最初の170行です。
Tôi rất sợ phải ra ngoài.
Tôi không ra ngoài đi dạo.
Khi tôi gặp mọi người, tôi tự động nghĩ là họ bị bệnh và họ muốn lây bệnh cho tôi.
Tôi bị ám ảnh việc phải rửa tay liên tục.
Hàng ngày tôi khử trùng công tắc đèn
và tay nắm cửa trong nhà nhiều lần.
Tôi thấy hiểm họa khắp nơi.
Tôi nhìn đâu cũng thấy các hạt virus.
Chúng ta cần trải nghiệm nỗi sợ trong tình huống này.
Nỗi sợ là để giúp ta tồn tại.
Nỗi sợ là để giúp ta chuẩn bị đối phó với nguy hiểm.
Nó thúc đẩy ta tuân theo các quy tắc.
Ở nhà, rửa tay, đeo khẩu trang và giữ khoảng cách.
Nỗi sợ hữu ích ban đầu có thể chồng chất dần lên.
Nỗi lo khi có một em bé bốn tháng tuổi
và không muốn con bé bị nhiễm virus.
Việc kinh doanh của tôi bị ngừng hoàn toàn, đột ngột.
Hết việc nhà đến việc cơ quan...
...học tại nhà... Đảm bảo mọi nhu cầu đều được đáp ứng.
Tôi rất tiếc vì không thể học kỳ cuối đại học.
Chúng tôi muốn gặp nhiều người, nhưng rõ là không thể.
Không ai biết tương lai sẽ ra sao. Mọi thứ đều bất định.
Không biết nó ở đâu và khi nào sẽ tấn công ta.
Nó...
mạnh vô cùng.
Tôi nghĩ điều ta đang thấy
là chúng ta giống nhau nhiều hơn là khác biệt.
Ta có những nỗi sợ như nhau, hy vọng như nhau, ước mơ như nhau.
Vì trong lịch sử, ta hiếm khi cùng đối mặt với một khủng hoảng giống nhau.
Ở Mỹ, vài tháng sau khi bùng phát,
một phần ba dân chúng bị khủng hoảng tâm lý nặng,
và ở Trung Quốc, một nửa số bác sĩ và y tá báo cáo bị trầm cảm.
Số người báo cáo bị lo âu cũng gần bằng.
Và các đợt khủng hoảng tập thể ngày xưa,
như tấn công khủng bố,
thiên tai và các dịch bệnh khác,
người ta vật lộn với các tác động này thậm chí một năm hoặc lâu hơn.
Căng thẳng mà nhiều người chúng ta đang bị
có thể tiếp diễn rất lâu sau khi đại dịch kết thúc,
nhưng không nhất thiết.
Đối mặt là chăm sóc phòng ngừa.
Việc nhỏ ta làm hôm nay có thể giúp bảo vệ ta trong tương lai.
Vậy việc đó trông như thế nào?
Ta đối mặt như thế nào?
Tôi muốn chấm dứt nỗi sợ, chấm dứt lo âu.
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Ta có thể cách li về thể chất, nhưng không cần cách li về cảm xúc và xã hội.
- Chào bố. - Chào.
Ta phải cùng nhau nỗ lực để giải quyết vấn đề này.
Giao hàng tạp phẩm.
Ta không thể gục ngã trước chuyện này.
Tôi yêu cộng đồng mình và cảm thấy bọn tôi là một.
LÀM SAO ĐỂ ĐỐI MẶT
Bình tĩnh là trạng thái nghỉ ngơi, trạng thái cân bằng.
Và căng thẳng thì ngược lại.
Đối mặt nghĩa là khôi phục lại sự cân bằng.
Để hiểu được cách thức, cần hiểu về hệ thống kiểm soát nó.
Khi não của ta phát hiện một mối đe dọa, nó sẽ báo động,
thông qua hệ thần kinh,
mạng lưới các dây nén các thông điệp điện xung quanh cơ thể ta.
Hệ thần kinh tự chủ là phần của hệ thống giúp xử lý các vấn đề của ta
một cách tự động mà không cần ta nghĩ về nó.
Nó kết nối bộ não với gần như tất cả các cơ quan chính
và nó có thể được chia thành hai hệ thống đối lập.
Hệ thần kinh giao cảm báo cho cơ thể khi nó đạt cảnh giác cao độ
trong khi hệ thần kinh phó giao cảm cho cơ thể biết khi nào thì thư giãn được.
Một bên như bàn đạp ga
còn bên kia là phanh.
Khi ta bình tĩnh, chúng liên tục đẩy và kéo, kiểm soát lẫn nhau.
Nhưng khi ta căng thẳng, hệ thần kinh giao cảm chiếm ưu thế.
Tuyến thượng thận giải phóng adrenaline, hormone căng thẳng và cortisol.
Nhịp tim tăng lên.
Gan giải phóng đường vào máu, cho ta năng lượng bùng nổ.
Nhịp thở gấp dần, cơ căng sẵn sàng hành động,
khi ta chiến đấu hoặc chạy trốn xong, cơ thể trở lại bình thường.
Vấn đề là,
dù hiểm họa hữu hình hay trừu tượng hơn,
não bộ vẫn sẽ vận động phản ứng y như nhau.
Hiểm họa ta đang đối mặt không phải là loại bạn có thể vượt qua.
Vào buổi sáng khi biết tin tôi sẽ phải nhập viện và đi một mình,
rằng không ai được vào thăm tôi, tôi nghĩ tất cả như sụp đổ.
Tôi bắt đầu khóc và run rẩy,
kiểu hoảng loạn điển hình. Tôi không ngừng được.
