最初の200行です。
Đây là chương trình Prambors Radio, và tôi là Desta cùng với...
Gina trong buổi sáng hôm nay!
Chào buổi sáng!
Chúng tôi dành tặng một bài hát đặc biệt cho các đôi uyên ương.
- Bật thôi nào. - Mời các bạn lắng nghe.
Một tiếng nữa, cậu phải tới quán cà phê Ma Petit.
Tại sao?
Không hỏi hiếc gì cả, chỉ lắng nghe thôi.
Đến nơi thì bảo với bồi bàn tên cậu là Gwenny,
và ngồi vào bàn đã được đặt sẵn tên tớ.
Cậu sẽ gặp một chàng trai ở đó, và...
- và tớ cần cậu quan sát anh ta. - Nhưng...
Ai là bạn thân nhất của cậu trên cái thế giới này?
Cậu.
- Và ai là bạn thân nhất của tớ? - Tớ.
Con còn làm gì ở đây nữa? Mấy giờ rồi hả?
Cháu giao hàng chậm bây giờ. Đi đi nào!
- Xin chào. - Xin chào. Đã có chuyện gì vậy ạ?
Cháu gặp tai nạn. Bị xe tông, nhưng không nghiêm trọng.
Cháu cảm thấy thế nào? Chóng mặt hay buồn nôn gì không?
Cháu nghĩ cháu phải đi ngay. Cháu đi được chưa ạ?
Được, nhưng cháu phải ký bản lời khai với bên cảnh sát.
Tiền viện phí sẽ do tài xế đâm vào cháu chi trả.
Cậu ta rất tử tế và đẹp trai. Cháu có thể kiện cậu ta,
nhưng cô nghĩ không cần thiết bởi vì cậu ta rất tử tế và đáng yêu.
- Cảm ơn cô. - Không có gì.
Ôi không!
Còn điều này, cô có biết xe đạp của cháu để đâu không ạ?
Chắc là ở đồn cảnh sát,
cháu cứ tới đó xem có thấy không.
Nếu không tới đó được thì có thể nhờ ai đó qua giùm.
Nếu thấy không khoẻ, hay khó chịu...
thì phải tới đây kiểm tra đấy. Nguy hiểm lắm.
Vâng.
Nghiêm túc đấy, đừng có xem nhẹ nó.
Tới quán cà phê Ma Petit. Phải nhanh lên mới được.
Con bé ấy đâu rồi?
Thế quái nào lại phải vào viện...
trong khi đang đi giao hoa chứ?
Bắt được thì chết với mình!
Xin chào, tôi giúp được gì không?
Tôi có hẹn một người ở đây, cô giúp tôi tìm anh ta nhé.
Sao cháu lại đi lạc tới bệnh viện thay vì đi giao hoa hả?
Nhân viên bệnh viện gọi cho cô. Anh ta nói cháu đã ở đó.
Cô đã tớ đó tìm cháu trong hoảng loạn.
Tìm cháu mỏi cả mắt.
Thôi đi mà mẹ. Cậu ấy bị tai nạn mà.
Cô à, về vụ hoa bị hỏng...
Nhắc đến vụ đấy làm gì? Không cần đâu.
Cái này mới là quan trọng này.
Tội nghiệp tai tôi!
Cả ngày nay phải nghe khách hàng...
phàn nàn về chuyện không nhận được hoa!
Sao cháu cứ khăng khăng đòi đi giao hoa bằng chiếc xe đạp ngớ ngẩn đó vậy?
Cháu phải càng cẩn thận khi chạy xe đạp chứ!
Cô bảo cháu để ý ô tô cả triệu lần rồi mà cháu có bao giờ chịu nghe lời đâu!
Thôi nào, mẹ. Raina vẫn còn bị sốc mà.
Cậu ấy mới bị thương mà mẹ đã mắng cậu ấy rồi.
Đừng có bênh nó!
Ăn đi chứ!
Còn con. Cuộc gặp của con với Dimas thế nào?
Con gặp cậu ta rồi đấy chứ?
Con thích con bé chứ? Con bé có xinh không?
Có ạ. Cô ấy rất xinh.
