最初の200行です。
Tớ nhớ cậu!
Haru!
Haru!
Dan Oh!
Haru!
Tớ nhớ cậu lắm.
Tớ thích cậu.
Gì cơ?
Tớ nói là tớ thích cậu.
Á... xin lỗi.
Đi tới đây vất vả lắm đúng không?
Cậu mới vất vả hơn chứ, còn phải chờ tớ tới.
Tớ đã từng nói,
sau này sẽ không đi đâu hết.
Cho dù cậu ở bất cứ đâu,
thì tớ cũng sẽ đi tìm cậu.
Thật mong thời gian có thể ngừng lại,
không tới phân cảnh tiếp theo thì tốt quá.
Số điện thoại mà quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Sẽ chuyển sang tin nhắn thoại cho quý khách.
Buông ra, tớ phải đi!
Người cậu đang yếu vậy, cậu muốn đi đâu?
Tớ phải đi tìm Haru.
Eun Dan Oh!
Baek Kyung!
Tớ đã sẵn sàng để uống thuốc rồi.
Tớ biết rồi.
Bibbidi Bobbidi Boo.
Uống xong rồi.
Đây là gì vậy?
Cái này à?
Mẹ nói là mỗi loài hoa đều có ý nghĩa riêng.
Này, tặng cậu đấy.
Woa! Hoa này có ý nghĩa gì vậy?
Eun Dan Oh là đồ ngốc.
(Ý nghĩa của hoa hồng phấn: Chỉ em mới hiểu lòng tôi)
(Ý nghĩa của hoa hồng phấn: Chỉ em mới hiểu lòng tôi)
Eun Dan Oh.
Tỉnh dậy đi!
- Dan Oh! Dan Oh! - Dan Oh! Dan Oh!
Đã bao lâu rồi không nhìn thấy Dan Oh của chúng ta ở trường rồi!
Nhớ cậu quá đi mất!
Nhưng mà sắc mặt cậu tốt hơn nhiều đấy.
Tớ sao?
Ui cha, má cậu ửng hồng cả lên kia kìa.
Xem ra nhờ bọn tớ đi thăm mà cậu đã sớm khỏe lại.
Nói đúng lắm, quả là như vậy!
Eun Dan Oh, cậu mà không có bọn tớ thì biết phải làm sao?
Cám ơn các cậu nhé.
Sau này đừng bệnh nữa, có biết chưa?
Đừng bệnh nữa nhé.
Làm gì vậy hả?
Cậu không biết giữ khoảng cách nam nữ à?
Đi thôi, Eun Dan Oh.
Cậu đừng bệnh nữa nhé.
Cái gì? Họ ra album mới rồi sao?
Tớ xem nào.
Dan Oh, mau tới đây!
Dan Oh.
Haru.
Chào buổi sáng.
Chúng ta vào trong đi.
Eun Dan Oh.
Bây giờ tôi rất quan tâm tới cậu.
Không ra làm sao cả.
Sao mình lại có thể,
quan tâm tới Eun Dan Oh chứ.
Phải rồi,
bác sĩ Ju Hwa nói là nắm tay có lợi cho việc tuần hoàn máu.
Như vậy sẽ tốt cho tim, tốt cho mắt,
lại còn thông minh nữa.
Tớ chỉ là nghĩ cho sức khỏe của chúng ta thôi.
Tớ thì không có ý đó,
mà là vì tớ quá thích cậu.
Đừng tùy tiện nói như thế chứ.
Haru! Eun Dan Oh!
Hello, Lee Do Hwa.
Các cậu làm sao thế?
Cái gì mà làm sao? Làm sao là làm sao?
Cho tớ theo với,
sao có thể bỏ mặc tớ mà chơi vui vậy chứ?
Chờ chút.
Sao vậy?
Tớ muốn đi riêng với Dan Oh.
À thì đi với tớ sẽ là 2 người.
Do Hwa cũng tham gia nữa thì
sẽ thành 1, 2, 3... 3 người!
Haru không biết đếm số lắm.
Cũng phải, cậu ấy không chỉ biết không cái đó đâu.
Cho cậu này.
Đây là anh chuẩn bị cho cậu đó.
Có thể học được làm sao để lấy lòng con gái.
Có thể thì mới tìm thấy tình yêu được.
Tớ có cần,
làm thử không?
Cái gì?
Cậu không sao chứ?
Này! Các cậu...
Do Hwa, tạm biệt.
- Tạm biệt. - Mau đi thôi, mau đi thôi.
Bọn họ bắt đầu từ khi nào vậy chứ?
Cám ơn nhé.
Này, chuyện gì vậy chứ?
Lee Do Hwa tự nhiên lại đem loại sách đó tới.
Chẳng lẽ Lee Do Hwa
phát hiện mối quan hệ của mình và Haru rồi sao?
Không thể nào, Lee Do Hwa làm sao mà phát hiện ra được.
