最初の200行です。
Sở Mật vụ. Tìm Đại tướng Williams.
Nói với ông ấy Buck Mendell từ Nhà kho số 13 đang ở đây.
Tôi có toàn quyền
hủy bỏ cuộc thao diễn Farnsworth ngay lập tức.
Cảm ơn vì đã đến.
Sao cái này lại ở đây?
Claudia lấy ra để học thêm về món đồ chơi mới.
Con bé muốn chải chuốt cho nó thêm...
Phải.
Um, tỗi sẽ đem cất ngay khi bà đi.
Nói qua điện thoại không hiểu hết được.
Nói cho tôi biết cô cảm thấy gì.
Cáu kỉnh. Không tập trung.
Và những cơn đau đầu?
Không sao đâu.
Ông Valda biết cô đã trải qua thử thách.
Tại sao tôi lại có những cơn đau đầu đó?
Khi MacPherson chiếm một phần ý thức của cô,
có thể hắn ta đã để lại một cái gì đó.
Một âm vọng.
Đây là Taka.
Cô ấy ở đây để giúp chúng ta tìm hiểu.
Ý tôi là, tôi có, khoảng, hơn 5.000 CD.
- Anh không có 5.000 CD. - Tôi có!
Chào buổi sáng.
Đây... ooh, tôi xin lỗi. Tôi có thể giúp không?
Được rồi. Không, không, không.
Không có gì. Đúng... ngày tốt lành nhé.
Đúng, họ vẫn ghét chúng ta. Tại sao?
Có thể là do nước hoa của anh.
Tôi có dùng tí nào đâu.
Oh.
Vui lắm luôn. Cô vui tính thật đấy.
Nghe này, làm quen với người khác chưa bao giờ dễ dàng cả.
Cứ thư giãn đi. Rồi sẽ quen dần thôi.
Nhấn phanh đi, slick. Bưu điện đóng cửa rồi.
- Đóng cửa? - Phải.
- Mới có 10 giờ sáng mà. - Chính phủ cắt giảm chi tiêu.
Mọi thứ đã được bán hay chuyển đi rồi.
Chờ đã, chờ đã, chờ đã. Thế còn đồ của tôi?
Tôi được bảo là đến lấy đồ của mình sáng nay.
Thử mấy chi nhánh ở Featherhead đi.
Featherhead cách đây 90 dặm lận.
Đón xe buýt. Đọc sách chờ đến nơi.
Khoan, chờ... chờ đã, bà chị.
Nghe này, tôi bị buộc phải nghỉ hưu.
Về nhà làm bỏng ngô và xem phim trên truyền hình cáp,
bởi đó là tất cả những gì tôi đủ khả năng làm
với lương hưu chính phủ của mình.
Còn làm gì được nhỉ.
Cảm ơn.
Gì? "Cảm ơn"? Cảm ơn vì cái gì?
Tại sao mọi người ghét chúng tôi?
Được rồi. Thư giãn đi, được chứ?
Hãy gọi chi nhánh ở Featherhead.
Được rồi, Farnsworth, khám phá chút nào.
Claudia, đám sơ đồ
khu bronze đâu rồi?
Lấy Farnsworth Gak không?
- Cô đang làm cái quái gì thế? - Ông đưa nó cho tôi.
Cô làm xáo trộn sự hoàn hảo.
Đây là vấn đề của Nhà kho.
Thứ này cần chút màu sắc,
GPS, nhắn tin, và email là những gì chúng cần.
Cần? Chúng không cần!
Chúng có tần số an toàn riêng.
Chúng không thể bị vỡ, tấn công, khai thác hay...
Rồi, thế ít nhất tôi có thể có cái nhạc chuông hay hơn không?
Oh, chỉ cần nhạc chuông hay hơn à?
- Phải. - Không!
Cô biết cô có thể cho nó cái gì không? Cô có thể cho nó trở lại đây.
Không, không, không, không, không.
Vậy thì ráp lại như cũ và học cách sống chung với nó đi.
Được. Sống chung với nó.
Cô thấy chuyện gì xảy ra chưa?
Vâng, nếu anh có thể gọi lại,
tôi sẽ rất cảm kích.
Cảm ơn.
Vào hộp thư thoại à?
Nhấn một liên hệ với Bưu điện, nhấn hai để xin cấp giấy phép săn bắn,
ba liên hệ với bên bảo trì quận.
Vậy nên tôi đoán hoặc là họ sẽ tìm đồ của tôi
hoặc là tống vào đồ vô chủ.
Oh, tuyệt vời. Giờ cả cái thứ này cũng dở chứng.
Được rồi, đi giải trí một chút, được chứ hả?
Được.
Tôi nghe nói ở giữa chốn không đâu
thời gian này là đẹp nhất trong năm đấy.
Ow!
Đi nào, các cậu.
Hãy giết những thứ cần giết rồi về nhà nào.
Chờ một chút.
Chúng ta sẽ không chết hôm nay, có hiểu không?
Kẻ khác sẽ chết. Đám nhóc của Tojo.
Không phải chúng ta. Không nếu tôi có thể vào cuộc.
Theo tôi, các chàng trai.
Không phải là tôi. Không phải tại tôi. Không phải tại tôi.
Có điều gì đó không ổn trong thị trấn.
Tại sao Artie muốn chúng ta gặp ông ấy ở đây?
Tôi không biết.
Anh biết đấy, với tín hiệu tồi tệ như vậy,
tất cả những gì tôi nghe được là "tiệm cắt tóc" và "khẩn cấp."
Có lẽ lông mày của ông ấy cuối cũng dài quá mặt.
Uh! Làm thế quái nào mà ông lấy được giấy phép lái xe thế?
