最初の200行です。
Gia đình ta thật đáng yêu,
Gọn gàng đầm ấm và an khang.
Chị em anh em thật hòa thuận,
Cha mẹ đều hiền từ.
Gia đình ta thật đáng yêu,
Gọn gàng đầm ấm và an khang.
Gia đình ta thật đáng yêu,
Gọn gàng đầm ấm và an khang.
- Lại đây. - Không, không được.
- Lại đây. - Buông ra.
Hân Ái...
Trương Hân Ái.
Trương Hân Ái, tỉnh lại đi em.
Hân Ái.
Bệnh nhân đến rồi.
Đang hôn mê.
Cẩn thận bên này nhé, cẩn thận.
Người nhà phiền đợi ở ngoài một lát.
Trương Hân Ái.
Em nhất định phải tỉnh lại đó.
- Phải đẩy nhanh tiến độ lên. - Dạ, biết rồi ạ.
Cậu cầm cái đó phải cẩn thận đấy.
Đây là chỗ cậu có thể tới sao?
Cậu lấy hai thanh làm gì?
Từ từ thôi.
Cẩn thận...
Buông tay ra.
Tim của cô bé suy yếu quá nhanh.
Chúng ta bây giờ chỉ có thể chờ thay tim.
Trong thời gian này...
Vẫn nên nằm viện theo dõi trước.
Cảm ơn bác sĩ Châu.
Tỉnh rồi này.
Anh hai.
Em xin lỗi.
Anh Trương.
Vị trí căn này của anh rất tốt.
Thiết kế lại vuông vức.
Anh cứ yên tâm.
Tôi nhất định sẽ giúp anh bán được giá tốt.
Cảm ơn.
Ba phòng ngủ, hai phòng khách.
Anh Trương.
Tôi có thể xem phòng ngủ chính không?
Được chứ.
Xin mời lối này.
Mời vào.
Phòng này bình thường không có người ở.
Phòng này hơi ẩm ướt nhé.
Sao có mùi gì kỳ lạ vậy?
Chắc là tôi ở quen rồi nên không cảm thấy gì.
Tôi khuyên anh thế này.
Sau này vẫn nên giữ cho nhà cửa thông thoáng thì hơn.
Nếu không tới lúc tôi dẫn người tới xem nhà sẽ bị...
Đợi tôi một lát, có tin nhắn.
Anh Trương.
Đồng nghiệp của tôi nhắn tin nói là.
Chỗ này của các anh trước đây từng xảy ra án mạng phải không?
Xin lỗi, đây là quy định của công ty.
Chúng tôi không thể bán nhà có án mạng.
Không phải đâu.
Nếu không có ai mua bán nhà có án mạng.
Chẳng lẽ căn nhà từng có người chết chỉ có thể bỏ trống sao?
Tuần trước họ mới chào hỏi xong.
Hay là anh đi hỏi thử xem.
Xin lỗi, tôi đi trước đây.
Nhà đất Nghĩa Thắng.
Nhìn cái gì?
Cái gì?
Mày nhìn cái gì hả?
Lúc nãy mày lén la lén lút ở đó làm gì?
Lén lút cái gì?
Là bên kia dán đầy ra đó...
Mày kiếm chuyện đúng không?
Tôi muốn...
Làm cái gì?
Làm gì?
Anh gì ơi, có việc gì không?
Chuyện này...
Tôi tìm Tằng Quốc Hùng.
Tôi là... Lại đây, mời vào...
Sao không nói sớm.
Cứ ngồi tự nhiên, đừng khách sáo.
Bởi vì hai ngày trước, có người trong ngành tới kiếm chuyện
Cho nên người anh em Dũng Nhân này của tôi...
Cậu ấy...
Nào, ngồi đi, đừng khách sáo.
Cậu ấy có hơi cẩn thận một chút.
Cảm ơn.
- Cà phê hay trà? - Cà phê.
Chúng tôi đều không có.
Có nước lọc thôi.
Tôi là cửa hàng trưởng của Nhà đất Nghĩa Thắng, Tằng Quốc Hùng.
Xin hỏi anh họ gì?
Tôi tên Trương Diệc Trạch.
Anh Trương à.
Vậy anh Trương, anh có việc gì cần chúng tôi giúp sao?
Nghe nói.
Các anh chuyên bán hung trạch (nhà ma)
Đúng vậy.
Tự sát, án mạng, và những cái chết bất thường.
Chỉ cần giao cho chúng tôi, tuyệt đối có thể bán được giá tốt.
Tôi ở đường Văn Hóa 1, khu Văn Hóa.
