最初の118行です。
Sau một ngày dài mệt nhoài, làm sao để uống cạn một ly rượu ngon đúng điệu?
Bộ phim này kể về một người phụ nữ độc lập, người đã không ngừng nỗ lực chỉ vì mục tiêu tối thượng đó.
Xem xong bộ phim này,
chắc chắn bạn cũng sẽ muốn tự thưởng cho mình một ly đấy!
Tôi đi làm đây!
Tôi nói này, sao anh toàn giới thiệu cho tôi mấy chỗ chói chang thế hả?
Đó là vì bản thân quý khách đã quá đỗi tỏa sáng rồi mà.
Thế này thì khác xa một trời một vực với yêu cầu của tôi rồi.
Mà nói đi cũng phải nói lại, anh đang móc mỉa tôi chói mắt đúng không?
Dạ không, không phải đâu ạ!
Căn hộ cao cấp này thực sự sinh ra là để dành cho chị đấy.
Bồn tắm massage xịn xò, có cả phòng gym và sảnh tiệc. Quá tuyệt, quá hoàn hảo!
Chị à, tôi đặt chân đến Tokyo năm 20 tuổi.
Lúc đó tôi khao khát chốn phồn hoa đô hội này biết bao.
Mọi thứ đều lấp lánh rực rỡ.
Hồi ở quê, tôi chỉ biết cắm đầu chạy theo mấy con ve sầu thôi.
Ở quê thì thứ duy nhất tỏa sáng lấp lánh chỉ có mặt trời.
Chính là nó đấy! Tôi với anh đúng là nói chuyện ông nói gà bà nói vịt.
Ông chú à, xin lỗi nhé, tôi đi chỗ khác tìm đây.
Quý khách, chị xem căn này thì sao ạ?
Miyuki à, nói gì thì nói, căn này cũng xa quá rồi đấy.
Chị thấy đúng không ạ?
Bán kính 200m quanh căn nhà này không có lấy một bóng công trình nào.
Vì bình thường chị luôn phải làm việc trong môi trường ồn ào náo nhiệt,
Nên tôi nghĩ, biết đâu chị lại đang tìm kiếm một chốn nương náu thật yên tĩnh.
Thế chẳng phải quá tuyệt sao! Xung quanh thực sự không có căn nhà nào sao?
Đúng, đúng, đây chính là căn nhà mà tôi đang tìm kiếm!
- Thế thì còn gì bằng! - Ơ kìa, không, chị nói đúng ạ.
- Bây giờ tôi cũng có thể giới thiệu cho chị một căn y hệt thế này... - Tôi chốt căn này luôn!
Vâng ạ, xin nhường đường một chút.
Vậy thì, trước tiên chúng ta làm thủ tục nhé.
- Cảm ơn cô. - Cảm ơn quý khách đã ủng hộ ạ.
Làm tốt lắm, làm tốt lắm! Mà nhắc mới nhớ,
Vị khách ban nãy bảo tôi với cô ấy không nói chuyện hợp nhau là có ý gì nhỉ?
Hồi ở quê, tôi còn có biệt danh là "Umino dễ gần" đấy nhé.
Phiền anh đừng bắt chuyện với tôi lúc này, tôi đang cần tập trung cao độ.
OK.
Tôn chỉ làm việc của tôi là 6 giờ ĐÚNG, tan ca!
Nói cách khác, là phải chốt sổ công việc đúng hạn.
Thế nên, tôi luôn dốc 100% công lực vào giờ làm!
Mọi người vất vả rồi!
- Chị vất vả rồi! - Chị vất vả rồi!
Sao chị ấy lại thay giày thể thao thế kia?
Chắc là đi chạy bộ quanh Hoàng cung với bạn trai rồi.
Làm gì có chuyện đó.
Hôm nay là thứ Hai.
Và dân bất động sản chúng tôi thì nghỉ vào thứ Ba.
Nghĩa là, vì hôm nay là đêm trước ngày nghỉ,
Nên tôi có thể thong thả chuẩn bị cho cữ nhậu buổi tối chỉn chu hơn bình thường.
Từ công ty về nhà ghé qua siêu thị sẽ mất khoảng 4km cuốc bộ.
Nếu quy ra bước chân thì khoảng 5.600 bước.
Theo số liệu tôi tự thống kê, nếu mỗi ngày đi bộ 15.000 bước,
Cơ thể tôi sẽ đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất.
Được rồi, khởi hành thôi.
Khi đi bộ, có hai điểm cốt lõi.
Thứ nhất, nhất định phải thẳng lưng.
Làm vậy sẽ kích thích cả cơ bụng và cơ lưng, giúp rèn luyện cơ thể toàn diện hơn.
Và điểm mấu chốt thứ hai, là phải đánh tay thật nhịp nhàng.
