最初の200行です。
Hiển nhiên, tôi đã nhầm lẫn vài điều.
Eddie! Tao biết mày đang ở trong đó!
Tại sao chứ, đúng giây phút đời bạn vượt qua giấc mơ hoang dại nhất...
...quả báo lại tới ngay sau lưng?
Để tôi kể cho bạn một câu chuyện...
...Tôi sẽ không để chúng đụng đến tôi.
Hàng xóm của tôi, chắc hẳn đã mở cửa để kêu ca.
Mày tiêu rồi, Eddie! Tụi tao vô đây!
Với một gã có IQ hàng ngàn, có lẽ tôi đã bỏ sót điều gì đó.
Và tôi không bỏ sót quá nhiều.
Tôi đã tiến gần đến mức này để làm chấn động thế giới.
Và giờ thì, thứ duy nhất tôi có thể làm chấn động...
...là vỉa hè.
TRÍ LỰC SIÊU PHÀM
Bạn thấy gã đó chứ?
Tôi đấy. Cách đây không lâu.
Kiểu người nào mà không thể thiếu rượu bia thuốc lá?
Chỉ có thể là nhà văn. Thật lạ khi,
không ai tin rằng tôi thật sự có một hợp đồng viết sách.
Thực ra thì nó được đánh giá cao như một tiểu thuyết viễn tưởng..
Nhưng thực sự,um, đó là bản tuyên ngôn của cá nhân tôi về tình cảnh khốn cùng...
của một cá nhân trong thế kỷ 21.
Và tôi xếp, um, tạo ra, um, một xã hội không tưởng,
nơi mà, chúng ta đều...
Thật...sự..nó...thật...
Uh...
Hôm nay là ngày tôi sẽ có bước đột phá..
Viết gì đây. Viết gì đây. Viết gì đây ta...
Sẽ hay tuyệt đây.
Chỉ cần bỏ thời gian ngồi lỳ trong phòng.
Đó là chìa khoá thành công.
Không ra khỏi phòng.
Vài tuần đã trôi qua như thế.
Có thể là vài tháng.
Ít ra tôi vẫn còn Lindy.
Vậy thôi sao?
Thôi nào, Eddie. Chuyện này đâu có gì bất ngờ.
Anh bất ngờ đấy.
Đừng làm thế., OK? Anh sẽ...
Anh sẽ giao đủ 90 trang vào ngày mai, thứ sáu.
Em cứ chờ xem chị ấy sẽ nói gì...
Eddie.
- Sao vậy? - Em biết nó sẽ như thế nào mà
Em là...
Em từng là bạn gái anh.
Những lời đó không đủ để nói lên em có ý nghĩa với anh nhường nào.
Đồng nghiệp? Hay nô lệ của anh?
Là nữ thần. Là tình yêu của anh.
Là người hầu, kho bạc của anh thì đúng hơn.
Đành là vậy..
Nhưng cái gì của anh cũng thuộc về em,
và em biết là anh muốn dành trọn đời mình bên em.
- Có lẽ chúng ta nên... - Đừng cầu hôn em.
Tại sao?
Vì lần trước của anh đã "tốt đẹp" lắm rồi.
Thật vậy, tôi đã kết hôn một lần. Ngay sau khi tốt nghiệp đại học, với Melissa.
Con đồng ý.
Trong một thời gian ngắn ngủi..
Thế này không ổn anh à.
Mọi thứ em nói đều đúng nhưng anh vẫn yêu em.
Em phải quay lại chỗ làm.
Em thậm chí không nói anh biết chuyện gì đã xảy ra.
- Em giành được rồi! - Thật sao?
Mmm-hm. Giờ em là Biên tập viên.
Em còn có cả trợ lý riêng. Anh tin được không?
Có chứ, tất nhiên là anh tin. Em xứng đáng mà.
Cám ơn anh.
- OK. - OK.
Cô ấy nói đúng. Tôi còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Tôi đã bỏ qua nhiều cơ hội thăng tiến.
Cả hai chúng tôi đều biết điều gì đang vẫy gọi.
Chiếc giường tầng dưới thời thơ ấu của tôi tại New Jersey.
