最初の200行です。
Đây là Tiến sĩ Benjamin Price, giáo sư lịch sử cổ đại,
nhật ký số bốn.
Cuốn Necronomicon huyền thoại,
Cuốn Sách của Người Chết, không chỉ là thần thoại.
Hội Những Người Thông Thái đã tìm thấy nó.
Và bất chấp lời cảnh báo của tôi, họ đã đọc những đoạn văn báng bổ trong cuốn sách,
giải phong ấn cho lũ quỷ nhập xác
đầy hiểm ác như thể chính ác quỷ đang ở đây vậy.
Xin Chúa cứu rỗi chúng con.
Nhật ký số năm.
Chúng tôi đã tìm thấy một thứ.
Một món đồ mang sức mạnh vĩ đại. Có khả năng đưa chúng trở lại địa ngục.
Nếu chúng quay lại, tôi đã giấu nó sau những ký tự cổ và lời nguyền.
Nó phải được giữ nguyên như vậy...
...vì nếu lớp phong ấn bị phá, chúng sẽ cảm nhận được.
Chúng sẽ đánh hơi thấy tiếng gọi của nó trong lòng đất.
Nếm thấy nó trong không khí.
Và rồi, chúng sẽ không từ bất cứ điều gì...
để hủy diệt nó.
Tao thề có Chúa,
thằng đó nhảy ra khỏi cửa sổ.
- Và nó chạy xuống phố... - Mẹ kiếp chuyện đó.
- ...trong bộ đồ lót cứ như phim đóng vậy. - Thằng điên nào lại nhảy ra khỏi cửa sổ chứ?
Tao biết. Đúng là thằng ngu.
Ôi trời. Đừng bảo là Emma đấy nhé.
- Đừng nghe máy. - Nhỡ có việc khẩn cấp thì sao?
Leo, không có việc khẩn cấp gì đâu.
Cô ả chỉ đang phát hoảng lên vì cái câu chuyện cái hồ thôi.
Lần sau, làm ơn, mày để cái điện thoại chết tiệt trong xe đi.
- Được chứ? - Đừng có soi mói tao nữa.
Thôi nào. Đi khỏi đây thôi.
Mày đùa tao à.
Thôi nào. Đừng nghe điện thoại.
- Tao... - Đừng có nghe cái điện thoại chết tiệt của mày, Leo.
Tao thề có Chúa, nếu mày nghe cái thứ đó, tao bỏ đi đấy.
Giữ vững lập trường đi anh bạn!
Này, này, em yêu.
- Mày đúng là... - Em yêu, em sao rồi?
Anh vừa định gọi cho em.
Ừ, bọn anh vừa ở trên mặt nước...
Leo!
Mai gặp em nhé. Anh cũng yêu em. Tạm biệt. Tạm biệt.
Jared! Đi khỏi đây thôi.
Đừng có đùa nữa!
Jared!
Cứu tôi với!
Cái đéo gì... Jared!
Jared!
Jared, mày ở đâu?
Leo!
Cứu với! Cứu!
Cứu tao với!
Ôi, Chúa ơi!
Mẹ kiếp!
Bắt được mày rồi, anh bạn.
Bắt được rồi.
Cái đéo gì thế?
Có chút quà nhỏ cho chàng trai sinh nhật đây.
- Ồ. - Được rồi.
- Tuyệt đẹp! - Đây này.
Hơi quá tay một chút,
- nhưng anh xứng đáng mà, phải không? - Em thích nó.
- Chúc mừng sinh nhật! - Yay! Chúc mừng sinh nhật!
- Yay! - Chúc mừng sinh nhật, anh bạn.
- Em sẽ đi lấy thêm sâm panh. Betsy! - Ờ...
Không, Alice, Alice, Alice.
Lại đây.
Cái gì vậy? Anh nghiêm túc với cái tiếng huýt đó à?
Không, anh chỉ đùa thôi, được chứ? Nhưng em không chịu nghe.
Đây là chai thứ ba rồi. Có lẽ chúng ta nên, em biết đấy,
- chậm lại một chút. - Ừ, là sinh nhật của Joseph mà.
Chúng ta có thể say một chút.
Được rồi, được rồi.
Chỉ có bầu không khí vui vẻ thôi, được chứ?
Nào, ừm, mở quà đi.
Joseph,
chúc mừng sinh nhật nhé.
Đây là, ừm... Quà của cả hai bọn anh.
Mọi người không cần phải làm thêm gì đâu.
Wow. Cảm ơn mọi người. Cái này...
Ồ, nó... Nó là một cây bút.
Ừ, không chỉ là cây bút bình thường đâu.
Đó là bút hiệu Belvoir.
Loại này cả nghìn đô đấy.
Ừ, hơn thế. Nhưng đó không phải là vấn đề.
Anh muốn mua nó để...
Em biết đấy, để khuyến khích cậu ấy hoàn thành cuốn sách.
Nói vậy không tế nhị lắm đâu anh yêu.
Ừ, công bằng mà nói, đây là cuốn sách thứ năm cậu ấy bắt đầu...
- Thực ra là cuốn thứ tư, nên... - Là cuốn thứ tư à?
- Ừ. - Chết tiệt, anh bạn. Tôi xin lỗi.
Chết tiệt, anh bạn. Tôi xin lỗi.
Nhưng nếu anh nhìn Alice, với những bức ảnh của cô ấy, ý tôi là, chúng cũng ổn.
Kể từ khi anh mua cho cô ấy cái máy ảnh xịn đó, sự khác biệt thật đáng kinh ngạc,
và đôi khi anh nghĩ em chỉ cần một cú hích nhỏ thôi.