Ba phòng ngủ hai phòng khách, 40 bình
Cho tôi hỏi, như vậy khoảng chừng bán được bao nhiêu tiền?
Đường Văn Hóa 1 là địa điểm tốt đấy.
Nhưng tôi muốn nói là.
Thường thì giá của mấy căn nhà có án mạng đó.
Đều phải giảm còn sáu đến tám phần.
- Sáu đến tám phần á. - Đúng.
Nhiều vậy sao...
Nhưng anh đừng lo.
Tình trạng của mỗi căn hung trạch không giống nhau.
Ví dụ như.
Nhảy lầu, chết ở bên ngoài nhà.
Với thảm án diệt môn thì mức độ mất giá.
Chênh lệch nhau tới hơn bốn lần
Cho nên, còn phải xem tình trạng của căn nhà đó
Ừm.
Là tình trạng gì?
Là án mạng.
Mẹ tôi đã bị giết ở trong đó.
Chuyện đó mới xảy ra gần đây sao?
Anh không sao chứ?
Không phải.
Xảy ra trước đây rồi.
Hai mươi năm trước.
Chuyện xảy ra hai mươi năm trước rồi á.
Nhưng sao... bây giờ anh mới định bán?
Thế thì yên tâm, không vấn đề gì đâu.
Ý của anh ấy là.
Thời gian xảy ra án mạng càng lâu, ảnh hưởng đến giá nhà càng thấp.
Yên tâm, không sao.
Không có hung trạch nào bán không được, chỉ có môi giới không biết bán.
Cà phê đúng không?
Đợi một lát, có ngay.
Không sao, nào, ngồi đi...
Chúng ta nói chuyện chi tiết nhé.
Tôi muốn hỏi khi nào thì có thể đi xem nhà?
Xem cái đầu em, căn nhà đó em đừng hòng bán.
Không phải.
Em...
Khoản vay căn nhà đó của chúng ta còn chưa trả xong, cộng thêm...
Cộng thêm viện phí của em đúng không?
Không phải đâu, hai đứa mình...
Không cần thiết phải ở căn nhà lớn như vậy.
Đúng không?
Chẳng bao lâu nữa sẽ chỉ còn một mình anh ở thôi.
Trương Hân Ái.
Lại nói mấy lời này.
Đó là ba và mẹ.
Thứ duy nhất còn sót lại.
Chú ơi, sao chú không thể xếp ca cho cháu?
Đều xếp hết cho cháu, chú khó ăn nói với người khác lắm.
Không phải đâu chú.
Cháu thực sự rất cần công việc này.
Cháu cần tiền lương, nếu không...
Hay là chú còn công trình nào khác có thể sắp xếp cho cháu đi không?
Ngại quá.
Dạo này cháu cứ dành nhiều thời gian bên cạnh em gái đi.
Vậy đi nhé, vậy nhé.
Anh hai giúp em vẽ chỗ đó đi.
Được, vẽ chỗ đó là...
Đây là...
Cầu vồng.
- Cầu vồng. - Đỏ cam vàng lục lam chàm tím.
Đều là em vẽ đó.
Đều là em vẽ cơ á.
Anh hai đang vẽ gì vậy?
- Anh không biết. - Chỗ này có...
Là ba, mẹ, em gái, anh hai đúng không?
Rồi chỗ này còn có cá nữa.
- Còn có cá. - Ba về rồi đây.
Ba về rồi.
Ba cục cưng của ba đâu rồi?
Cục cưng lớn.
Cục cưng...
Nào...
Ba bắt được rồi nhé.
Ba người các con trốn dưới gầm bàn làm gì vậy?
Cái đó là con vẽ đấy.
Còn có cái kia nữa.
- Cái đó con vẽ, đều là con vẽ hết. - Oa...
Đều rất đẹp.
- Làm sao đây? - Hả?
Đây là bàn của chủ nhà.
Bàn của chủ nhà thì làm sao?
Cùng lắm thì chúng ta...
Sau này mua luôn căn nhà này là được.
Hơn nữa em xem chúng ta sinh được hai họa sĩ thiên tài nhí này.
- Con vẽ có đẹp không ba? - Vẽ rất đẹp.
Ba xem ngôi nhà con vẽ này, siêu đẹp luôn.
Đều siêu đẹp, đến đây ba ôm một cái nào.
- Bức vẽ này là nhà của chúng ta sau này sao? - Đúng vậy.
- Vâng. - Còn có cái sân rất lớn.
Còn có cầu vồng nữa.
Có cầu vồng đúng không?
Còn có cả gia đình chúng ta nữa.
Còn có cả gia đình chúng ta nữa.
Thực sự rất xin lỗi.
No comments yet. Be the first to leave one.