Cha tôi luôn sẵn sàng đón chào tôi
vào lĩnh vực cung cấp dụng cụ nha sĩ.
Eddie Morra.
Trong những mối quan hệ tốt nhất không nên có
và quăng vào sọt rác,
còn cái nào vô dụng hơn "em vợ hờ" không?
Cái đệch, anh rể.
Anh sao rồi? Chắc phải 9 năm rồi nhỉ?
- Úi trời! - Chào chú.
Anh ổn chứ? Nhìn anh như thằng ăn mày thế.
Có chuyện gì thế?
Không có gì mấy. Um, anh mới bị đá..
Anh là...gì nhỉ,..um,..anh viết..rất nhiều.
Oh, anh vẫn cố viết hả?
Thực ra anh đã có một hợp đồng.
- Thật hả? - Ừ.
- Tuyệt đó. - Còn chú?
Chú vẫn còn "bán hàng" chứ, Vern?
- Trông em giống vẫn đang "bán hàng" à? - Không. Không giống.
Đi làm vài chén nào, em muốn nghe về quyển sách đó.
Anh không rõ, hai giờ chiều rồi.
Chuyện đó ngăn được anh sao?
- Vậy. - Vậy...
Melissa khỏe không?
- Của anh đây. - Cám ơn.
Em chịu. Em không gặp chị ấy nữa. Chị ấy chuyển nhà rồi.
Hình như chị ấy bán hàng qua mạng, kiểu thế. Có vài đứa nhóc nữa.
Vài đứa nhóc. Cô ấy lấy ai thế?
Nếu anh muốn biết thì, hắn bỏ chị em rồi.
Nhưng quan tâm làm gì hả ông anh?
Anh cưới chị ấy trong chớp mắt thôi mà.
Nghe này, em không muốn nói về chị ấy. Em muốn nói về anh, được chứ?
Kể cho em về cuốn sách đó. Nó thế nào?
Ờ thì...
Anh... Anh...
Anh chưa viết xong nữa.
và, chú biết đó anh đã lên lịch hết rồi
- Thế anh viết được nhiều chưa? - Chưa được chữ nào.
- Gặp vấn đề về ý tưởng hả? - Đúng rồi. Mm-hm.
Em nghĩ em có thể giúp anh cái đấy
Chỉ cần cái này thôi.
Ôi, không x 3.14...
- Anh còn chưa biết nó là gì mà. - Chú vẫn "bán hàng".
Anh à, Em bỏ nghề từ đời nào rồi.
Em đang làm cố vấn cho một công ty dược.
Kiểu như mấy phòng thí nghiệm hẻo lánh chế Viagra giả đó hả? Thôi nào Vern.
Không đâu. Đây là sản phẩm đặc biệt, sẽ được tung ra thị trường năm sau.
Đã được thử nghiệm lâm sàng và FDA cũng đã duyệt rồi.
Được rồi, đừng làm anh tò mò nữa...
Cho anh xem nào.
Cái gì vậy?
Người ta nhận ra rằng nơron trong não
hoạt động trong giới hạn nhất định.
Anh có biết chúng ta chỉ có thể khai thác 20% bộ não thôi không?
Viên thuốc này... cho phép anh khai thác toàn bộ.
Vern, nhìn anh này. Trông anh có ổn không? Anh đang vỡ nợ và chán muốn chết rồi.
Anh không nghĩ đời anh sẽ lên hương
hay trở nên giàu có nổi tiếng, bằng cách uống viên thuốc mới được phát minh này đâu.
Gant. Khi nào?
Bảo hắn chúng ta không làm. Không, mày bảo chúng đi.
Không, bây giờ.
Em phải đi đây, Eddie.
Nhưng em thật sự... muốn gặp lại anh lần nữa.
Hãy gọi cho em. Và... đây là địa chỉ nhà.
Anh không cần đâu.
Đừng vô ơn thế. Anh biết viên đó bao nhiêu không?
800 đô đó. Hàng xịn đấy.
Không có chi.
Trên đường về, tôi nghĩ về Melissa.
Sao chúng tôi cùng thất bại được? Cô ấy rất thông minh.