Ừ. Nhắc mới nhớ...
- Và... Ta-da-da-da-da! - Một món nữa.
Được rồi.
- Chúc mừng sinh nhật. - Em thích cách gói quà này.
- Không thể nào! - Ôi, Chúa ơi.
- Yeah! - Trông cậu dễ thương quá!
Ai mà trông chẳng dễ thương khi chụp ảnh trắng đen.
Em không nói với anh là em tự mang quà đấy.
- Chỉ là món quà nhỏ thôi. - Ừ.
Chẳng thấm vào đâu so với cây bút Belvoir của anh.
Belvoir của chúng ta. Anh đã nói là quà của cả hai mà.
Cảm ơn cả hai. Cảm ơn.
Không, em thật tài năng.
- Ồ... - Ồ!
Anh luôn quên mất. Người Mỹ các anh thích ôm nhau.
Cái ôm ngang kiểu chị dâu em chồng.
Đang định hôn bạn trai tôi đấy à? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
À, cô biết đấy, con gái Pháp chúng tôi thích kích dục bằng tay khi chào hỏi.
Ừ, thanh lịch thật đấy.
Ừ. Nói về sự tế nhị đi, Alice.
Anh ấy chỉ khó chịu vì em tự mang quà đấy thôi.
Mày đang nói cái đéo gì vậy? Tao đếch quan tâm.
Vậy sao anh cứ chỉ trích mọi thứ?
- Tôi không chỉ trích, nhưng cô uống ít thôi. - Có đấy.
- Chúng ta đang ăn mừng, tất nhiên tôi uống. - Tôi biết chúng ta đang ăn mừng.
Giảm giọng xuống đi!
Được rồi.
Tôi xong rồi.
- Thuốc lá không? - Ừm-hmm.
Hứa với em là chúng ta sẽ không bao giờ kết hôn, nhé?
Này anh bạn, cô ấy... cô ấy không có ý gì đâu.
Không, không, không, cô ấy... cô ấy có ý đấy. Ừ, ừ.
Cô ấy làm thế để chọc tức anh. Giống như cái vụ thuốc lá này.
Bọn anh đang bàn chuyện có con mà cô ấy không chịu bỏ. Thật nực cười.
Thật nực cười.
Kệ đi. Anh biết tính ông ấy mà.
Ừm... Cho tôi xin điếu thuốc được không, sếp?
Mike, đủ rồi. Tôi không phải sếp của anh.
Tôi chỉ là người ký séc thôi.
Anh là sếp mà. Thôi nào.
Anh không lạnh cóng trong cái áo phông đó à?
Không, thấy tuyệt mà.
Trong đó ngột ngạt như lò nướng.
Với cả nhạc to quá.
- Ừ, tôi cứ bảo anh ấy mãi. - Mmm.
Ừ? Không, tiếp tục đi, tiếp tục nói xấu tôi trước mặt nhân viên của tôi đi.
Chúng tôi... Chúng tôi chỉ nói chuyện thôi.
Ổn mà, Mike. Tôi biết không phải lỗi của anh.
Alice, em vào trong đi, làm ơn.
Được rồi. Lại đây.
- Đừng động vào tôi! - Này, này, này, được rồi.
Bình tĩnh nào.
Đừng biến tôi thành người mà tôi không phải, được chứ?
Chính em là người gây chuyện ở câu lạc bộ của tôi.
Và anh thì biến em thành con say cuồng loạn này.
Này, anh xin lỗi, được chứ?
Giờ thì đi nào.
Này, nhìn anh này.
Mẹ kiếp, anh ghét khi em hành xử như một đứa trẻ ranh.
Đừng gọi em như thế.
Dẹp ngay cái trò này đi.
Đừng động vào tôi! Tôi đã bảo rồi!
Mẹ kiếp!
Thấy chưa, chính em khiến anh ra nông nỗi này.
Ừ, anh chưa bao giờ như thế này trước đây, Alice.
Chưa có người yêu cũ nào của anh từng khiến anh nổi điên như thế này.
Em nghĩ tại sao?
Nếu chúng ta không thể nói chuyện,
thì làm sao em mong đợi tiến lên phía trước, hả?
Hả?
Ừ, phải rồi, chạy lại với Mike đi.
Sao không cho anh ta thêm điếu thuốc nữa?
Hay là kích dục bằng tay luôn đi?
Xuống địa ngục đi!
Joe...
- Này, không, Will. - Will, làm ơn đi, anh say rồi.
Đưa chìa khóa đây. Em sẽ lái xe đưa anh về.
Will!
Con khốn chết tiệt.
Này, này, này. Đừng cử động. Đừng...
cử động.
Tôi sẽ gọi 911.
Tôi sẽ gọi...
Mẹ kiếp.
- Mẹ kiếp! - Will?
Will?
Chúng tao tìm thấy mày rồi.
Giờ dẫn chúng tao đến gia đình mày đi.
Cái đéo gì thế?
Kunda.
Astratta.
Mẹ kiếp.
Montosse.
Cứu với! Cứu tôi với! Cứu với!
Cứu với!
Cứu! Cứu!
Canda.
Cứu với!
Chị có uống thuốc ngủ không?
Hmm?
Chẳng loại nào thực sự có tác dụng.
Mọi người đến đây khi nào thế?
Cách đây vài ngày.
Joseph gần như sống ở đây luôn rồi.
Bố mẹ anh ấy về cơ bản đã cho anh ấy căn nhà nghỉ dưỡng này.
No comments yet. Be the first to leave one.