最初の200行です。
NETFLIX GIỚI THIỆU
Mày mới đẹp làm sao?
Lâu rồi không thấy mày đấy.
Đến và chia buồn với ông đi.
Sao lại là con?
BỐN THÁNG SAU
Việc này sẽ kéo dài bao lâu?
Giữa anh và bố anh.
Một trong hai người sẽ phải nhường.
Vì Jonas nữa.
Cô ta làm gì thế?
Cô ta bị điên à?
Uống đi.
Ta lừa người già. Đều là vang sủi với ít nước cam để giấu.
Không ai biết đâu.
Anh ấy sẽ chuyển đến Bavaria.
Sẽ ổn cả thôi.
Trên núi không có tội lỗi gì cả.
Này.
Vậy là?
Đây.
Công thức rất đặc biệt của em họ anh.
Cậu sẽ chuyển đến Bavaria?
Phải.
Tớ có thể sống với dì.
Mớ hỗn độn này là gì?
Để đấy.
Khỉ thật.
Khỉ thật.
Ông ấy muốn gì?
Ông là Friendrich Hansen, ông của Jonas.
Nina Cohrs ạ.
Rất hân hạnh.
Jonas…
Ông biết chúng ta
rất ít khi liên lạc với nhau.
Ông đã rất cố gắng nói chuyện với bố cháu lần nữa, nhưng…
Giờ có lẽ là lúc
để nhớ rằng sau cùng chúng ta vẫn là gia đình.
Nếu cháu muốn ở lại trên đảo,
ông sẽ chăm sóc cháu.
Cháu có thể ở với ông đến khi cháu 18 tuổi.
Nghĩ về nó đi.
MỘT NĂM SAU
- Này! - Này.
Này.
Thế nào rồi?
Không còn kỳ nghỉ với mẹ và em gái tớ nữa.
Tại sao?
Hai người lớn làm gì với một đứa trẻ tám tuổi?
Phải thích nghi với trình độ trí tuệ của nó.
Trong ba tuần. Rất vui!
Nhưng ảnh của cậu trên Insta nhìn vui.
Đâu ai nhận là có kỳ nghỉ nhàm chán?
Ngồi bên kia đi.
Flo không hiểu.
Này.
Các em làm gì ở đây?
Đi theo cô.
Như các em đã biết,
thầy Meineke đã gặp tai nạn khi đi nghỉ ở Mallorca.
Cô là Helena Jung, và cô sẽ tiếp quản lớp tiếng Đức
cho đến khi thầy ấy quay lại.
Nếu có cơ hội, cô sẽ gặp lại các em vào năm cuối cấp.
Nhưng từ "cơ hội" lại có nghĩa khác.
Cô tình cờ nhận được công việc này.
Có lẽ đó chính là ý nghĩa của cuộc sống,
chấp nhận những gì đến một cách tình cờ.
Đi đi. Đi dạo đi.
Chúc mừng cuộc sống.
Đó chính xác là cách cô muốn ta dành buổi học đầu tiên với nhau.
Có thể gửi vài lời cho thầy Meineke
để thầy hồi phục nhanh chóng.
Được rồi, đi đi.
Cô ấy làm tớ thấy phiền.
- Thầy Meineke bị làm sao? - Ở Mallorca xảy ra gì đó.
Phải, nhưng là gì?
Sụt lở đá. Thầy ấy đi bộ trên vách đá bên bờ biển.
Chết tiệt.
Hy vọng thầy ấy sớm trở lại.
Này, cô muốn hỏi liệu hai hay ba em có thời gian chiều nay không.
Cô dọn nhà và cần giúp xếp tủ quần áo.
Cô không thể làm một mình.
- Ở phòng ngủ của cô ạ? - Phải.
Đó là nơi thường có tủ quần áo.
Em đi. Cả Jonas nữa.
Vâng.
Em cũng có thể giúp.
Ôi trời. Xin lỗi cô ạ.
Có ai muốn bữa sáng của tớ nữa không?
Ít ra nó không có mùi phô mai.
Ba giờ chiều thì sao? Tốt.
Cô sống ở cuối đường Seestraße. Chỉ có một căn nhà.
Sẽ có bia đấy.
Cậu chưa bao giờ uống bia hay sao?
- Này. - Này.
Cậu chưa về nhà à?
Chưa, tớ không về kịp.
Cậu rình rập tớ trên Insta à?
Tớ theo dõi cậu. Vậy thì sao?
Nhưng cậu không ấn thích.
- Đòi hỏi quá nhiều. - Tên khốn.
Tránh ra, đồ con rùa!
Tuyệt.
- Chào Nina. Rất vui khi gặp em ở đây. - Chào cô.
