最初の200行です。
Chúc các bạn xem phim vui vẻ!
Cảm ơn các bạn, vì phiên bản cappella đáng yêu của bài quốc ca.
Hãy chào mừng sự bước lên sân khấu của một sinh viên khỏi cần giới thiệu.
Tuy nhiên, em ấy đã viết bài giới thiệu để tôi đọc cho các bạn.
"Hôm nay người đọc phát biểu giữ điểm trung bình cao nhất..."
Trong lịch sử ngôi trường...
Chủ tịch hội lực sĩ toán, thủ quỷ câu lạc bộ chìa khóa, biên tập viên tạp chí trường học...
Cũng như tự xuất bản tạp chí Womyn.
Hãy đặt hai bàn tay lên nhau...
Nhưng vẫn còn ngồi sao cho người ngồi sau bạn có thể thấy...
"... người đọc diễn văn cuối khóa, Brandy Klark."
Lên nào, hai lưng.
Làm ơn trật tự.
Đệ nhất phu nhân chúng ta, Hillary Rodham Clinton, từng nói:
"Bạn không thể có cả tuổi trẻ và sự khôn ngoan.."
Tôi tuyên bố, hãy chứng minh bà ấy đã sai.
Xuống khỏi sân khấu đi, trinh nữ.
Kẻ thua cuộc.
Cảm ơn em. Tuyệt lắm.
Bài diễn văn hay lắm, kẻ nông nổi. Em có thích một cái chết hay gì đó không?
- Nói hay lắm. - Không, em không muốn một cái chết.
- Amber, rất vui là chị gái của em. - Này, Brandy. Brandy.
- Chào cậu, Brandy. - Chào cậu, Cameron.
Hay chết người luôn. Thực sự cảm hứng.
Tóc của cậu mùi tuyệt lắm. Là gì vậy, oải hương phải không?
- Ai đây? Cậu là ai? - Chào ông, Cameron Mitchell, thưa ông.
George, nó là Cameron. Bạn cùng thí nghiệm khoa học của Brandy.
Bạn cùng thí nghiệm hóa học.
- Vậy sao? - Vâng.
- Bố à. - Gì vậy?
- Đó là Cameron. - Được rồi.
- Tớ có thể nói chuyện với cậu lần nữa chứ? - Được.
Thực sự vui vì cùng cộng tác với cậu trong năm vừa qua.
Tớ rất hào hứng được làm việc cùng cậu tại hồ bơi.
- Tớ cũng vậy. - Và chúng ta đến Georgetown cùng nhau.
Ý tớ là cậu có cuộc hành trình trọn vẹn. Tớ chỉ được một phần, nhưng không sao.
Tớ nghĩ rằng số phận đang cố nới với chúng ta gì đó.
Buồn nôn quá. Hai kẻ khờ đang yêu.
Im đi. Mối quan hệ của bọn em hoàn toàn chỉ về chuyên môn.
Bọn em chỉ là bạn. Em ghét chị.
- Tớ rất xin lỗi, Cameron. - Không sao đâu.
Cậu đang nói gì nhỉ.
Tớ chỉ vừa nói rằng...
- Tớ muốn đưa cậu cái này. - Oh, cảm ơn. Vớ hả.
Thực ra thì, chúng là dép trong nhà, và chúng dành cho phòng ký túc của cậu...
Chúng ta đã hoàn thành.
Ôi trời ơi.
- Trẻ trâu. - Cưng à.
Chúng ta có thể rời khỏi gia đình và tham gia một bữa tiệc không nhỉ?
Chào ông, quan tòa. Chào bà Klark.
Này, tự sướng đi.
Anh bạn, cậu không kiếm được cô gái nào hãy quay tay với chiếc vớ.
- Họ đi dép, thực sự. - Sao cũng được, anh bạn.
Cậu chọn một cô gái chẳng gợi cảm như là nước hoa hay dây cột tóc vậy.
Brandy không phải cô gái gợi cảm. Cô ấy rất chăm học.
Đôi khi tớ nghĩ cô ấy thích tớ. Có lúc tớ nghĩ cô ấy như người máy vậy.
- Tớ biết. Cô ấy là một đồng tính nữ. - Cô ấy không phải đồng tính.
Chỉ là một em thôi. Đi nào.
- Cậu không nghĩ cô ấy đồng tính chứ? - Một chút.
Tớ có danh sách, bạn ký túc xá, nhãn hiệu quần áo...
Và góc nhìn ra biển. Tớ nghe trên băng.
Chúng ta phải có một đêm thật đặc biệt để ngắm nhìn trước khi rời đi, được chứ?
- Qua đêm thật đặc biệt sao? - Đúng.
- Chúa ơi, cậu thật kì quặc. - Được, Wendy, "ngắm biển."
- Tớ sẽ đưa nó vào danh sách. - Cảm ơn cậu.
