最初の200行です。
【Bộ phim dàn dựng dựa trên lời tố cáo 】 【của các nạn nhân 『Phụ Nữ Giải Khuây』】
【 bị lính Nhật bắt đi và ép buộc】 【 làm nô lệ tình dục cho lính Nhật.】
Sau khi nghe bà kể.
Những người xung quanh đã có phản ứng và thái độ như thế nào ?
【ĐƯỜNG VỀ.】 Mọi ngươi xung quanh đều cho rằng tôi rất can đảm.
【ĐƯỜNG VỀ.】 Chứ không có phản ứng gì cả.
Nhưng tôi thì cảm thấy thật xấu hỗ, những người xung quanh lại không nghĩ vậy.
Dường như chẳng có phản ứng gì cả.
Hiên giờ vẫn còn cảm thấy xấu hỗ không ?
Không , không cảm thấy xấu hỗ.
Bà bị quân Nhật bắt đi hành hạ hết bao lâu ?
Tôi bị bắt đi lúc 17 tuổi.
Chuyện ấy thật khó mà kể tường tận.
Không cách chi kể được, chuyện dài lắm.
Hàng loạt những lần hãm hiếp sau khi bị bắt đi,
Làm sao kể được ?
Không có thể dùng từ gì để diễn tả nổi.
Phụ nữ luôn có chu kỳ kinh nguyệt, nhưng họ chẳng thèm quan tâm.
Chẳng quan tâm kinh nguyệt gì cả.
Họ xem như món đồ cứ thế mà lôi đi, muốn làm gì thì làm.
Nếu gặp trục trặc, tức là nếu lỡ bị bệnh, muốn giết là họ giết, muốn vứt bỏ là họ vứt bỏ.
Hoàn cảnh như vậy, còn có từ gì có thể diễn tả nổi !
Mau ra đi nào, bạn trốn đâu rồi ?.
Trốn xong chưa nào ?
【Năm1943,】 【Yeongsangnamdo, tỉnh Geohchang.】
Chưa.
Trốn cho kỹ vào, đừng để lộ tóc ra ngoài nhé.
Này, các bạn chơi chán thật đấy.
Đã bảo là trốn cho thật xa mà.
Các bạn có nghe nói không ?
Chú Du Sik ở làng kế bên đã bị cảnh sát bắt đi rồi.
Thật không vậy ?
Ba mình nói là bắt đi lính ngoài chiến trường đó.
Nếu bắt đi lính, không phải là sẽ trở thành người Nhật sao ?
Bạn khùng quá.
Không lẽ cứ đi lính là thành người Nhật à ?
Đừng nói vậy chứ.
Thế cô giáo đã nói gì với mình ?
"Chúng ta đều là công dân mới của Thiên Hoàng !"
Có nói vậy mà ?
Chơi mãi chán quá, hay là mình đánh cược đi.
Cược gì ?
Nếu các bạn thắng.
Mình sẽ cho các bạn cái này.
Kẹo mạch nha ! Kẹo mạch nha !
Còn các bạn sẽ cho cái gì ?
Hay là cái này đi, mình không chịu thứ khác đâu.
Cái này không được.
Đúng vậy, mẹ mình có nói, đừng bao giờ đem cái này cho người khác.
Vậy nhé.
Các bạn có biết cái này đáng giá thế nào không ?
Có lấy 10 cái ấy.
Cũng chẳng đổi lấy được 1 cái này đâu nhé.
Thôi mà, mình sẽ hào phóng trả lại các bạn 1 cái, cầm lấy.
Thế của mình đâu ?
Mình cũng phải lấy lại, của mình đâu ?
Đã nói là cái này không được cho người khác mà.
Mình đâu có thể trả hết lại cho các bạn được.
Cái ấy cũng như là bùa hộ mệnh vậy.
Nếu bạn lấy đi mình sẽ bị ma quỷ nhập, có đại nạn mà.
Ai lại đi nói chuyện như vậy.
Nếu mẹ mình mà biết được là sẽ mắng mình đó.
Ôi, mặc kệ, mình đi đây.
- Chị ơi ! - Jung Min !
Arrirang Suri Surirang Arariganatne.
Ba ơi !
Ba ơi !
- Con gái cưng của ba ! - Ba ơi ,Ba !
Con à, đụng vào cái kệ lưng là u đầu đấy.
Ôi, con cưng của ba nặng cân nhiều rồi.
Ngắm nhìn em này. ngắm nhìn em này.
Như ngắm hoa mùa Đông Chí tháng chạp, ngắm nhìn em này.
Arrirang Suri Surirang....
Bà xã đợi anh lâu lắm rồi sao ?
Jung Min, vào đây với mẹ !
Em sao vậy ?
Anh mặc kệ em.
Lúc nãy con lấy đồ gì của Mi Sun ?
Không phải, con đâu có lấy.
Con thắng cược đó mà.
Mang ra đây !
Nhanh lên !
Ông xã, anh mang trả lại cái này lại cho nhà Mi Sun đi.
Mau mang trả cho người ta.
Còn đứng đó mà nhìn nữa, lại đây mau lên !
Mẹ đã dạy con thế nào ? Sao lại đi tùy tiện lấy đồ của người ta ?