Hai đứa đã nói những chuyện gì?
Khá nhiều ạ.
Hai đứa mới gặp mà, có gì nhiều để mà nói đâu.
Mẹ vui lắm, cực kỳ vui đấy.
Vậy, buổi hẹn tiếp theo là khi nào?
Hay là đính hôn đi nhỉ?
Mẹ vui quá.
Khỏi cần hẹn hò chi nữa cho mệt. Đính hôn luôn nhé.
Đính hôn ấy ạ?
Gwenny! Sao cậu không nói cho tớ biết người mà cậu bảo tớ gặp...
lại là người mà cô Flora đang cố gán ghép cho cậu?
- Tớ mà biết thì không có đi đâu! - Suỵt! Đừng để mẹ tớ nghe thấy!
Tớ không thể tự mình đi gặp anh ta được.
Tớ không muốn bị sắp đặt với người tớ mới chỉ thấy trên ảnh!
Đó là lý do tớ bảo cậu đi tới đó để cậu có thể...
điều tra anh ta trước.
Cậu hiểu chưa hả?
Được rồi, quan trọng là khi nào và làm thế nào để cậu gặp anh ta tiếp.
Cái gì cơ? Lại là tớ á? Không đời nào!
Cậu còn chưa gặp anh ta mà.
Sao vậy?
Không có gì. Chóng mặt chút thôi.
Thật hả?
Tớ nghĩ cậu nên đi chụp cắt lớp để kiểm tra xem thế nào.
Tớ không sao. Bị tai nạn mà thấy chóng mặt là bình thường mà.
Được rồi, nếu cậu đã nói thế.
Hay là cậu gọi điện hẹn Dimas ngày mai thì sao?
Gwen, ngày mai á? Nhưng tớ còn nhiều việc lắm.
Đây là số điện thoại mẹ đưa cho tớ hôm qua.
Bà ấy tưởng tớ thường xuyên...
gọi điện nói chuyện với anh ta.
Sao cậu lại dùng điện thoại của tớ? Điện thoại của cậu đâu?
Trong phòng tớ.
Đừng có mà lừa tớ.
Sao cậu lại phải dùng điện thoại tớ gọi cho anh ta chứ?
Dĩ nhiên rồi. Cậu mới là người đi gặp anh ta mà.
Đang gọi rồi. Nói chuyện với anh ta đi.
Anh ta không nhấc máy.
Cái gì?
- Raina. - Gwen, bỏ ra nào!
Sao cũng được!
Thấy chưa, vì cậu mà nát rồi này.
Ôi, không. Cuộn băng ghi âm bị mất rồi! Gwen!
Chào Dimus. Tôi là Gwenny, người mà mẹ chúng ta ép đi gặp.
Ngày mai chúng ta gặp nhau được không? Bảy giờ tối ở quán cà phê Ma Petit nhé?
Latte caramel nóng.
"Chào anh, em tên Lovely. Em 16 tuổi. Số điện thoại em là..."
Cậu nên ghi lại đi, chứ mảnh giấy đấy dễ mất lắm.
Cậu định làm gì hả? Vứt nó đi!
Chúng chỉ là trẻ con thôi mà.
"Chào anh, em là Lovely. Em 16 tuổi."
- Trả lại đây! - Ai vậy?
Bảo sao mà không gọi hay nhắn tin cho em cả tuần.
- Raina, có là ai đâu. - Không sao mà.
Trán em bị làm sao vậy? Em bị ngã hả?
Không sao.
Hôm qua tôi cũng bị thế mà, đầu thì...
chảy máu tứ tung. Cậu ta có thèm hỏi tôi đâu.
Cậu chả la toáng lên còn gì.
Má em có vết trầy lớn thế mà.
Trầy gì mà trầy, vết bớt mà.
Em khát quá. Anh hết ca chưa?
Chưa. Lạc đà biết bay thì anh mới hết ca.
Nói nữa xem, tôi nhét vào mồm cậu đấy.
Dám can thiệp vào chuyện người khác à.
Nam nữ thế là bình thường mà.
- Nhé anh? - Để anh bàn giao trước đã. Chờ anh xíu.