Tiết kiệm tiền mua máy tính. Kế hoạch dài hạn. Mua dép trong phòng tắm.
Các cậu có biết bao nhiêu vi khuẩn trong phòng tắm chung không?
- Nếu các cậu không mua cho mình một đôi dép... - Chúa ơi. Dừng lại đi. Nói chuyện khác đi.
Thôi chuyện đó đi, được chứ? Cậu đang giết chết sự hào hứng đó.
Được. Chuyện này để sau vậy.
Tớ rất náo nức cho buổi tiệc tốt nghiệp xuyên đêm này.
Bọn họ có vài kế hoạch hoạt động tuyệt vời.
Và tớ nghĩ đó là sự thay thế hoàn hảo cho tiệc bia ngu ngốc Derrick Bergwill.
Ý tớ là ai cần rượu khi có một nhà thôi miên?
Fiona, cậu đã lỡ khúc rẽ.
Này, tớ nghiêm túc đó, cậu vừa bỏ lỡ ngã rẽ đó.
Cái quái gì thế này.
Cô ấy thật kì quái. Cô ấy gần như đã chửi thề. Tốt hơn hãy vòng lại đi, Fiona.
Không thể nào tớ đang chạy vòng.
Hai lưng, tớ đang đưa cậu đến bữa tiệc thực sự.
Vì lứa 93 trẻ trâu.
Uống, uống, uống!
- Buổi tiệc hôi hám! - Các cậu được lắm.
- Dicks. - Dicks!
- Tớ ra ngoài đây. - Hãy uống nào.
Xin lỗi.
Fiona, bố tớ là một thẩm phán. Ông ấy sẽ rất thất vọng.
Cậu biết không, Brandy, ở Châu Âu không giới hạn tuổi uống rượu.
Cha mẹ cho con họ uống rượu và tệ hơn nữa.
21 tuổi là có thể làm mọi thứ, bởi vì, như là...
Cậu có thể ra chiến trận và chết, nhưng cậu không thể uống một ít sao?
Nghe này, cậu biết tớ ghét đạo đức giả, nhưng Fiona, cậu phải lái xe.
Được rồi, được rồi.
- Tớ ném ra ngoài đây. - Không.
- Ai kia? - Đó là Rusty Waters.
Chúng ta có thể ở lại.
Uống, uống, uống!
- Tuyệt. - Vì cô bé.
Chúa ơi. Gì đây? Vị thật kinh khủng.
Rượu đào. Thứ duy nhất mà mấy ông bố không bỏ qua trong số rượu nội.
- Tớ chọn bia. - Tớ chọn rượu.
- Tớ không có cảm giác ở chân. - Cậu giống như nhân vật đặc biệt say rượu.
Bia nên được xếp vào nhóm thực phẩm. Tớ nói đúng chứ?
Tớ thích giường ngủ trên cùng.
- Cậu đánh rắm, tớ sẽ giết cậu. - Quý cô không đánh rắm.
- Không... - Trừ lần này.
- Ngủ ngon, kẻ say xỉn. - Tớ yêu cậu.
- Tớ cũng yêu cậu. - Bọn tớ yêu cậu.
- Bọn tớ quay lại bữa tiệc đây. Tạm biệt. - Tớ sẽ làm vậy trên này.
Các cậu đi rồi à? Tốt lắm.
Hãy chơi trò chơi này. Tớ trốn, và cậu đi tìm.
Có một gợi ý. Tớ sẽ trên giường.
Này, cậu là ai?
Tớ biết cậu, nhưng tớ là ai?
Tớ nên làm này thường xuyên hơn. Say rượu thật thú vị.
Vậy sao? Sẽ có người vui hơn nhiều.
Ý cậu là, vui hơn sao. Người vui hơn không phải một từ.
Trông cậu như Marky Mark.
Được chứ? Nhún nhảy một tí thì sao?
Cậu sẵn sàng xung trận chưa?
Được. Miễn là cậu không đòi vét máng hay thổi kèn.
Khoan.
- Cô là con lìn nào vậy? - Brandy Klark, người đọc diễn văn tốt nghiệp.
Phải, nhưng cậu không phải là người tôi đang kiếm.
Rất vui được gặp cậu.
Sao tớ ngốc vậy nhỉ? Tớ đã nghĩ gì vậy nhỉ?
Tốt hơn là cho thứ đó xuống đi. Chúa ơi.
- Thứ cậu nôn màu y như loài ếch Kermit vậy? - Sao tớ lại nói vậy?
Sao tớ không giữ cậu ta, và hôn cậu ta?
Cậu vừa nói gì? Cậu hôn tên quái nào?
- Ai. - Cậu đã hôn tên lìn nào, Brandy?
- Cậu đã hôn tên quái nào, Brandy? - Brandy.
- Cậu đã hôn tên quái nào? - Rusty Waters.
- Gì? Không. - Im đi.