Đám con trai trên gác trong phòng ngủ. Họ có thể cần giúp.
Có vẻ như họ không xoay sở được.
Vâng, hai tay trái.
Em có thể cắt sàn nhà không?
Em không biết.
- Để xem kết quả ra sao. - Tốt. Đó là điều cô muốn nghe.
Giờ cái này phải ở trên nóc.
Chà,
ít nhất là cô nghĩ thế.
Nếu cô biết cô đang nhìn gì.
- Sao nó cứ trượt ra ngoài? - Cô phải giữ chặt nó, cô Jung.
Em phải giữ chặt.
Không, cô phải giữ chặt!
Không…
- Một. Một, hai… - Hai.
- Sẵn sàng chứ? - Rồi ạ.
- Một, hai, ba… - Hai, ba…
Không hiệu quả.
GỬI: SXF BERLIN SCHÖNEFELD PMI PALMA DE MALLORCA
Cô giúp gì được?
Em đang tìm một mảnh gỗ để cắt các cạnh thẳng.
Để cô xem nào.
- Cái này, có lẽ được. - Tuyệt.
Cô đây rồi, cô Jung.
Em có thể gọi cô là Helena miễn là ta không ở trường.
- Helena… - Đừng!
Ôi trời.
Đúng không ạ?
Cô không biết nữa.
Nếu em cố gắng ổn định đáy… Thử lại đi, được chứ?
- Cô nghĩ thế ạ? - Nhưng lần này làm cho đúng.
Xong rồi. Cảm ơn rất nhiều, các quý ông.
Cô không thể làm mà không có các em. Ít nhất cũng không lâu lắm.
Chúng ta quên tấm phía sau.
- Vậy ta phải tháo nó ra một lần nữa? - Phải.
Ôi, Chúa ơi! Nina, chuyện gì vậy?
Em nghĩ em cắt vào chân.
Đến đây. Ngồi xuống đi.
Cô sẽ tháo giày em ra nhé.
Đau quá.
Là lỗi của cô. Cô xin lỗi.
Nếu chảy máu thế này, ta nên đến bệnh viện.
Chỉ để cho an toàn.
Cô có xe không ạ?
Rất tiếc là không. Cô sẽ gọi cấp cứu.
Xe máy của tớ sẽ đưa ta đến đó nhanh hơn.
Làm ơn, không xe cứu thương.
Được rồi.
Quá ngu để cắt thảm.
Cậu có thể bỏ việc đó khỏi danh sách.
Giờ các em cần bằng tốt nghiệp hơn đấy.
Hãy cho tớ biết khi cậu về nhà. Tớ đem trả xe đạp cho cậu.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Mai gặp nhé.
Hẹn gặp lại ạ.
Được rồi…
- Em làm được chứ? - Vâng.
Cảm ơn cô.
- Chúc may mắn. - Tạm biệt cô.
Tệ quá.
Tớ để xe của cậu trong gara.
Cảm ơn cậu.
Mau khỏe lại nhé.
- Chào buổi sáng. - Chào cô.
Ở đây đẹp quá.
Giờ cô nhớ vì sao cô lại bỏ lại Berlin bẩn thỉu.
Nina đỡ hơn chưa?
Rồi ạ, cậu ấy ổn mà. Em nghĩ cú sốc là phần tệ nhất.
Tạ ơn Chúa. Cô thấy tội lỗi quá.
Hai em là một cặp à?
- Không ạ. - Em chắc chứ?
Em không biết. Để xem.
Mặt trời là chiến binh cô độc.
Ý em là sao?
Đêm nào cũng như đêm qua.
Nhưng cô không thể giữ mặt trời lặn.
Nó thật đẹp.
Rất có chất thơ.
Ít nhất là cô nghĩ thế.
Rilke.
Rainer Maria,
tên viết tắt của tên mà hầu hết mọi người đều biết.
Trừ tất cả các em, tất nhiên. Nói ngắn gọn thôi.
Cô khuyên các em nên dùng internet. Tìm nó đi.
Các em sẽ thấy ba bài thơ hay nhất của ông ấy trên trang này.
Phát chúng đi. Ít nhất theo cô là vậy.
Cô vừa chia sẻ sở thích thơ ca của mình.
Cô muốn các em viết một bài thơ cho ngày mai.
Và cô muốn nó giống như Rilke.
Nhiệm vụ khó, cô biết. Nhưng nó sẽ giúp các em trưởng thành hơn.
Tớ cần dân chuyên giúp. Bài thơ này đang giết tớ.
Đợi, tớ đến đây.
Để tớ dựng nó cho cậu.
Được rồi. Giữ chặt nhé. Không sao chứ?
Tớ cảm thấy mình như một bà già.
No comments yet. Be the first to leave one.