Khó mà không lo lắng vì tôi bị bệnh hồng cầu hình liềm.
Tôi dễ bị nhiễm trùng hơn.
Và tôi không thực sự có khả năng chống chọi với COVID nếu tôi bị nhiễm.
Điều này không giống bất cứ thứ gì tôi từng kinh qua khi được huấn luyện.
Phải thực hiện tất cả những cuộc nói chuyện khó khăn
với các gia đình qua điện thoại,
vì những thành viên trong gia đình không được ở bên người thân của họ.
Điều đó...
vô cùng khó khăn.
Cơ thể và tâm trí ta không sinh ra để căng thẳng triền miên,
mà để chịu các tác nhân căng thẳng ngắn hạn này
và adrenaline và các chất hóa học khác được giải phóng,
được xử lý qua chiến đấu hoặc chạy trốn.
Nếu cơ thể ta không thể làm gì để xử lý mọi việc,
năng lượng để hành động tích tụ lại
và được chuyển thành tâm trạng lo âu.
Và những việc ta thường làm để triệt tiêu lo âu
có thể khó khăn hơn nhiều trong mùa đại dịch.
Trò chuyện video cũng tốt nhưng vẫn khác gặp trực tiếp.
Yếu tố vật lý của việc...
kết nối với người khác là điều chúng tôi đang thiếu.
Cả những việc ta có thể làm để thấy khá hơn
cũng trở nên khó khăn hơn khi ta bị căng thẳng.
Thường bị mất ngủ, lo âu ban đêm, khó ngủ.
Tôi cảm thấy rất khó vào giấc.
Tôi ngủ không ngon giấc.
Hai giờ sáng rồi, tôi vẫn không ngủ được.
Khi ta căng thẳng thì thường khó ngủ vì ta có adrenaline chảy qua tĩnh mạch
để giữ cho ta tỉnh táo.
Cũng có thể vì chúng ta đang suy tư. Ta không tắt được não bộ.
Tôi không thể sáng tạo
khi phải lo xem sẽ thanh toán hóa đơn thế nào
hay khi nào mọi thứ xong, hay sức khỏe và khả năng nhiễm bệnh của tôi.
Não bộ căng thẳng có một ưu tiên:
giúp bạn sẵn sàng chiến đấu hoặc chạy trốn.
Đối mặt bắt đầu từ việc thuyết phục bộ não rằng ta an toàn
và cách dễ nhất để làm vậy là thông qua...
HÍT THỞ
Thường thì bộ não sẽ quyết định khi nào thì an toàn để thư giãn.
Nhưng khi ta hít thở sâu,
thông điệp về an toàn được truyền ngược lên,
và các dây thần kinh phó giao cảm sẽ hoạt động mạnh hơn.
Giống như một mã gian lận, buộc cơ thể bạn trở lại cân bằng.
Ta cũng có thể đo việc này qua nhịp tim.
Khi bình tĩnh, khoảng cách biến thiên nhiều hơn
nhờ lực đẩy và kéo giữa bàn đạp ga và phanh.
Bạn có biến thiên nhịp tim cao hơn, gọi tắt là HRV.
Nhưng khi hệ giao cảm chiếm ưu thế, khoảng cách sẽ ngắn hơn và đều đặn hơn,
HRV sẽ thấp hơn nhiều.
Vậy hãy thử nhé.
Hít vào trong năm giây.
Nín thở.
Thở ra trong năm giây.
Người bình thường hít thở 12 đến 20 lần một phút,
nhưng giảm xuống sáu lần thở
có thể làm tăng đáng kể biến thiên nhịp tim.
Đếm số lần hít vào và thở ra...
Tôi thấy khá hơn khi hít thở sâu.
Luyện tập giúp kiểm soát hơi thở dễ hơn.
Giống như luyện cơ bắp,
ta có thể luyện cho hệ thần kinh tăng sức chịu đựng.
Nhưng hít thở chẳng thể giúp được mấy
nếu ta liên tục gặp phải lý do mới gây căng thẳng.
- Nhưng COVID-19... - Nước Ý đóng cửa.
...số người chết.
Ta có thể tránh làm những việc gây căng thẳng không cần thiết.
Xem nhiều tin tức suốt các sự kiện thế giới chấn động khác, như 11/9,
có liên quan đến tỷ lệ căng thẳng nặng cao hơn.
Thay vì suốt ngày theo dõi tin tức,
hãy lên kế hoạch về cách bạn sẽ tiếp nhận tin tức.
Hàng ngày tôi chỉ xem tin tức một lần,
vì tôi biết không có gì khác mà tôi đọc trong ngày
sẽ thay đổi hành vi của tôi.
Chẳng có ích gì cho tôi cả.
Điều đó sẽ giúp bạn dễ dàng chịu đựng sự bất định hiện tại hơn một chút.
Một số cơ chế đối phó phổ biến khác cũng không giúp ích cho ta,
như uống rượu.
Khi đại dịch bắt đầu, doanh số bán rượu tăng vọt ở Mỹ,
và ở Anh,
và Đức, Nga, Phần Lan và Trung Quốc.
Uống rượu giúp giảm căng thẳng nhất thời
nhưng nghiện rượu lâu dài có thể làm cơ thể mất cân bằng
và khiến ta khó bình tâm hơn.
Ta có cảm xúc mà ta không muốn có,
và những thứ này sẽ ngay lập tức xóa mờ cảm xúc đó.
Vấn đề ở chỗ, tê liệt không phải là không có chuyện gì.
Tê liệt là đang bị choáng ngợp bởi quá nhiều cảm xúc.
No comments yet. Be the first to leave one.