最初の200行です。
Ngày xửa ngày xưa,
trước khi các vị được sinh ra,
thậm chí trước cả khi tôi được sinh ra,
điện ảnh đã ra đời.
Một trong những món quà tuyệt vời từ điện ảnh,
có khi còn là món quà vĩ đại nhất,
chính là tiếng cười.
Ngay từ ngày đầu tiên đã có những vị vua hài kịch
như Chaplin, Keaton, Lloyd.
Và theo thời gian,
điện ảnh đã nâng đỡ chúng ta
khi cuộc đời khiến ta gục ngã.
Phim ảnh, truyền hình, dù là hình thức nào,
tiếng cười vẫn luôn được chứng minh là liều thuốc tốt nhất.
Một số người có tài năng bùng nổ vượt xa màn ảnh
và bước lên sân khấu.
Họ tạo ra những nhân vật khiến ta nhìn lại chính mình.
Ồ, được rồi, bộ cậu thật sự là bạn thân nhất của tôi à?
Và cũng có một số người, rất hiếm,
đã làm được tất cả.
Làm vua sướng ghê.
Nhưng tối nay, ngoài tràng cười vang vọng,
ta sẽ tôn vinh một người mang lại nhiều bất ngờ lớn lao hơn
và là người đã phá bỏ rào cản để thúc đẩy văn hóa tiến về phía trước.
Thưa quý vị, Eddie Murphy.
GIẢI THÀNH TỰU TRỌN ĐỜI CỦA VIỆN PHIM MỸ: TRI ÂN EDDIE MURPHY
Từ Nhà hát Dolby ở Hollywood, giải thưởng cao quý nhất dành cho sự nghiệp điện ảnh,
Giải thưởng Thành tựu Trọn đời của Viện phim Mỹ,
đêm tri ân Eddie Murphy, với sự góp mặt của Kevin Hart,
Tracy Morgan, Eva Longoria, Chris Rock,
Da'Vine Joy Randolph, Kenan Thompson,
Stevie Wonder, Robert Townsend, Bill Burr,
Judge Reinhold, Arsenio Hall, Dave Chappelle,
Mike Myers, Martin Lawrence, Spike Lee, cùng nhiều khách mời khác.
Cùng Jennifer Hudson với màn trình diễn ca khúc từ phim Giấc mơ danh vọng.
Thưa quý vị, Kevin Hart.
Chào mừng đến Giải Thành tựu trọn đời của Viện phim Mỹ lần thứ 51
cũng là đêm tri ân Edward Regan Murphy.
Đó là tên khai sinh của chú ấy, Edward Regan Murphy.
Tôi nghĩ ta nên dành thời gian và phân tích cái tên này.
"Edward". Edward bắt nguồn từ tên tiếng Anh cổ.
Đó là "Edweard", dịch ra nghĩa là "thần giữ của", phải không?
Và chúng ta đều biết điều đó là đúng.
Eddie, chúng tôi nghĩ chú thật sự rất giỏi trong việc làm giàu
trong suốt sự nghiệp này.
Và sau đó là "Regan".
Regan là tên Ireland, dịch từ "Ó Riagáin" nghĩa là "vương tử".
Điều này cũng đúng.
Nên về cơ bản, ta đang có một vị vua giàu có.
Đến giờ vẫn hợp lý nhỉ?
Và rồi đến "Murphy".
Đây là chỗ khiến tôi rối não,
bởi vì tôi đã tự hỏi: "Ai đã… ngủ với ai?"
Kiểu như… Điều gì đã xảy ra để tạo nên Eddie Murphy vậy?
Và tôi còn rất nhiều câu hỏi,
nhưng bất kể là ai, như thế nào và cái gì,
tất cả đều cho ta biết mọi điều cần biết về Edward Regan Murphy.
Mấy điều ấy nói lên rất nhiều đến mức gọi chú ấy là Eddie.
Lý do ta gọi chú ấy là Eddie vì chú ấy là bằng hữu,
là bạn bè của ta.
Cả người da trắng cũng nghĩ chú ấy là bạn.
Chú ấy đã trao chúng ta món quà tiếng cười qua nhiều thế hệ.
Và không chỉ đơn thuần là tiếng cười,
và tối nay ta sẽ thấy điều đó.