- Cậu nghiêm túc chứ. - Tớ chưa từng có cảm giác đó trước đây.
Cảm giác gì, cưng? Chào mừng đến với tuổi dậy thì, cô bé.
Không.
Như là kích thích vậy. Y như tớ không biết phải làm gì.
Tớ luôn biết tớ làm gì. Luôn vậy.
Vậy cậu nói rằng đã hôn Rusty Waters...
Nhưng cậu không xếp hình? Cậu có điên không?
- Hay đồng tính. - Không.
Tớ muốn xếp hình. Nhưng tớ không biết làm sao.
Cậu nói không biết làm sao là sao? Cậu ta hôn cậu, chỉ cần cậu hôn trở lại.
Ý tớ là điều đó không khó.
Trừ khi cậu cảm thấy tốt và rồi nó trở nên khó khăn. Cậu hiểu không?
- Wendy. - Ý tớ là trym của cậu ta.
Các cậu, tớ đang nghiêm túc đây.
Lần cuối tớ thổi kèn là với Jason Swan từ năm lớp 9.
Bọn tớ đã kết thúc mối quan hệ bởi vì nó ảnh hưởng tới chuyện học tập.
Cậu có thể vẹn đôi đường nếu cậu không bị mất trinh.
Cậu có tưởng tượng việc mất trinh vào một gã đại học không?
- Không xuất tinh sớm. - Hắn sẽ đánh trúng điểm G của cậu.
Phải, cậu có cảm giác như lên ba lần.
Lên đâu?
- Lên đỉnh, đó là cực khoái. - Thật sao?
Các cậu nghĩ tớ đã sẵn sàng muốn vậy và không say rượu...
Được bảo vệ và có áo ngực dễ thương, chúng ta phải...?
Xếp hình hả?
Phải.
Cậu đã bỏ lỡ, một cơ hội ngàn năm có một.
Ý tớ là không có gì lớn lao sai lầm đó, hai lưng...
Nhưng hãy đối mặt với nó, cậu sẽ không gặp ai trẻ hơn đâu.
- Tớ đã hôn vào núm cậu ta. - Hôn ở đâu?
Tớ nghĩ tớ đã bú.
- Không sao. - Tớ không biết tại sao.
Này, em lấy cho anh tách cà phê được chứ?
Anh có mùi như hoắc hương vậy.
Chào cả nhà. Sao Chip lại cạo lông trong phòng tắm?
Vì anh ấy đạp xe leo núi.
- Chip đã qua đêm, em gái ạ. - Chip làm sao?
Nó qua đêm. Nó hủy chuyến câu cá lớn.
- Họ sẽ không gặp nhau cả mùa hè. - Anh ấy theo nhóm Phish, trong ban nhạc.
Em cho phép Amber được ngủ với con trai sao?
- Anh ấy là một người đàn ông. - Trong phòng con bé sao?
Không phải là cậu bé, đó là hôn phu của nó. Vậy em cho nó ngủ ở đâu, trên ghế sao?
- Sao không phải trên ghế? - Buổi tiệc nhỏ của em tốt chứ?
Em không biết. Fiona và Wendy đưa em tới tiệc bia.
Em đã say rượu nôn mửa.
Có lẽ mẹ nên chỉ giáo cho con. Mẹ à, chúng ta có rượu gừng không?
- Để mẹ xem nào, cưng. - Đồ khỉ.
Em vẫn còn say hả? Đừng nói với họ chứ.
- Brandy kể cho bố mẹ mọi thứ. - Quá nhiều, nếu em hỏi anh.
Và bố mẹ tin tưởng em nó có những quyết định đúng đắn.
Hay ít nhất, rút kinh nghiệm từ những sai lầm. Phải không, con yêu?
Em nên học cách nói dối đi.
Em con không cần nói dối. Trong nhà này, trung thực được đặt lên hàng đầu.
- Chuẩn không cần chỉnh. - Đây này, con yêu.
Và bố mẹ nghĩ cảm giác khó chịu đó là đủ lắm rồi.
Bố mẹ không thậm chí không nhắc nhở em ấy? Lòng tin chết tiệt.
- Này! - Nói năng kiểu gì vậy.
Xin lỗi vì đến trễ. Tớ đã khổ sở với rượu tối qua và nôn mửa trên đường đến đây.
Tớ phải dừng lại để súc miệng.
- Tớ là... - Brandy Klark. Phải, tớ nhớ.
Cậu có bao giờ mặc áo không?
Buồn cười lắm..
Cô bé, hôm qua thật ngại quá.
Hẳn là cậu nghĩ tớ thuộc loại cuồng dâm hay gì gì phải không...
Nhưng tớ tin cậu, lần tới, tớ sẽ quỳ xuống đề nghị trước khi hôn cậu.
- Được rồi. - Dù sao...-...
No comments yet. Be the first to leave one.