最初の168行です。
BMV.Team hân hạnh giới thiệu bộ phim
NGƯỜI TỬ TÙ (2016)
Sarbjit.
Sarbjit.
Sarbjit.
Em trai ơi!
Sarbjit.
- Em ơi! - Sarbjit!
Em trai!
Sarbjit...
Sao rồi?
Chúng em có uống say thật...
Nhưng em thề, em nhớ anh ấy bảo đang về nhà rồi.
Thế thì bây giờ nó phải về đến nơi rồi chứ?
Đừng phí thời gian nữa. Tìm em trai tôi mau!
- Sarbjit... Sarbjit... - Vâng.
Sarbjit...
Em trai!
Các anh có thấy em tôi không?
Tôi không thấy, rất tiếc.
Thử gọi hỏi những người khác đi.
Sarbjit.
Dừng lại...
Dừng dừng dừng.
Hình như là nó đấy.
- Em đấy à, Sarbjit? - Này này, cô là ai?
Biến đi... Để tôi ngủ...
Phải anh ta không?
Thế em tôi đâu?
Em ơi!
Tôi đã lục tung cả vùng này rồi.
Thậm chí còn gọi cho mấy thằng bạn.
Nhưng vẫn không có tin gì.
Cậu ta không có thù hằn với ai.
Giờ tính sao hả chị?
Tại sao không trình lên FIR?
Thôi đi Dalbir... Đã 5 ngày rồi.
Tôi chính là muốn nói như thế đấy.
Mấy cậu trai trẻ sống gần vùng biên giới...
Có còn "mặn mà" với việc đồng áng nữa đâu.
Thay vào đó, họ thích làm gian tế, rồi buôn lậu...
Sarbjit không thế.
Sarbjit là trụ cột gia đình, nó rất có trách nhiệm.
Thưa cô, những "trụ cột" mà cô nói...
Là đám lẩn trốn nhanh nhất đấy.
Mà sao tôi phải nhiều lời thế nhỉ?
Chẳng phải giữa cô với chồng cô...
Cũng trải qua chuyện thế này sao?
Sardaji... ngài biết với Sarbjit từ bé.
Họ làm sao hiểu được cậu ta.
Hãy vì lũ trẻ, mà cứu chúng tôi với.
Giúp? Giúp thế nào được?
Chắc chắn anh ta đang được bà giàu có nào bao rồi.
Cô đừng có mà phán xét lung tung.
Sao? Tôi động chạm gì đến cô à?
Cô đã không chồng con gì rồi.
Ít nhất cũng nên để gia đình em cô yên ổn đi.
Đi thôi chị.
"Cô đã không chồng con gì rồi..."
"Ít nhất cũng nên để gia đình em cô yên ổn đi."
Họ đây rồi!
Anh rể, Mandev và chị Dalbir đây rồi...
Dalbir, Thần linh ban phước.
Chúc mừng chúc mừng.
Chúc mừng, Mandev.
6 năm rồi mới có tin mừng này. Chắc chắn là con trai thôi.
- Chắc rồi. - Ăn mừng nào, Thần linh đã phù hộ chúng ta rồi.
Dalbir đâu?
Thấy Sarbjit là sẽ thấy Dalbir ngay ý mà.
Thật vui làm sao.
Niềm hạnh phúc đã gõ cửa chào ta.
Em nhảy múa, và các bạn cũng thế.
Cô ấy nhảy múa như vũ bão.
Xáo động đất trời, rền vang âm sắc.
Không còn nữa rồi.
Con bé chết rồi...
Đưa nó cho anh đi, Dalbir.
Đưa thôi.
Đưa cho anh ấy thôi.
Nào.
Ông trời trên cao có mắt.
Con đừng đau lòng.
Khoảng sân này rồi đây sẽ rộn tiếng trẻ con thôi.
Thần linh sẽ ban cho con thiên chức cao quý ấy.