Lớn lên không lấy được chồng thì sao ? Mẹ có dạy con không ?
Con cưng !
Ba ơi !
Con nít ai cũng như thế mà, em đừng cứ nghiêm khắc với nó quá.
Anh cứ chiều nó vậy, nên nó chẳng biết chừng mực gì cả.
Bà nói cũng phải.
Anh có biết thời buổi bây giờ nguy hiểm lắm không ?
Cảnh sát đang bắt người ở làng kế bên đấy.
Nghe nói ai bị bắt đi sẽ bị mất tích.
Đều chết cả rồi.
Con nít chắc không sao đâu mà.
Nhưng anh phải cẩn thận.
Nếu lỡ mà bị bắt, mẹ con em sẽ sống ra sao đây ?
Thời buổi bây giờ, ác liệt quá.
Đúng, bà nói đúng.
Jung Min.
Con chỉ cần ngoan ngoãn trưởng thành.
Có người bạn trai, sau đó lấy chồng là mẹ yên tâm rồi.
Con có hiểu không ?
Không được, sao lại thế được ?
Nó nói gì ?
Tự nhiên đến đây nói vậy sao mà được ?
Không được đâu, không được.
Không.......
Mày là.....
Jung Min phải không?
Phải.
- Dẫn đi ! - Vâng !
Không được mà ! Không được ! Không được làm vậy !
-Ông xã ơi ! - Ba ơi !
Tha cho tôi ! Tha cho tôi đi !
Nhanh lên.
Con nghe mẹ nói cho rõ này.
Ở chỗ vạt áo.....
Mau nhìn này ! Đừng khóc con !
Ở vạt áo có tiền.
Con có học tiếng Nhật ở trường mà phải không ?
Lúc nguy cấp, con cứ đưa tiền cho người ta rồi nói, dẫn con đi Geoh Chang, con hiểu không ?
Con đưa tiền cho người ta rồi nói gì nào ?
Dẫn con đi Geoh Chang.
Phải rồi, phải rồi.
Con còn nhỏ quá, phải làm sao bây giờ ?
Con mẹ còn nhỏ vậy, mà con chưa hề rời khỏi làng này nữa mà.
Phải làm sao bây giờ ?
Con nhớ kỹ lời mẹ dặn nhé.
Người xưa có nói.
"Không sợ mất mạng. chỉ sợ mất hồn."
Đúng không ?
Cái này không có đẹp.
Nhưng con đeo cái này lên người, sẽ không bị người ta làm hại con.
Cũng tránh được hiểm nguy nữa.
Nhất định phải đeo cái này lên người.
Làm gì vậy ? Mau ra đây !
Con đừng bao giờ quên tên của ba, tên của mẹ nhé.
Geoh Chang, con hiểu chưa ?
Jung Min !
Jung Min !
Jung Min !
Jung Min !
Jung Min !
Jung Min !
Jung Min !
【Năm 1991,】 【Yangpyeong Dumulmeori - Tỉnh Gyeonggido.】
Hôm nay có cháu trẻ đến sao !
Bên cạnh con....có phải là mẹ con ?
Vâng.
Ai giới thiệu cô đến đây ?
Chồng tôi có nói đã từng đến đây.
Thế chồng cô đâu ?
Chồng cô đã mất rồi sao ?
Hôm đó có tên tội phạm vừa mới ra tù đã vào nhà tôi.
Kể từ hôm đó, cháu đã trở nên ít nói chuyện sao ?
Ba của nó, vừa mới......
Ông ấy đã rời khỏi cuộc đời trắc trở này rồi sao ?
Thế cô thì sao rồi ?
Cô phải mạnh mẽ lên để tiếp tục cuộc sống.
Cháu này cứ để tôi nuôi nó.
Nhưng.....
Khả năng ngoại cảm của nó là do bẫm sinh.
Để nó ra ngoài xã hội sẽ có chuyện đấy.
Chào bạn.
Tên mình là Ae Ri.
Tên bạn là gì ?
Mẹ ơi.
Aeri.
Vâng.
Con ở với Eun Kyung có ổn không ?
Eun Kyung à ?
Cũng ổn mẹ à.
Con có mệt mỏi vì nó không ?
Có vài lần, bạn ấy tĩnh dậy do khóc, làm con giật mình, nhưng vẫn ổn ạ.
Nhưng mà....
Sao ?
Bạn ấy thỉnh thoảng hay lẩm bẩm, dường như là đang nói chuyện với ai.
Giống như người điên vậy sao ?
Đúng vậy, giống như bị điên vậy.
Này !
Này !
Mình phải lau cho thật sạch những cái này.
Như vậy này !
Cho cháu xin hỏi.....
Cháu gọi ông sao ?
Ông đến tìm ai chăng ?
Không .
Chỉ đến nhìn, để phải ra đi rồi.
Chú có quen họ sao ?
Đương nhiên, chú rất quen.
Nhưng....cháu là ai vậy ?
Dì ơi.
Ông bảo cháu chuyển lời lại với dì.
Cháu đang nói với dì sao ?
Có ông mặc áo trắng, quần trắng nói vậy.
Áo trắng ?
Ông nói là ông sắp phải ra đi rồi, muốn cháu phải nói ngay với dì.
No comments yet. Be the first to leave one.