Thông qua việc vận động bả vai,
toàn bộ hệ cơ ở nửa thân trên sẽ được đánh thức.
Dù chỉ là việc đi bộ vốn dĩ quá quen thuộc,
Nhưng chỉ cần để tâm một chút, nó cũng sẽ trở thành màn khởi động hoàn hảo để thưởng rượu.
Lúc chờ đèn đỏ thì giậm chân tại chỗ.
Chỉ cần thêm chút nỗ lực nhỏ nhoi này, là hương vị của ly rượu sẽ được thăng hạng thêm mấy phần.
Tôi luôn tin là như vậy.
Tôi muốn chốt hạ tại siêu thị lúc 6 giờ 45 phút.
Chỉ còn 15 phút, để có thể vắt kiệt năng lượng một cách hiệu quả trong thời gian ngắn...
Con dốc này trông "uy tín" đấy.
Tôi đã tia con dốc này từ trước rồi.
Hơn nữa, nếu rẽ lối này thì thời gian đến siêu thị sẽ vừa vặn chuẩn từng giây.
Đúng như kỳ vọng của tôi,
Độ dốc này thực sự tạo sức ép khá gắt lên hông và chân.
Mỗi bước đi, nửa thân dưới của tôi như đang gào thét.
Tuy nhiên, bình thường tôi vẫn luôn rèn luyện độ bền bỉ cơ đùi cơ mông,
Nên thân dưới của tôi không đời nào chịu thua một con dốc nhãi nhép thế này.
Nhưng có một khoảnh khắc xẹt qua, tôi đã hơi hối hận vì chọn rẽ vào đây.
Dốc quéo cả chân, thế này thì muộn mất thôi!
Giờ mà có chiếc taxi nào lướt qua như một phép màu thì tốt biết mấy nhỉ?
- Làm ơn nhường đường chút! - A, xin lỗi.
Rõ ràng các cụ già còn leo cái dốc này nhẹ tựa lông hồng.
Mình vừa mới nghĩ cái điều vớ vẩn gì thế không biết.
Mục đích tối thượng của tôi...
Chẳng phải là để nhanh chóng ực một ly rượu cực phẩm sao!
Đến sớm hơn dự kiến tận 2 phút.
Xem ra đôi chân này của mình vẫn "chiến" lắm.
Thực đơn tối nay là: Thịt nướng!
Nếu ra quán lai rai thịt xịn rượu ngon,
Một người chắc cũng phải ngốn sương sương cỡ 10.000 yên.
Nhưng nếu chill tại gia, thì giỏi lắm cũng chỉ bay tầm 2.000 yên là cùng.
Dùng chi phí tối thiểu để đổi lấy khoái cảm tối đa.
Đúng là một sự tận hưởng ở đẳng cấp tối thượng!
Kính chào quý khách!
Tại sao tôi lại chọn "canh me" giờ này để đi siêu thị ư?
Vì đây chính là thời khắc vàng khi các nhãn dán giảm giá bắt đầu xuất kích!
Dựa trên số liệu thống kê ngầm của cá nhân tôi,
Nhân viên tiệm này sẽ bắt đầu dán nhãn sale vào tầm 6 giờ 45 phút.
Trời đất ơi, hiếm lắm mới thấy còn sót lại diềm thăn đấy!
Chốt đơn, múc em nó!
Ơ kìa, ra tay nhanh thế!
Kính chào quý khách!
Chị siêu quá, mời chị cứ thong thả lựa nhé.
Vớt được cả diềm thăn lẫn thịt cổ gà, hôm nay "nhân phẩm" bùng nổ rồi!
Tiếp theo chính là mục tiêu then chốt: Thịt ba chỉ lợn!
Thịt lợn ở tiệm này được bốc thẳng từ nông trại nhà trồng lên,
- Nên độ ngon là miễn bàn! - Kính chào quý khách!
Khay này lại không có nhãn giảm giá.
Soi hạn sử dụng thì... Rành rành là phải dán nhãn sale rồi chứ lị.
Chắc chắn là quên dán rồi.
Kính chào quý khách!
Hay là mình nhắc nhân viên một tiếng nhỉ? Không, không được!
Là khách hàng mà làm thế thì hơi kém sang.
Thôi thì đành kiên nhẫn chờ cậu ấy tự giác ngộ ra vậy.
Cũng may cậu nhân viên này rất mẫn cán,
Chắc một lát nữa là nhận ra ngay thôi.
Đáng ra giờ này là phải phát hiện ra rồi chứ nhỉ...
Khay ba chỉ này không được giảm giá sao anh?
Thật sự xin lỗi, do tôi quên dán nhãn lên ạ.
- Biết ngay là cậu quên mà! - Dạ vâng, khay này được giảm 30% ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.