最初の200行です。
Tập 12 Tình yêu có màu gì?
Chờ chút đã, gương mặt nước mắt tèm lem của em...
có chút giống ông ấy nhỉ.
Cứ tiếp tục mọi thứ...
theo như kế hoạch đi.
Tuyệt vời không?
Buổi triễn lãm đã thành công vang dội luôn đúng chứ?
Dĩ nhiên rồi.
Tôi chắc là cậu cũng thấy được lượng khách tới rồi.
Nó cũng là một trong những buổi triển lãm được giới chuyên gia lựa chọn đấy.
Mọi người có biết phải vất vả thế nào...
để một buổi triển lãm có thể thành công và gây tiếng vang trong ngành không?
Đây thật sự là một thành công lớn của chúng ta đó.
Còn nữa, quán café của chúng ta cũng trở nên nổi tiếng nữa.
Thậm chí mấy tạp chí còn nói...
đó là một nơi tuyệt vời để hẹn hò mà.
Gì vậy chứ?
Đây có phải là thời kỳ hoàng kim thứ hai của bảo tàng chúng ta không?
Được rồi mọi người, hãy cứ tiếp tục giữ vững phong độ...
và làm cho buổi triễn lãm thứ hai của chúng ta thành công nữa nào.
Được rồi, trật tự lại đi.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy...
Một lần nữa.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy...
Hình như rớt mất vài số không rồi thì phải?
Là 7,560,000 Won hả?
Vậy là 7,560,000 Won, có đúng không?
Tôi nghĩ là đúng rồi đó.
Họ đang nói nhiêu đây là thành công vang dội sao?
Có vấn đề gì hả?
À không, ý tôi là mọi người đã làm việc vất vả mấy tháng liền không ngủ...
để cùng nhau chuẩn bị cho sự kiện này.
Bỏ qua vụ chi phí nhân công đi.
Hãy nghĩ đến số tiền để mua bảo hiểm, giao hàng và lắp đặt mọi thứ.
Và số tiền tôi chi cho việc quảng cáo cũng cả một gia tài đó.
Nhưng chúng ta chỉ kiếm được 7,560,000 Won thôi sao?
Mọi người gọi cái này là thành công vang dội đó hả?
Tôi thấy tuyệt vời mà.
Đúng rồi, bình thường chúng tôi chỉ kiếm được 80,000 Won một ngày đó.
Này cậu Jin.
Tôi nghĩ rằng cậu vẫn chưa hiểu được thực tế ở các bảo tàng tư nhân đâu.
Có những ngày chúng tôi chẳng có được lượt khách nào cả.
Vậy tại sao mọi người lại tiếp tục vận hành chỗ này chứ?
Không kiếm được tiền và cũng chẳng được ai công nhận luôn.
Bây giờ chúng tôi sẽ được công nhận mà.
Được rồi, vấn đề là...
À, vấn đề...
nghệ thuật chính là như thế đấy.
Nó không phải là một ngành mà đầu vào và đầu ra...
hòa hợp với nhau về mặt số liệu dâu.
Cho nên chính là như thế đấy.
Trong số hàng nghìn hoa bồ công anh bay lượn trong gió...
Chúng tôi muốn trở thành một hạt giống bén rễ và phát triển mạnh mẽ.
Đó chính là điều làm cho chúng tôi vẫn giữ vững ý thức trách nhiệm...
Cái đống rác rưởi gì thế.
Anh Jin.
Rác rưởi?
Mấy cái đống rác rưởi này.
Nhà tôi dư giả lắm rồi.
Lúc nào cậu cũng nói như thế cả.
Nhưng cậu có bao giờ nghĩ tới cảm giác của tôi không?
Sao cái gì cậu cũng nói như là đống rác thế hả?
Tôi nói sai chỗ nào sao?
Những người ở ngoài kia đang làm mọi thứ có thể...
để đóng cửa cái bảo tàng này từng giây từng phút đấy.
Gì chứ? Bồ công anh bay lượn trong gió sao?
Đầu vào rồi cái gì nữa?
Khi nào mọi người mới có thể trả nợ cho tôi...
và tự mình lo toang hết mọi chuyện đây?
Được đấy, nhà có tiền thì vui lắm chứ gì.
Chắc cậu sống hạnh phúc với đống tiền và sự vô văn hóa của mình lắm nhỉ?
Không phải chỉ là người làm tôi phải sống vô văn hóa sao?
Không phải chị làm sao?
- Không được. - Cậu muốn cái gì?
- Quay lại đây, tôi nói là... - Thật là!
- Tôi sẽ xử cậu trước đấy! - Không dừng lại!
- Ngày hôm nay hãy chấm dứt mọi chuyện luôn đi! - Bình tĩnh!
Được rồi, tới đây nào.
- Hôm nay hãy xử cho xong luôn đi! - Nhào vô!
- Đừng làm thế mà. - Cậu muốn cái gì?
- Dừng lại đi. - Cô chẳng bao giờ có ích cả!
Đừng làm vậy mà! - Không!
Đừng làm như thế nữa.
- Đuổi theo cô ấy đi. - Tại sao?
- Gì chứ? - Còn làm gì nữa vậy?
Đuổi theo cô ấy đi.
Cậu nói là thích người ta mà.
Không định đuổi theo thật hả?
Em giận sao?
Anh Jin chỉ là đang làm công việc của mình thôi mà.
Tháng này chúng ta đã hợp tác với nhau...
để giúp bảo tàng có nhiều lợi nhuận hơn.
Cho nên mọi thứ sẽ ổn thôi.
Em sẽ làm mọi thứ để trả nợ cho anh sớm nhất có thể.
Anh xin lỗi.
Sao anh lại xin lỗi em chứ?
Anh sai rồi, em đừng buồn.