Một cốc như mọi khi. Trừ vào tiền lương của tôi nhé.
Trà xanh latte nóng của cô Raina.
Cô gái ngốc nghếch thích tắm mưa.
- Sao anh lại nói thế? - Gì cơ?
Anh vẫn chưa quên được "ánh sáng đời anh" hả?
Đừng thấy khó xử khi tâm sự với em về chuyện tình yêu tình báo của anh.
"Ánh sáng" là ai vậy? Anh chưa cho em biết tên cô ấy.
Em không quan tâm "Ánh sáng" là ai đâu, nhưng là con gái, phải không?
- Là con trai. - Ôi trời ơi, thật không?
Dĩ nhiên là con gái rồi! Là một cô gái!
Không phải Brandon chứ?
Hay "Ánh sáng" là Anisa, cô nàng thu ngân?
Cô ấy xinh đấy, và em nghĩ cô ấy có tình cảm với anh.
- Vậy sao? - Phải.
Em nghĩ em cũng có tình cảm với anh.
Không đâu!
- Lại nữa sao? - Em trêu anh thôi mà!
Đau quá. Đau quá. Đầu em đau quá.
- Anh xin lỗi. - Không sao đâu mà.
Phải rồi. Em chưa kể cho anh nghe tại sao em lại bị thế này.
Hai ngày trước, em gặp tai nạn khi đang đạp xe.
Bị ô-tô đâm ở ngã tư đằng kia.
Xảy ra khi nào?
Sáng thứ Bảy, tầm khoảng 10 giờ.
Nhưng em...
Ai là người đã đâm em?
Em phải giới thiệu bản thân sau khi anh ta đâm em sao? Không đâu.
Được rồi. Đổi chủ đề đi. Kể về chuyện tình yêu tình báo của anh đi.
Chào mừng đến với tiệm hoa Flora. Tôi giúp được gì ạ?
Tôi cần mua vài bông hoa.
Sao ạ?
Tôi cần mua vài bông hoa.
Anh mua hoa tặng ai ạ? Bạn gái, hay...
Bao nhiêu vậy?
350 nghìn rupiah.
Tôi sẽ trả lại tiền thừa ngay.
Mấy đơn đặt đã có chưa Raina?
Lại mơ màng lúc làm việc rồi!
Bảo sao mà bị ô-tô tâm hôm qua!
- Cháu phải tập trung làm việc chứ! - Vâng, thưa cô Flora.
Cháu định giao hàng thế nào đây? Xe đạp của cháu đâu?
- Dạ... - Dạ gì?
- Xe đạp... - Phải, nó đâu?
Xe đạp ở đây ạ!
Lạ lắm ấy.
Tự nhiên chiếc xe đạp xuất hiện trước cửa tiệm, lại còn được sửa nữa.
Samaritan tốt bụng này là ai vậy?
Có phải lầ người đã đâm em không?
- Hả? - Chắc anh ta cảm thấy tội lỗi.
Nếu thế thì tại sao anh ta lại có được địa chỉ của em?
Trên xe em có gi tên tiệm hoa Flora mà.
Không phải địa chỉ ghi ngay dưới cái tên sao? Cả số điện thoại nữa.
Phải rồi. Bảo sao mà anh ta lại biết.
Anh sao vậy? Sao lại cười?
Cuối cùng thì anh cũng thu xong bài hát.
Thấy chưa? Em biết anh làm được mà. Chúc mừng anh!
Chúc mừng!
Anisa?
Tôi xin lỗi ạ!
Anh sẽ đưa nó cho cô "Ánh sáng" chứ?
Em nghe nó đi đã.
Rain? Sao vậy?
Em không sao. Chỉ hơi chóng mặt chút thôi.
Gửi Raina. Xin lỗi vì vụ tai nạn.
Tên tôi là Raina, nhưng tôi thích được gọi là Rain hơn.
Tại sao ư? Vì tôi thích trời mưa.
Cơn mưa là niềm vui nhỏ bé của tôi.
Với tôi, cơn mưa rất đẹp. Nó rất vui.
Tôi thấy tuyệt vời khi ở một mình.
No comments yet. Be the first to leave one.