最初の146行です。
Nguy rồi… Chết mất.
Tha cho nhau đi mà…
Tôi…
Muốn trở thành mạo hiểm giả cấp Mythril…
Hả!?
Không, không, không… Chuyện này…
Không thể nào xảy ra được…
Không thể nào xảy ra được!!!
(Tập 1: Bất tử ngoài mong muốn)
Buổi sáng của mạo hiểm giả bắt đầu khá sớm.
Nói kiểu vậy nghe cũng hay đấy…
Nhưng buổi sáng của người nghèo thì đại khái sẽ bắt đầu sớm.
Ngủ tới trưa thì thường là quý tộc và thương nhân giàu có.
Còn cả các học giả sinh hoạt không điều độ nữa.
Mà có thể chỉ là thành kiến của tôi thôi.
Học giả mà tôi quen từ lâu cứ cắm đầu vào nghiên cứu là không ngủ mấy ngày liền đó…
Để vài bữa nữa qua xem thử tình hình vậy…
Mà nói gì thì nói…
Người sinh trưởng ở một ngôi làng nhỏ không được vẽ lên bản đồ…
Một mạo hiểm giả cấp Đồng như tôi…
Rentt Faina này chẳng liên quan tới mấy vụ đó.
Được rồi!
Mạo hiểm giả sẽ dậy sớm vì một lý do.
Đó là để lấy được mấy ủy thác ngon ăn.
Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả…
sẽ giao ủy thác phù hợp với cấp bậc và kỹ năng đặc biệt của mạo hiểm giả.
Nội dung có thể từ thảo phạt ma thú, hộ vệ, thu thập thảo dược, nguyên liệu…
cho tới mấy công việc kiểu dọn bùn đất trên phố.
Chào Rentt!
Chào buổi sáng.
Hôm nay lại tới Mê Cung Thủy Nguyệt à?
Đấy là nếu có ủy thác nào ngon.
Ngày nào cũng chăm chỉ ghê.
Thế nhé, đi trước đây.
Ừ, cố gắng lên nhé.
- Tạm biệt. - Cả anh cũng thế!
Tới Mê Cung Thủy Nguyệt đi nhỉ.
Mặc dù đa phần mạo hiểm giả sẽ lập tổ đội…
Nhưng về cơ bản tôi hành động một mình.
Kể ra thì cũng có một vài lý do…
Nhưng nói ngắn gọn là do tôi thấy bản thân tụt lại quá nhiều.
Mặc dù đã làm mạo hiểm giả được 10 năm…
Nhưng vẫn chỉ là cấp Đồng xếp thứ hai từ dưới lên…
Dù có là như vậy, tôi vẫn đi săn ma vật…
Nếu bán ma thạch và nguyên liệu cho Hiệp Hội thì cũng gọi là đủ tiền trang trải.
Cảm ơn đã ủng hộ.
Hơn hết, tôi là kiểu mạo hiểm giả ăn chắc mặc bền.
Nên luôn tiết kiệm tiền phòng khi có chuyện.
Tuy nhiên, tôi của ngày hôm đó…
Đã đánh mất sự thận trọng cần có đối với một mạo hiểm giả…
Khi khám phá tới tận cùng…
Tại Mê Cung Thủy Nguyệt chẳng có bóng người…
Tôi đã phát hiện ra một thứ không tưởng.
Không lẽ là…
Lối đi bí mật sao!?
Phát hiện lớn rồi!
Không thể sai được.
Một khu vực chưa được khám phá!
Có thể sẽ kiếm được ma cụ hay vũ khí quý giá.
À không.
Chỉ cần báo tin này cho Hiệp Hội là đã đủ để nhận thưởng rồi.
Đúng ra thì nên bỏ qua…
Nhưng tôi đã một mình tiến vào cái nơi khả nghi đầy nguy hiểm đó…
Chính vì ngu ngốc như vậy…
Tôi đã phải đối mặt với một con rồng.
Đứng đầu tất cả ma vật, một con rồng đích thực.
Theo như truyền thuyết thì chúng có muôn vàn hình dáng…
Có thể nói nó khá là dị biệt so với long tộc bình thường.
Dẫu vậy, tôi vẫn biết ngay đó là rồng.
Cho dù đó là lần đầu nhìn thấy hình dạng đó.
Cảm giác về sự tồn tại ấy…
Cùng áp lực khiến cho cơ thể cứng đờ…
Đã mách bảo tôi đó chính là rồng.