Cô ấy chẳng khác nào mẹ của em trai mình.
Còn con thì sao?
Dừng lại, Dalbir!
- Đừng dở hơi như thế. - Em nhất định phải đi.
Em trai em đang nằm viện.
Nó bị bệnh nặng.
- Anh không hiểu à? - Đúng anh chính là không hiểu!!!
Em suốt ngày cầu nguyện, rồi tuyệt thực, như điên lên vì nó.
Nó không có gia đình riêng hay sao?
Em lại còn đòi bỏ nhà bỏ cửa chỉ vì nó.
Nó là đứa em duy nhất của em.
Nó là ân huệ mà đất trời ban cho em.
Một tay em nuôi nó lớn lên.
Không ai ngăn được em cả.
Bỏ em ra.
Nếu hôm nay anh bỏ ra, thì cả đời anh không nắm lại.
Nào nào mọi người, dừng tay nào.
Có lệnh giới nghiêm đây.
Dừng tay nào.
Cô à.
Cô, có lệnh giới nghiêm.
Mọi người về nhà đi.
Nếu không đi bây giờ, cô sẽ nhỡ xe đấy.
À này, cô có thể nghỉ phép một tuần.
Đừng lo, cô sẽ tìm thấy Sarbjit thôi.
- Chỉ Thần linh mới trả lời được những câu hỏi trong lòng cô.
- Sáng mai có đoàn diễu hành đi đến đền Golden đấy.
Cô cũng đến đi, biết đâu lại có tin tốt.
Pakistan!
Thư! Thư! Thư! Thư!
Đâu? Đưa bác thư nào.
Người ta gửi lúc chiều.
Thư từ Pakistan.
Không có tên, nên em cũng không xem.
Thế là nó cứ kêu "Thư" suốt thôi.
Con đi đâu đấy?
Giờ bưu điện đóng cửa rồi mà.
Chú ơi!
- Chú! - Sao thế cháu?
Chú ơi, cháu mang ơn chú rồi.
Có thư gửi cháu từ Pakistan.
Cho cháu xin với.
Chờ đã.
Đây này.
Sarbjit...
"Ngày 28 tháng 8 năm 1990."
"8 tháng qua..."
"Em như sống lại tháng ngày đó hàng vạn lần"
Ồ!
Em chụp ăn ảnh vậy mà anh không chụp em.
Nhất là lúc em trang điểm rồi.
Sukh, bà xã...
Em chỉ cần tô chút son là đẹp lên ngay.
- Sukh... Bé Nikki làm ướt giường rồi. - Đây ạ.
- Nào nào. - Thôi đi.
Con mẹ.
Con yêu.
Này, đừng lôi thôi ở đấy.
Trông Swapan đi. Chị phải tới chỗ làm đây.
Cầm hộ em.
Chụp ảnh gia đình nào.
- Nikki. - Nào.
Vớ vẩn thật. Em không phải đi làm đồng à?
Tuần sau có giải đấu vật.
Ừ, em lại sắp làm những thứ ngu ngốc rồi.
Này, em không ngốc nhé.
Chị cứ chờ mà xem.
Cả làng sẽ rước em trên vai...
Và thán mộ em hết lời.
Không chỉ vợ em...
Mà mọi người cũng sẽ gọi chị bằng tên em đấy.
Ô chị Sarbjit đến kìa...
Ồ chị Sarbjit đến kìa.
Kệ đi.
Nào, chở chị đến chỗ làm, chị muộn rồi đây này.
- Nhanh. - Chụp ảnh đã.
Con đi với. Con đi.
Đưa Swapan theo luôn.
Đi thôi con gái. Chúng ta đi chơi đi.
Nào, đi với bố kìa.
Đưa chị đến xong là về ngay đấy.
Sukh... Em làm mướp đắng nhé.
Đánh đi!
Dừng đi.
No comments yet. Be the first to leave one.