Em cảm thấy rất biết ơn vì mọi người vẫn ở đây...
mặc dù bảo tàng đã phải trải qua rất nhiều chuyện khó khăn.
Biết là bảo tàng không có nhiều lợi nhuận hay khách hàng gì,
nhưng mọi người thích công việc này.
Phải có người làm mấy việc này chứ.
Họ có tinh thần trách nhiệm rất cao.
Ý em nói là có rất nhiều người như thế.
Anh biết rồi.
Nhìn em buồn anh thấy lo đó.
Lần tới,
anh sẽ suy nghĩ thật kỹ trước khi nói...
và sẽ lắng nghe ý kiến của người khác.
Em không có buồn đâu.
Đừng có xạo, rõ ràng vậy mà.
Phải làm thế nào thì em mới vui lên đây?
Anh thật sự cảm thấy có lỗi...
với quản lý Song rất nhiều.
Vậy thì có được tha thứ chưa?
Còn chuyện gì nữa sao?
Chỉ là anh có hơi dễ thương.
Nếu muốn làm chuyện gì thì hãy làm cho đàng hoàng đi.
Chúng ta đâu phải là một cặp đôi trẻ con nữa.
Thư giãn nào.
Thư giãn.
Hình như tôi làm công việc này lâu quá rồi thì phải?
Không thể tin được là tôi xém đánh nhau với tên khốn đó.
Mình làm cái quái gì thế này?
Thật sự là xấu hổ quá đi.
Cái người khó chịu kia lúc nào mở miệng ra cũng rác rưởi.
Không sao đâu, cô đâu phải như cậu ta nói.
Đúng rồi, đừng cãi nhau nữa.
Anh nói tên khốn đó làm sao nhỉ?
Anh nói giám đốc Kim của chúng ta thích hắn sao?
Chắc... Chắc là tôi nhầm lẫn đó.
Đúng vậy.
Chờ chút dã.
Lỡ như bây giờ cậu ta đang nói mấy lời vô nghĩa với giám đốc thì sao?
Bài báo về việc cô ấy được nhận làm con nuôi...
và xung đột với chú của mình chắc hẳn đang gây rắc rối cho cô ấy rồi.
- Cô tính vào đó nữa sao? - Chờ đã.
- Bạo lực không giải quyết được gì đâu. - Tôi không nghĩ làm vậy được đâu.
- Không được. - Đừng bạo lực thế chứ.
- Thôi nào. - Ôi trời.
- Cậu ta đang ở trong đó đúng không? - Chờ chút
- Đừng mà. - Đừng có gây náo loạn nữa.
Cô không sao chứ?
Giám đốc Kim, cô có sao không?
- Mặc kệ tên khốn đó đi. - Đừng mà.
Tại sao lại đối đầu với một kẻ như cậu ta chứ?
Đừng mở ra.
Sao, sao vậy?
Anh còn gọi mình là con người được sao?
- Gì vậy? Thả tôi ra - Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Sao anh có thể nói những lời như vậy với cô Song hả?
Bỏ tôi ra đi mà.
Xin lỗi đi! Tôi nói xin lỗi.
- Tôi sẽ không thể chịu đựng thêm nữa! - Nhưng...
Cô Kim, cô bỏ cậu ấy ra đi.
- Cô Kim. - Bỏ cậu ấy ra đi.
- Cô Kim. - Cô Kim.
Tôi không sao đâu.
Tôi không còn tức giận nữa rồi.
Không sao. Tôi ổn rồi.
Cậu đã làm gì mà khiến...
Cô ấy phản ứng như vậy hả?
Tôi... Tôi chỉ...
Tôi chỉ cố gắng làm gì đó.
- Tôi chỉ không thể chịu đựng thêm nữa! - Thôi mà.
Cô Kim, thôi nào.
Cô ấy là người phụ nữ rất hiểu chuyện.
Lẽ ra tôi nên nhường cô ấy.
Ôi, cậu nên nhường cô ấy một chút.
Cậu không thể lúc nào cũng làm theo ý mình được.
Đến tôi cũng có vài lần trong ngày muốn nổi điên.
Nhưng tôi phải kiềm chế lại.
Dù sao thì,
cậu nên xin lỗi cô ấy đi.
Còn cô cũng nên tha thứ cho cậu ấy đi.
Trước đó tôi đã xin lỗi rồi.
À thì, tôi...
cũng không hề tự hào về bản thân mình.
Tốt. Vậy là mọi chuyện đã được hòa giải.
Tốt rồi phải không?
Mọi người đã hòa giải...
và chúng ta đã thành công tổ chức buổi triển lãm,
hay là hôm nay nhân dịp này chúng ta đi ăn cùng nhau đi.
- Chắc cô cũng thích lắm. - Vâng.
Chúng ta vẫn chưa có buổi đi ăn nào...
từ khi cô Kim tiếp quản bảo tàng.
Đúng vậy. Hôm nay là thứ hai nên chúng ta có thể đóng cửa bảo tàng.
Tôi biết một nhà hàng rất ngon.
Đúng rồi.
- Ôi trời. Cảm ơn anh. - Chúc mọi người ngon miệng.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
Cậu cũng là chủ nhà hàng này à?
Vâng.
Tôi đoán cậu đang có kế hoạch chế biến món ăn từ tất cả các bộ phận của con heo.
Đây là món đang được bán thử.
Nên mọi người hãy ăn thoải mái rồi cho tôi đánh giá khách quan nhé.
- Được rồi. Chắc chắn. - Ăn thôi.
- Cảm ơn cậu nhiều nhé. - Cảm ơn cậu nhiều nhé.
Cảm ơn cậu.
Chờ đã. Không phải cái đó.
No comments yet. Be the first to leave one.