Thực thể siêu việt tất cả…
Mà mạo hiểm giả vạn năm ở cấp Đồng như tôi chẳng thể nào địch lại…
Bị rồng ăn thịt mà vẫn còn sống sao!?
Ơ kìa?
Ấy, cái này được gọi là sống à?
Nhìn kiểu gì cũng ra Skeleton nhỉ…
Undead…
Mặc dù được coi là ma vật "bất tử" …
Nhưng Skeleton mà dính ma pháp thanh tẩy của tư tế hay thần quan thuộc giáo hội…
Thì cũng bay màu cái một thôi…
Vụ đó thì nói ngắn gọn là…
Nó đi ngược với Quy Luật Của Thần Linh gọi là
"Thứ đã chết không được tồn tại trên đời" …
Nếu nghĩ theo hướng đó thì quả thật tôi đã chết rồi sao?
Ấy, vẫn còn ký ức và ý thức mà!
Trước mắt thì cứ quay lại thành phố đã…
A!
Ấy, không được rồi.
Tôi vẫn chưa muốn chết đâu.
A, đây là kiểu dù đã chết nhưng vẫn không muốn biến mất sao?
Không ổn! Loạn hết cả lên rồi!
Mạo hiểm giả mà mất bình tĩnh thì còn làm ăn gì nữa!
Hiện giờ không thể tìm ra đáp án thì cố nghĩ để làm cái gì chứ!
Không cảm thấy sự hiện diện của con rồng đó nữa…
Nhưng trước mắt cứ rời khỏi đây đã.
Mặc dù có nhiều nhà nghiên cứu đang cố giải mã
bí ẩn về các mê cung phân bố khắp lục địa…
Nhưng vẫn chưa thể tìm ra nguồn gốc và cấu tạo của chúng.
Mê cung có đủ loại quy mô…
Bên trong chứa đầy ma cụ, báu vật quý…
Đám ma vật thì chẳng biết từ đâu xuất hiện.
Chỉ riêng sự tồn tại của đám ma vật đã là một bí ẩn rồi.
Mọi người đều tới Mê Cung Tân Nguyệt vì ở đấy kiếm chác khá tốt nhỉ…
Nếu đợi vài ngày biết đâu sẽ có một người đi lẻ giống tôi tới đây…
Để lúc ấy thử trao đổi xem sao…
Nhưng trước hết thì phải tìm cách để nói chuyện được đã nhở!?
Cơ thể nặng quá… Do không còn cơ bắp sao…
Năng lực thể chất suy giảm rõ rệt thật…
Như này thì không bằng cả người thường.
Hẳn là thế nhỉ…
Giờ tôi có khác gì con Skeleton đó đâu.
Khi còn là con người thì hạ nó đơn giản thôi…
Cẩn thận hành động nào!
Không vung nổi kiếm luôn!?
Nguy rồi!
Còn toàn xương là xương như này…
Hẳn là không thể vận dụng lý thuyết của kiếm thuật rồi nhỉ.
A!
Nếu mượn ngoại lực thì sao nhỉ?
Sức mạnh của "khí", dựa trên nền tảng sinh mệnh lực của mọi sinh vật…
Khí Lực!
Có thể phát động sao!?
Hiện ta và mi đã là đồng tộc…
Sức mạnh không có khác biệt…
Nhưng xét về trang bị… Thì ta có ưu thế!
Dùng Khí Lực để tăng cường năng lực thể chất.
Nếu có thể nâng cao sức tấn công…
Nó vẫn còn sống sao!?
Lượng Khí Lực mình đã dùng ban nãy đang dần hồi phục?
Đây không lẽ nào là…
Ma vật có một đặc tính kỳ lạ.
Bằng việc tích lũy kinh nghiệm hoặc sống qua năm tháng…
Chúng sẽ tiến hóa thành dạng tồn tại có cấp bậc cao hơn.
Con người cũng vậy mà.
Nếu luyện tập thì con người cũng trưởng thành còn gì.
Mức độ không giống nhau đâu.
Phải rồi.
Skeleton dù ở đâu thì vẫn mãi chỉ là Skeleton.
Tuy nhiên.
Cũng có tiền lệ hiếm hoi về việc chúng tiến hóa thành Ghoul.
Đó chính là…
Tiến hóa thực thể.
Tiến hóa thực thể?
No comments yet. Be the first to leave one.