Thông minh hơn bất kì ai.
Tất nhiên mọi chuyện có liên quan đến tôi rồi...,
say xỉn lúc 3h chiều, và trước đó nữa Eddie...
...nôn lên bàn của sếp ăn cấp thuốc của bà cô ốm yêu Percocet.
Vậy nên không thể trách Lindy đá tôi được?
Thôi thì, để xem nó tệ đến đâu?
Tôi không muốn chạm mặt ai.
Đặc biệt là ả vợ trẻ lẳng lơ của ông chủ nhà.
- Valerie, thứ ba. - Nè. Đủ rồi, được chứ?
Steve đã phải trả tiền thuê, nên anh mới có thể ăn bám ông ấy.
Đột nhiên tôi có thêm lý do để tránh xa ả..
Tôi đã nuốt viên thuốc mà không cần suy nghĩ.
Cứ như tiền trọ còn chưa đủ thấp ấy!
Tôi có cực kỳ ít thông tin từ Vernon
về tác dụng của loại thuốc này.
Anh có thể đi giao báo và tiếp tục sống như thế. Thật đấy.
Lỡ nó là thuốc lắc thì sao?
Ôi trời ơi. nghe cô ta chữi tôi...
Nếu tôi bị ngã, tôi thà nhảy qua cửa sổ cho rồi.
A lô? Anh có nghe không vậy?
Anh có hiểu không? Anh sẽ bị tống ra đường!
Đột nhiên, tôi cảm thấy nó.
Tôi như được khai sáng.
...biến đi! Anh còn không có tư cách nhìn tôi nữa, biết sao không?
Vì anh không phải là đàn ông. Thằng đàn bà!
Cái đồ không có nhà cửa! Cái đồ thất nghiệp!
- Có chuyện gì vậy? - Chuyện gì?
Cô không thích tôi, tôi không quan tâm. Cô thấy tôi là một thằng ăn bám,
một cái gai trong mắt là cục nợ của chông cô.
Cô mong tôi đâm đầu chết đi,
nhưng tôi ở đây làm cô khó chịu vậy sao Cô đang gặp chuyện gì à?
- Không phải việc của anh. - Có chuyện gì ở trường Luật sao?
Sao anh biết tôi học Luật?
Người ta thường không mang theo
cuốn sách khô khan giáo điều phát chán về một gã cố thẩm phám tối cao cả.
Anh là kẻ bám đuôi à? Anh theo dõi tôi sao?
- Không, tôi chỉ để ý quyển sách. - Anh chỉ thấy một góc.
Sao anh biết được?
Tôi đã thấy nó 12 năm trước ở Đại học.
Đang ngồi trên ghế với một cô nàng tôi đang cố lên giường cùng,
Tôi ngồi chờ cô nàng ra khỏi phòng tắm,
hy vọng cô ấy có bao cao su.
Không rõ vì sao tiềm thức của tôi gợi nhớ đến điều đó.
Một ký ức tôi không bao giờ nghĩ đến.
Hay nó vẫn ở trong đầu tôi và tất cả những gì tôi cần là truy cập?
Nếu cô định viết bài, tôi khuyên không nên dùng cuốn đó.
Có ai hỏi anh đâu?
Hastings có lịch sử riêng. Tôi sẽ bắt đầu như vậy.
Điểm thú vị là, thực chất gã đó là một thằng ngốc.
Một số người tin rằng đó là học thuyết
của một tay thư ký của mà gã đã sa thải
đã viết hầu như tất cả những quan điểm đó.
Cô có thể Google con trai của thư ký đó, họ sẵn sàng nói chuyện với cô
để giải oan cho cha mình. Cô sẽ nhiều thứ để viết mà không ai có...
Thông tin từ một lần đi bảo tàng, một bài viết dang dở,
một vài phim tài liệu... Tất cả đều nảy ra trong đầu tôi,
Tự pha trộn lại thành một ly cocktail sáng giá đầy thông tin hữu ích.
- Cô ta thậm chí chẳng kháng cự nổi. - Vậy, theo ý anh thì nên làm gì?
No comments yet. Be the first to leave one.