リリース情報

Extraordinary You S01E05-E06 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
解説: lyhnca150186
Resync iqiyi

タグ

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
公開日: 2022-01-05
ダウンロード: 21
聴覚障害者向け: No

Vietnamese字幕のプレビュー

最初の200行です。

Lần này,

mình tuyệt đối

sẽ không bỏ lỡ cậu ấy.

Xin lỗi.

Xin,

chào.

Khó khăn lắm mới tìm được cậu ấy,

ai ngờ vào lúc này lại...

Ý, Eun Dan Oh.

Cậu lại không được khoẻ à?

Chắc là thế.

Này, cái gì gọi là chắc là thế?

Cảm giác như đang nói việc của người khác vậy.

Tớ cũng không kiểm soát được mà.

Chỉ có thể làm theo ý của tác giả truyện tranh thôi.

Cái cậu đang nói bây giờ là tiếng Triều Tiên, đúng chứ?

Maybe.

Cậu cố ý nói tiếng anh gì chứ.

Cần tớ liên lạc với Baek Kyung không?

Chỉ vì nói chuyện của Baek Kyung,

mà lôi mình từ trường học đến bệnh viện sao?

Cậu ta sẽ không đến đâu.

Cái tên vô giáo dục đó

sao có thể đến chứ.

Cậu không sao chứ?

Ừ, tớ không sao.

Làm ơn, đừng thổi nữa.

Cậu ta có đến hay không, mình không hề quan tâm.

Tớ không nghĩ ra lời thoại nào khác.

Lời thoại?

Chắc là đến đây là kết thúc rồi chứ?

Về cẩn thận nhé.

Này, cậu có biết gần đây cậu rất kỳ quặc không?

Qua mấy giây, lời lẽ như trở thành người khác vậy.

Lúc thì tác giả truyện tranh, lúc lại lời thoại.

Nói phải để cho người ta hiểu mới được chứ.

Này, Eun Dan Oh,

thiết kế hình tượng của cậu sai rồi.

Baek Kyung, cậu ấy thích kiểu đơn thuần, đáng yêu,

không thích kiểu khiến người ta không hiểu này đâu.

Về từ từ nhé.

Cậu đi quá xa rồi.

Không ngờ lại luôn đi chạm vào lưng đàn ông lạ mặt.

Như vậy không đáng yêu chút nào, được chứ?

Cho dù là cậu học cách yêu trên sách,

nhưng như thế cũng hơi quá rồi.

Sao thế?

Làm gì thế? Sao thế? Gì?

Thế nào? Xảy ra chuyện gì rồi?

Làm gì? Sao thế?

Cậu vừa nói gì?

Thì nói việc dùng lưng để chào hỏi người khác.

Cách này thật sự rất tệ.

Đương nhiên, nếu nhìn thấy bóng lưng đẹp trai như tớ,

chắc chắn sẽ có cách nghĩ vượt giới hạn.

Tự đắc vừa vừa thôi.

Nhưng tại sao cậu lại nhớ việc của cái lưng?

Cậu không phải nói phải dựa lưng,

để tìm ra người đàn ông thay đổi cuộc đời cậu sao?

Eun Dan Oh, cậu bạo dạn quá đó.

Sao thế?

Này, này, cậu muốn làm gì?

Đừng nói nhiều, đi theo tớ.

Dù sao thì có thể sắp đổi chúng ta lên sân khấu rồi.

Này, chậm chút.

Cậu làm gì mà mạnh tay vậy?

Cậu không phải đang ốm sao?

Chắc là không muốn đi học mới giả vờ ốm đúng không?

Lee Do Hwa.

Làm gì mà tự nhiên lại vậy?

Tớ đã có người mình thích rồi.

Cậu không phải cũng biết sao?

Đây rốt cuộc phải giải thích sao?

Này, cậu điên rồi à?

Gần đây cậu có cảm thấy mất đi trí nhớ không?

Cảm giác chớp mắt là qua một ngày, một tuần,

lúc thì ở trường, chốc lại ở nhà,

thời gian, địa điểm cứ đổi đi đổi lại.

Sao cậu lại biết chuyện này?

Đó là vì cậu có ý thức rồi.

Ý thức?

Này, ai mà không có ý thức chứ?

Bởi vì chúng ta là nhân vật trong truyện tranh.

Này,

cậu không phải bị bệnh ở tim, mà là bị bệnh ở đầu đấy.

Cậu cứ để ý mà xem.

Đợi sau khi câu chuyện bắt đầu, tất cả sẽ trở lại như cũ.

Tớ đi đây.

La la la, câu chuyện bắt đầu rồi.

Câu chuyện sắp bắt đầu rồi.

Này, này, Eun Dan Oh.

Em trai, em đến rồi à?

Em lẽ nào là người chuyên giúp anh đưa quần áo sao?

Có thời gian thì về nhà một chuyến đi.

Thằng bé này, bắt đầu cằn nhằn rồi.

Còn tưởng là em chỉ cao lên thôi chứ.