Đây là người có thể làm hết mọi thứ.
Ta đang nói về hài kịch, chính kịch, ca hát, nhảy múa.
Chú ấy còn đặc biệt có tài chửi rất đỉnh.
Chú ấy có thể đóng bất kỳ vai nào, và thật ra, Eddie thích đóng hết mọi vai.
Hãy nghĩ đến The Nutty Professor.
Trong phim Eddie đóng bảy vai khác nhau.
Và tối nay chú ấy đóng ba vai.
Chú ấy là người này, nhìn đi.
Đúng rồi. Đúng không?
Và người này. Chú ấy sẽ là người này.
Ừ.
Đúng rồi đấy.
Và khoan, đúng rồi, cả người này nữa. Thêm một người nữa, tiếp nào.
À, đó là tôi. Được rồi, khoan.
Nghe này, Eddie, tôi thật lòng phải nói với chú
và tôi muốn nhân cơ hội này để nói ra
điều mà bao năm nay, tôi chỉ kịp nói thoáng qua.
Chú thật sự có ý nghĩa rất lớn với tôi trong ngành này.
Tôi có được vị trí ngày hôm nay là nhờ công sức chú đã làm trước đó,
những cánh cửa chú đã mở ra cho tôi.
Chú như người anh, người thầy, nguồn cảm hứng.
Chết tiệt, chú là tượng đài.
Và tôi thật may mắn khi được gọi chú là bạn.
Tôi thực sự biết ơn mối quan hệ mà chúng ta có.
Và thật vinh dự khi được có mặt tối nay để tôn vinh chú
và mở màn cho điều lẽ ra phải diễn ra từ lâu,
một buổi tối tri ân chú từ Viện phim Mỹ
và giải thưởng cao quý nhất cho một sự nghiệp điện ảnh.
Eddie Murphy.
Tôi sinh ra ở Brooklyn, New York, tại bệnh viện Kings County.
Vâng, tôi nhớ bệnh viện đó rất rõ.
Ở Brooklyn, chúng tôi sống ngay gần rạp Loew's Gates Theatre.
Vì thế chúng tôi đi xem phim suốt.
Lần đầu tiên tôi xem Hành tinh khỉ bản gốc
là ở rạp Loew's Gates Theatre.
Tôi nhớ cái cảnh hé lộ tượng Nữ thần Tự do
và âm thanh, cùng khán giả, kiểu như…
Và tôi thì…
Rồi chúng tôi chuyển đến Long Island. Ở đó yên tĩnh lắm.
Cảm giác như chúng tôi chuyển về quê.
Tất cả những điều người ta từng nói trong Phong trào Dân quyền,
về việc lên tới đỉnh núi cao
và rồi… Bọn tôi cảm thấy mình đã đến được đó,
kiểu như: "Phải, chúng ta đang ở Miền Đất Hứa".
Tôi xem TV rất nhiều.
Phim I Dream of Jeannie và Gilligan's Island,
Andy Griffith Show.
Tối qua, tôi đang xem Andy Griffith Show
thì chợt nhận ra kiểu như: "Này, biết sao không?
Không thấy người da đen nào trong đó cả… Không…
Không một ai luôn".
Đó là lý do họ vui vẻ và huýt sáo đấy.
Không có anh em da đen nào trong khu phố cả.
Khoảng năm chín tuổi, tôi hỏi xin một con rối nói tiếng bụng.
Nên từ rất sớm, tôi đã vẽ nên những hình ảnh bằng lời nói
kể chuyện, và hóa thân thành các nhân vật này nọ.
Và tôi biết mình có thể khiến cả căn phòng cười phá lên.
Charlie, anh trai tôi, là người duy nhất từng thắng được tôi.
Mọi người biết đấy, bọn tôi từng gọi đó là đấu khẩu,
mà không phải cạnh tranh.
Đó là một phần của văn hóa.
Và trong nhà tôi, chuyện đó rất phổ biến.
Lần đầu khi tôi nghe album của Richard Pryor,
đó là lúc tôi nghĩ: "Đó chính là mình.
Đó là con người mình sẽ trở thành.
Mình sẽ làm điều mà người này đang làm".