- Cô có thể lái ở khúc ngoặt gấp như vậy không? - Không.
Vậy thì học hỏi đi.
Oh, ông là một mối đe dọa!
Ừ, theo hướng tích cực.
Artie, Farnsworth của tôi phát ra tiếng ồn lạ lắm.
Cô thấy hậu quả việc mình làm chưa?
Gì? Em làm vỡ Farnsworth của anh?
- Không! - Giờ, ai mới là mối đe dọa?
Em chỉ chọc chạch cái máy của em.
Rồi, đó là tin xấu.
- Gì? Cái gì vậy? - Đó là một hệ thống báo động.
Nếu có một hiện vật trong thị trấn,
thì nó sẽ chuyển qua màu tím, và nó đã chuyển qua màu tím.
- Thị trấn này có hiện vật? - Bình thường thì không, không có.
Tuy nhiên, qua nhiều thế kỷ, thị trấn nơi đặt Nhà kho
sẽ được cung cấp, à,
một số loại bảo vệ, phòng trường hợp.
Và dựa theo những sự kiện gần đây,
một hiện vật có thể đã được đặt ở đây
để đánh lạc hướng chúng ta, buộc ta phải truy tìm.
- MacPherson. - H.G. Wells.
- Một phần của kế hoạch? - Có thể. Chúng ta sẽ thấy.
Trước hết, hãy đi lấy hiện vật đã.
Tôi muốn cô cậu hỏi người dân trong thị trấn, tìm hiểu xem
có bất cứ điều gì đặc biệt không bình thường xảy ra,
sau đó trung hòa, đóng gói, rồi dán nhãn.
Vậy là ông muốn chúng tôi đi ghõ cửa từng nhà?
Chúng ta có vỏ bọc tiêu chuẩn đây.
Họ nghĩ chúng tôi là nhân viên của IRS?
Và họ nghĩ Nhà kho là một cơ sở lưu trữ của IRS
nơi chứa tất cả các tờ khai thuế từng được nộp ở Hoa Kỳ.
Chẳng trách sao họ ghét chúng tôi. Chúng ta đi thu thuế đấy.
Tôi ghét chúng ta.
Oh, ông thậm chí còn có tờ khai thuế.
Chắc chắn rồi. Phải làm cho giống chứ.
Được rồi, vậy trong khi chúng tôi đang né tránh cà chua,
ông sẽ làm gì?
S.I.S. Quét Salinger hàng tồn kho.
Nếu hiện vật là AWOL, S.I.S. sẽ xác định được nó.
Salinger, như tên của ông nhà văn ấy hả?
RTFM đi, ông anh.
"RTFM"?
Oh, đọc... sách hướng dẫn. Hay đấy.
Ông Valda, tôi không nghĩ rằng sử dụng viên ngọc trí tuệ
là hành động khôn ngoan nhất của chúng ta.
Ông biết rõ hơn tôi
những hậu quả có thể xảy ra từ việc sử dụng các đồ hiện vật.
Tốc độ là điều cốt yếu.
Ông đang tìm kiếm rắc rối.
Tôi đang tìm sự rõ ràng.
Irene, nếu có gì đó được chôn sâu
bên trong tiềm thức của Leena,
nếu MacPherson để lại dư lượng
nó có thể giúp chúng ta hiểu những gì chúng ta đang phải đối mặt,
thì chúng ta cần phải đào nó lên.
- Và chúng ta đánh liều sinh mạng của một người phụ nữ. - Để cứu nhiều mạng khác.
Bà Frederic, không sao đâu.
Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi muốn làm việc này.
- Leena. - Cảm ơn.
Và nếu có gì đó sơ sẩy?
Taka sẽ làm nó đúng đắn.
Thủy quân lục chiến. Cô đã thấy thủy quân lục chiến?
Phải, nhưng giống như từ Thế chiến II.
Có lẽ là một vài người chơi trò hóa trang
giống thời nội chiến.
Mm-hmm. Họ là người dân địa phương à?
Tôi chưa bao giờ thấy họ trước đây.
Cô có nhìn thấy bất kỳ bảng tên nào của họ không?
Có bất cứ điều gì đặc biệt trên đồng phục của họ?
Không.
À có! Một miếng vá. Một cái đầu sói.
Uh, làm thế nào cô biết họ là thủy quân lục chiến?
Ông tôi là thủy quân lục chiến.
Trùng hợp thật, bởi vì tôi cũng thế.
- Thật à? - Thật.
- Ông nội tôi... - Hmm?
Ông ấy là một tên khốn tồi tệ
kẻ tra tấn tinh thần những đứa con của chính mình.
Được rồi.
Nghe này, chuyện này có liên quan gì đến việc thuế má của tôi không?
Vâng, um, nếu chúng dựa trên lợi nhuận...
Nếu có bất kỳ loại thu lợi nhuận...
dựa vào nhóm tái...
Nếu họ hành động như hồi chiến...
Vậy thì chúng tôi sẽ phải mang vài...
Cô có nói là nhìn thấy một ánh chớp.
Thị trấn này có vấn đề về năng lượng.
Máy biến thế nổ liên tục.
Tia lửa điện rồi sụt áp. Không bao giờ được sửa đàng hoàng.
Chúng tôi mất Bưu điện của mình.
Ý tôi là, làm thế nào các người lại duy trì cái kho thuế cũ đó
trong khi chúng tôi đang mất đi các dịch vụ cần thiết của chính phủ?
Ý tôi là, các người vô dụng mà.
Này, chờ... chờ một phút, cô nương.
Giờ cô có thể không biết việc này,
nhưng chúng tôi ở ngoài đó mỗi ngày,
No comments yet. Be the first to leave one.