạch kẻ theo dõi,
nhưng... chết tiệt, nó đã thành công.
Cậu không cần phải nói những điều tôi thừa biết.
Xin lỗi. Ý tôi là nó đã thực sự hiệu quả.
Chưa kể tới việc bà đã chọn tôi đi cùng.
- Cậu định nhận hết công trạng sao? - Không, tôi xin lỗi.
Bởi vì trong trường hợp cậu chưa soi gương thì cậu sẽ bị ăn đấm đấy.
Đạo cụ cho hình xăm đó,
- trông có vẻ hợp lý đấy. - Vâng.
- Phải mất cả tháng mới phai hết. - Kinh!
Mong nó không bị tróc thành từng mảng.
Thế không dễ thương đâu.
Chết tiệt.
Có phải cậu đang đi chậm lại chỉ vì cơn mưa bé tí tẹo này không?
Tôi không giỏi lái xe trong thời tiết xấu.
Vậy chỉ khi trời đẹp thì cậu mới là đặc vụ FBI hả?
Nếu chúng ta gặp tai nạn thì chúng có thể chạy trốn.
Cậu đang chạy dưới tốc độ cho phép 15 km/h đấy.
Nó...
Tôi bị sét đánh lúc12 tuổi, được chứ?
Nó giải thích cho chứng ái kỷ của cậu.
Đạp chân ga đi.
Đây là lời kết lại cho đoạn băng hướng dẫn của anh chị.
Đừng có màng tới chi phí.
Yêu cô, Mary Ann!
Đã bắt anh chị xem 1 lúc rồi. Đúng là thế đấy!
Cuối tuần độc thân bắt đầu thôi nào!
Em không thể tin nổi bà ta là lý do chúng ta phải vào tù.
Cô ta không phải là lý do.
Xem vui phải không.
Vui gì mà vui.
Nhưng tôi thích xe của bà.
Nó không phải là xe bình thường đâu. Nó là dòng Sprinter đấy.
Tôi thích chiếc Sprinter của bà.
Sự biến đổi sang chảnh.
#đời_sprinter.
Tôi cũng muốn có 1 chiếc.
Tôi không nghĩ nó sẽ xảy ra đâu, cô Raines.
Bà chịu trách nhiệm mà.
Đúng là thế, và tôi không thấy điều đó.
Sao Antonio Banderas lại im lặng vậy?
Anh ấy chưa vào tù bao giờ.
Đó là 1 phép màu, chưa kể anh ta ngu đến mức mua 1 khẩu súng
và sau đó khắc tên lên đó.
Đó là 1 món quà Giáng Sinh.
Chắc chắn là tự anh mua tặng mình rồi.
Nếu anh biết mình thực sự muốn gì cho Giáng Sinh,
anh phải tự mình mua, phải không?
Tôi cũng tự mua cái xe này tặng mình đấy.
Loa trẻ em.
Cậu có bao giờ nghĩ đến việc mua một khẩu súng có khắc chữ "sát thủ" không?
Chúa ơi, đặc vụ hỗ trợ.
Cậu chịu trách nhiệm cho vài món hàng cực quý giá,
và tất cả những người bên trong nó đấy.
Tôi nghĩ cậu nên cảm ơn hệ thống cảnh báo đi lại trên đường
nhờ có nó cậu mới kiểm soát được cái chứng hậu sang chấn của cậu đấy.
Tôi sẽ rất cảm kích nếu bà không nói chuyện đó trước mặt người khác.
Phần còn lại của đời cậu sẽ rất cảm kích nếu cậu chịu tới gặp bác sĩ tâm lý.
Khoan đã, "Đặc vụ hỗ trợ"?
Tôi có tên đấy.
Chẳng ai muốn biết nó đâu.
Hai người làm cộng sự được bao lâu rồi?
Cô đùa đấy hả? Tụi tôi đâu phải cộng sự.
Đặc vụ hỗ trợ vừa mới tốt nghiệp chương trình đào tạo của chúng tôi
vài tháng trước.
Thế nên cậu ta là 1 trong những người mới đáng thương
đứng đằng sau cô bồi bàn,
hay là 1 con ngựa pony con chưa biết cách đi,
vấp ngã hết lần này tới lần khác, dễ giật mình.
cứ thấy y tá đến là lại lùi lại.
Không thể tin được là em lại làm thế.
Rob, dọn đồ đi.
Anh có chìa khóa cả 2 xe không?
Có, nhưng sao em không thể nói ra
sau khi nghe từ phía cậu ấy?
Từ phía của cậu ta là người ta trả tiền để cậu ta giết người.
Thấy chưa? Đó là cách lý giải của bản thân em.
Nhưng có thể cậu ấy giống Batman hay gì đó.
Như kiểu 1 kẻ xấu có lương tâm ấy.
Em chắc Letty cũng sẽ nói điều đó.
Giờ thì em phải vào tù thì mới hỏi cô ấy được.
Lẽ ra sẽ không phải thế. Tự nó chuốc lấy thôi.
Em thề, con bé là đứa thông minh khờ dại nhất mà em biết.
Đưa em chìa khóa chiếc màu bạc.
Anh lái xe của chúng.
Dầu Diesel!
Ôi, chết tiệt. Xin lỗi.
Cậu làm việc cho FBI đấy.
Nếu cậu không thể làm theo những hướng dẫn đơn giản,
tôi khuyên cậu nên vào nhà vệ sinh và nhìn kỹ bản thân
trong hộp đựng giấy giấy vệ sinh bằng nhôm bóng loáng của họ
thay vì nhìn vào gương.
Em không nghĩ điều này lại là thật,
như kiểu đây là lần đầu tiên bà ta cố gắng bắt anh vậy.
Sao lại không thật chứ?
Đội đặc nhiệm SWAT đâu?
Lashever, 1 thực tập sinh, một chiếc xe limo?
Javier là con cá voi trắng của bà ta đấy.
Anh là gì cơ?
Con cá voi trắng của bà ta. Nó là từ truyện "Moby Dick".
Đó là kẻ thù lớn nhất của anh,
kẻ thù truyền kiếp anh không thể đánh bại.
Và đó là tôi sao?
Woodhill.
Kiểm tra tình hình thôi.
Đóng cửa lại.
Nếu đây là nhiệm vụ thực sự,
bà ta sẽ đưa chúng ta đến nhà tù gần nhất.
Nếu anh là con cá voi trắng của bà ta,
bà ta sẽ muốn khoe cho văn phòng ở Asheville thấy.
Em xin lỗi, nhưng anh chưa đủ lớn để trở thành 1 con cá voi trắng đâu.
Chắc phải có lý do khác rồi.
- Em nghiêm túc đấy. - Anh biết.
Em chưa bao giờ bỏ cuộc.
No comments yet. Be the first to leave one.