Eun Dan Oh, mày không biểu hiện rõ quá đấy chứ?
Không đâu, không đâu, không sao, không sao.
Eun Dan Oh, mày điên thật rồi.
Sao có thể lúc nào cũng nghĩ tới Haru vậy chứ.
Đừng làm cái bộ mặt đó.
Hết cả hồn, ai vậy?
Đừng làm cái bộ mặt đó trước mặt tớ.
Lại bắt đầu... kiếm chuyện rồi đấy.
Hèn gì gần đây đối với tớ tốt như vậy, kỳ lạ thật.
Kỳ lạ sao?
Ừ, cực kỳ kỳ lạ.
Cậu nói không sai.
Haru có thể thay đổi phân cảnh tùy ý.
Cho dù là ai, chỉ cần thay đổi được phân cảnh,
thì cậu đều sẽ thích người đó sao?
Đúng vậy! Ban đầu là như vậy.
Chỉ khi Haru ở đó, thì phân cảnh của tớ mới thay đổi.
Tớ muốn thử thay đổi cuộc đời ngắn ngủi của mình.
Cho nên,
có thể thay đổi như mong muốn của cậu thì sao chứ?
Cậu và cậu ta đều chỉ là...
Chỉ là cái gì? Vai phụ à?
Phải đó, không sai.
Việc tớ là vai phụ cũng không thay đổi.
Nhưng bây giờ đều chẳng có ý nghĩ gì cả.
Đối với tớ mà nói, Haru không phải là người bình thường.
Tớtừng nói,
tớ là bạn cùng lớp của Oh Nam Ju và Yeo Ju Da,
cũng là vị hôn thê của cậu, là vai phụ trong "Bí mật".
Nhưng trước đó thì tớ là Eun Dan Oh.
Ở bên cạnh Haru,
tớ mới thật sự là Eun Dan Oh.
Mỗi một giây phút tớ đều là vai chính.
Ở trên thế giới này tớ là vai gì không quan trọng.
Tớ và Haru ở ngoài phân cảnh đã đủ hạnh phúc rồi.
Chuyện gì vậy?
Ba người bọn họ sao lại thế?
Tránh ra! Phiền chết đi được!
Bây giờ là thế nào?
Tôi lần đầu tiên gặp kiểu con gái như cậu.
Thật sao? Thật là lần đầu tiên à?
Uh... đúng thế.
Có cần chịu trách nhiệm không?
Chịu trách nhiệm à?
Mẹ tôi nói là đừng làm việc gì phải chịu trách nhiệm.
Lúc nào cũng phải cẩn thận với mọi việc.
Cho nên tôi chịu trách nhiệm với cậu là được.
Này các cậu, tôi sẽ chịu trách nhiệm với Yang Il.
Woa! Nam Ju tới rồi!
- Nam Ju! - Nam Ju!
Cái gì vậy chứ?
Nam Ju! Cậu đẹp trai thật đấy!
Đúng là Magic mà!
Chẳng phải vừa nói chịu trách nhiệm với mình sao?
Cậu cũng thử xem sao.
Đừng coi thường tớ.
Này, hôm qua tớ nghe người bên lớp 2 nói.
Con hiểu rõ hơn bất cứ ai trong chúng ta rằng
chuyện này quan trọng như thế nào.
Cho dù là cái vỏ rỗng thì cũng phải đi.
Chờ chút,
tớ không tìm thấy cái mà hôm qua họ nói.
Cậu vẫn còn cười à?
Lần này cũng rất quan trọng.
Có gì mà quan trọng chứ?
Cậu đừng nói nữa.
Hôm nay cũng phải...
Các cậu ra ngoài hết đi!
Cái gì?
Tớ chỉ muốn ở một mình với Yeo Ju Da.
Cho nên các cậu ra ngoài hết đi.
Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?
Yeo Ju Da,
chúng ta nói chuyện đi!
Tớ không có gì để nói cả.
Đừng trốn tránh mãi như vậy, nói chuyện có được không?
Chỉ cần hai người họ đi ra là được mà.
Sao vậy chứ? Tại sao chúng ta đều phải ra đây.
Này, cậu ấy là Oh Nam Ju đấy.
Lời của Oh Nam Ju chính là châm ngôn, là qui định,
của trường trung học Seuli.
- Châm ngôn? - Hai cái đồ ngốc.
Này, Yeo Ju Da đang khóc kìa.
Yeo Ju Da hơi một tí là khóc trước mặt con trai.
Oh Nam Ju rất đơn thuần, không chống đỡ nổi nước mắt đâu.
Còn chưa nhìn ra à?
Yeo Ju Da cuối cùng cũng đã làm rõ tình hình.
Lời cậu nói với tớ là thật lòng sao?
Chúng ta thật sự không là gì cả sao?
Nam Ju.
Chúng ta không hợp nhau.
Xin lỗi nhé.
Cho cậu này.
No comments yet. Be the first to leave one.