Mẹ rất lo cho anh.

Mẹ hỏi anh bao giờ về nhà?

Cầm lấy đi.

Đúng rồi, anh, Eun Dan Oh...

Cái túi này sao lại...

Cậu cứ để ý mà xem.

Chờ sau khi bắt đầu câu chuyện, tất cả sẽ trở lại như cũ.

Đúng rồi, em trai.

Anh hỏi em một chuyện.

Dan Oh đó,

gần đây ở trường thế nào?

Vốn tưởng là tình hình của con bé tốt lên rồi,

nhưng chỉ số lại ngày một kém.

Tim cũng luôn có vấn đề.

Hình như phải làm kiểm tra thêm mấy mục.

Nhưng anh vẫn rất bận tâm.

Xin chào, cậu nhớ tớ không?

Không đúng, không đúng.

Cậu ấy rất có thể không nhớ nữa.

Chào.

Xin chào.

Nói không chừng, thế này sẽ gặp được cậu ấy.

Chờ chút, chờ chút.

Mình có phải là nhân vật chính đâu.

Đúng chứ? Mình chỉ là nhân vật phụ, làm gì liên quan...

Cậu?

Cậu là học lớp tớ sao?

Cậu nhớ tớ không?

Lần trước cứu tớ ở cầu thang,

còn đỡ giúp tớ bóng ném nữa.

Đúng là không nhớ nữa.

Á, đến tên cũng không có.

Eun Dan Oh,

cậu không phải nhập viện rồi sao?

Ừ.

Tôi ở đây.

Ồ.

Chính là cứ ngây ra như thế,

mới bị ngã xuống ở cầu thang đúng không?

Cậu mới xuất viện không lâu,

đã chạy lung tung như thế, đúng là làm bừa mà.

Tim của cậu như thế này,

nói không chừng là vì theo nhầm chủ đấy.

Cảm ơn cậu quan tâm.

Sao thế?

Tôi chỉ là cảm thấy, bất luận là thích tôi đến đâu,

lời vừa rồi nghe cũng

không giống như lời của người đang quan tâm chứ.

Tôi cũng biết cậu không phải là lo cho tôi, đồ vô giáo dục.

Còn không phải vì cái lời thoại chết tiệt đó.

Tôi không phải đang lo cho cậu.

Chỉ là hai nhà chúng ta sắp ăn cơm chung rồi,

không được vì tim của cậu mà làm hỏng bữa ăn.

Chăm sóc tốt cho mình đi.

Được.

Baek Kyung, chờ tớ với.

Tớ cũng muốn đi cùng.

Mình rốt cuộc là có bệnh ở đâu vậy?

Tại sao lại luôn thích cái tên khốn đó chứ?

Tức chết đi được.

Không ở đó.

Tìm thấy rồi.

Lẽ nào giống như lời Mực Khô nói, chỉ là ngẫu nhiên sao?

Như thế đừng nói để cậu ta giúp đỡ,

nói không chừng là mình giúp cậu ta.

Oh Nam Ju.

Nam Ju, cậu đẹp trai quá.

Trời ơi, cậu nhìn thấy dáng vẻ cậu ấy đá bóng vào chứ?

Có nhìn thấy không? Có không?

Chết tiệt.

Oh Nam Ju.

Oh Nam Ju làn da sữa.

Tớ yêu cậu nhất, Oh Nam Ju.

Dan Oh, cậu có nhìn thấy Nam Ju đá bóng vào không?

Chỉ có nhân vật chính được chú ý, đúng là thế giới chết tiệt!

Làm ơn, bởi vì là nhân vật chính, nên đương nhiên được chú ý rồi.

Nam Ju của chúng tớ vừa rồi đẹp trai như vậy.

Ừ.

Sae Mi,

cậu có nhìn thấy cậu ta không?

Cậu ta là ai vậy?

Cậu không quen số 13 sao?

Lớp chúng ta có bạn nam vừa cao vừa đẹp trai như vậy sao?

Cậu có biết cậu ta tên gì không?

Cậu ấy à.

Cậu ấy không phải là ai đó sao.

Cái đó.

Cậu ta tên là gì?

Chúng ta sẽ không biết đâu, bởi vì cậu ấy là nhân vật phụ.

Còn phụ hơn cả mình nữa.

Mình phải mau chóng đi tìm Eun Dan Oh.

Nhưng tại sao mình lại ở đây kéo đàn vi-ô-lông vậy?

Việc gì vậy? Tại sao mình lại như vậy?

Do Hwa.

Xảy ra chuyện gì rồi sao?

Mặc dù nói thế này có chút kỳ quặc,

nhưng nếu cậu có chuyện buồn gì,

có thể nói với tớ.

Mặc dù tớ như thế này,

nhưng vẫn có thể nghe sự phiền muộn của cậu.

Thật kỳ lạ.

Đúng là rất kỳ lạ.

Cực kỳ kỳ lạ.

Tớ bây giờ cuối cùng có thể nói rồi.

コメント

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left