Tôi sẽ ký vào kỷ yếu của mọi người: "Eddie Murphy, dự định sau này, danh hài.
Giờ thì có bằng chứng để sau này khoe con cháu là ta quen nhau".
Tôi ký vào kỷ yếu của tất cả mọi người.
Khoảng năm 17 tuổi, tôi bắt đầu lên thành phố.
Đó là năm 1979, 1978.
Nên tôi thường là người da đen duy nhất và là người trẻ tuổi nhất.
Nhớ hồi đang chơi ngoài đường thì nghe thấy…
Kem kìa!
Kem kìa!
Ông bán kem tới rồi!
Ông bán kem tới rồi!
Mẹ ơi!
Xin chào đón Tracy Morgan.
Eddie Murphy là biểu tượng.
Anh ấy là nguồn cảm hứng.
Đúng vậy, anh ấy là nguồn cảm hứng cho tôi và rất nhiều người khác.
Nên khi được biết
tôi và anh ấy sẽ cùng diễn một tiểu phẩm
tại chương trình kỷ niệm 50 năm Saturday Night Live, tôi liền phấn khích.
Và rồi tôi phát hiện ra
anh ấy sẽ đóng vai tôi trong tiểu phẩm đó.
Tôi liền nói: "Cái gì…
Chúa ơi.
Một trong những nghệ sĩ vĩ đại nhất
sẽ đóng vai mình trong tiểu phẩm diễn chung với mình.
Trời đất, lỡ anh ấy còn hài hơn mình khi đóng vai mình thì sao?"
Không có Eddie, sẽ không có Axel Foley.
Sẽ không có Reggie Hammond.
Sẽ không có câu: "Hercules kìa, bé Hercules ơi!"
Sẽ chẳng có gì hết.
Eddie Murphy đã thay đổi ngành điện ảnh
và mở đường cho cả một thế hệ diễn viên.
Eddie Murphy đã khiến thế giới cười.
Và ngay bây giờ, thế giới thực sự…
ý tôi là, thật sự rất cần điều đó.
Nào, nghe đây, tôi là một trong những người may mắn
có thể thật lòng nói rằng Eddie Murphy là bạn tôi,
là bậc tiền bối tôi nể nhất.
Và tôi nghĩ anh ấy còn là bố ruột của tôi.
Anh ấy biết mà.
Tôi giống anh ấy y chang.
Gửi đến bạn tôi…
Đầu tiên là tôi yêu anh.
Và thay mặt tất cả khán giả điện ảnh trên toàn thế giới,
tôi xin được gửi lời cảm ơn đến Eddie Murphy.
Đây là chương trình Saturday Night Live.
Với sự tham gia của Eddie Murphy.
Khi tôi có cơ hội thử vai cho chương trình Saturday Night Live ,
phản ứng đầu tiên của tôi không phải: "Tiến lên", mà là:
" Saturday Night Live hả?
Tiểu phẩm ư?"
Thế nào rồi?
Thật ra không dễ vậy đâu, Bill.
Ai cũng so bọn tôi với dàn diễn viên cũ.
Dàn diễn viên gốc rời đi và khán giả kiểu:
"Dẹp mẹ cái chương trình này và mấy người cút hết đi".
Cứ đi xuống phố là mọi người kiểu:
"Ê, mày là cái thằng… Saturday Night Live ".
"Phải". "Mẹ mày!"
Thẩm phán ở Cleveland ra phán quyết rằng mọi đội bóng rổ trung học
phải có hai cầu thủ da trắng.
Công bằng? Bất công? Bình luận.
Học sinh trung học Cleveland Raheem Abdul-Mohamed.
- Có chuyện gì vậy, Raheem? - Chào cưng.
Này nhé, tôi đã là học sinh lớp 11 ở trường Trung học Cleveland bảy năm rồi.
Lần đầu Eddie xuất hiện trong Weekend Update,
thật điên rồ khi thấy Eddie bước ra mà chỉ có lác đác người vỗ tay
kiểu như… Không ai biết gã này là ai cả.
Cứ khi nào bọn tôi làm được gì hay ho, mấy người cứ phải xen vào.
Hồi thập niên 60, bọn tôi đi giày đế cao. Rồi mấy người cũng mang giày đế cao.
No comments yet. Be the first to leave one.