처음 200줄입니다.
Hỡi đồng bào
trong nước và hải ngoại.
Hôm nay
là kỉ niệm 31 năm
thành lập Cộng hòa Tàu khựa
và lần thứ năm
chúng ta
đón năm mới
trong chiến tranh.
Từ khi tuyên bố chiến tranh
chống Nhật và Phe Trục
vào ngày 12 tháng 12 năm ngoái,
cuộc kháng chiến của chúng ta đã bước vào giai đoạn mới
và chiến tranh Tàu - Nhật
đã trở thành chiến tranh thế giới.
Trách nhiệm của Tàu khựa
ngày một lớn hơn,
gánh nặng của người dân và quân đội
cũng ngày càng nặng hơn.
Ta phải đổi mới và cố gắng hơn nữa.
Nhân dịp năm mới,
tôi sẽ trao đổi với đồng bào
về quá khứ, hiện tại,
và tương lai của cuộc chiến này.
Nửa năm qua,
nhất là tháng trước,
cuộc kháng chiến của ta đã thay đổi toàn diện.
Trước, ta đơn thương độc mã
một mình
chống bọn Nhật bựa.
Nay, ta đã bắt tay với Anh, Mỹ,
và Liên Xô
và các nước bạn khác
sát cánh trong cuộc chiến
để chống kẻ thù chung của cả thế giới.
Tàu khựa
đảm trách
đem lại chính nghĩa và nhân đạo cho thế giới.
Chừng nào Nhật bựa
và Phe Trục
còn tồn tại,
chừng nào chính nghĩa và nhân đạo
còn bị đe dọa,
ta còn phải tiếp tục
gánh vác trách nhiệm này.
Thành bại của cuộc chiến này
không chỉ liên quan đến sự tồn vong của dân tộc ta
mà còn ảnh hưởng đến cả thế giới.
Chiến thắng của ta
là nền tảng vững chắc cho thế hệ sau.
Thất bại
dân ta sẽ đi vào bước đường cùng.
Đồng bào.
Mùa đông năm 1942
đến mùa xuân năm 1944
vì một trận hạn hán
quê hương Hà Nam của chúng tôi
đã xảy ra nạn đói.
Cùng lúc đó
trên thế giới cũng xuất hiện những vấn đề tương tự:
Trận chiến Stalingrad
Gandhi tuyệt thực.
Tống Mĩ Linh đến thăm nước Mĩ
Winston Churchill bị cảm lạnh.
Xuyên Trụ.
Xuyên Trụ!
Có chuyện gì thế Đông gia
Cho gia súc ăn chưa?
Vừa cho ăn rồi.
Ngoài việc cho gia súc ăn
ngươi còn phải lưu tâm đến nhà kho
trong thôn chỉ còn lại một chút lương thực.
Đông gia.
Trong nhà kho có người.
Ai vậy?
Hoa Chi.
Thiếu Đông gia... đại nhân...
Hoa Chi.
Tôi đến để vay lương thực.
Ta sẽ cho cô vay lương thực
cô cho ta mượn một lúc thôi.
Thiếu Đông gia.
Hoa Chi!
Vợ ta đang có mang
mấy tháng nay ta đã không biết mùi vị là gì rồi.
Thiếu Đông gia.
Bây giờ người trong thôn sắp chết đói rồi
người còn muốn làm việc này?
Cái đó thì có gì?
Nếu không vì nạn đói ta cũng không đến rồi.
Chỉ một lát thôi
ta sẽ cho cô hai đấu
như thế được rồi chứ.
Đồ súc vật!
Tôi kêu lên bây giờ.
Đừng kêu, đừng kêu.
Hoa Chi...
tôi cho cô hạt hạnh đào.
Cô xem tóc của cô đều vàng ra rồi kìa.
Hoa Chi...
Có kẻ cướp đến!
Mọi người trong làng ra đây đi.
Có kẻ cướp đến!
Đều ra ngoài này đánh cướp đi.
Có cướp đến!
Mọi người ra đây đánh cướp đi.
Có cướp đến!
Mau ra ngoài đánh cướp đi.
Có phải là Thứ Vị không?
Khi ngươi còn nhỏ,
đã đi cùng mẹ đến nhà ta để giặt ủi.
Ngươi bị bệnh động kinh
ta đã lập tức đưa ngươi đi khám bệnh.
Người quên rồi sao?
Đại gia,
chúng tôi không có ý gì.
Chúng tôi đang đói.
Cho chúng tôi thức ăn.
Hạ Lộc,
ta sẽ cho các ngươi hai đấu kê
sẽ mang mọi người đến.
Thiếu Đông gia,
làm thì muốn làm
nhưng mà chúng tôi đói mấy hôm nay rồi.
Người không còn sức lực nữa rồi.
Đồ xấu xa!
Xuyên Trụ.
Chuyện gì ạ?
Mau cưỡi ngựa đến huyện lị.
Đi báo quan!
Việc này rất lớn rồi.
Đổi một người khác đi.
Ba đồng bạc Đại dương.
Sinh mệnh của nhà tôi đều trong tay nhà đại gia.
Mau đi đi!
Được...
được rồi!
Thứ Vị,
cho đại gia chút thể diện.
Ta sẽ cho một gánh gạo.
Đại gia chúng ta sẽ mang các ngươi đến nơi khác tìm.
Đại gia,
chúng tôi đã đến đây rồi,
đừng nói cái khác nữa.
Hôm nay chúng tôi đều ăn ở nhà rồi.
Cho dù ăn bao nhiêu,
sau trận đói này chúng tôi trả cho người là được rồi.
Đến đây, đến đây.
Mau đến đây.
Tất cả chúng tôi đã đợi lâu rồi.
Hạ Lộc.
Thiếu Đông gia.
Cầm lấy.
Gọi tất cả những người thân trong thôn đến đây
cùng ăn đi.
Không thể giúp được toàn bộ có cái ăn được.
Ăn xong rồi không đi,
phải dạy cho bọn chúng một bài học.
Được rồi, được rồi.
Mau đi.
Mau đi.
Nhanh lên đi.
Bà con bà con.
Thiếu Đông gia nói rồi
chúng ta sẽ cùng nhau ăn.
Ăn xong rồi
đồ tạp chủng vẫn không đi
chúng ta đã sẵn sàng.
Ăn.
Ăn đi.
Gói ghém đồ nữ trang và cả lều vải
đều chuyển đến nhà lão Cát ở thôn Đông rồi.
Không được.
Ta đã đưa Nguyệt nhi đến thành rồi.
Đại gia.
Quan binh.
Đại gia.
Binh lính.
Binh lính của huyện lị đến rồi à?
Không phải! Là quân Nhật!
Cái gì?
Người Nhật đến rồi?
Bình tĩnh, bình tĩnh, chầm chậm nói.
Ngươi nói cái gì?
Không phải!
Quân Nhật đã đang hành quân ở Hậu Sơn
đến Bộc Dương.
Tôi không đi qua được.
Xuyên Trụ con, ngươi hại đại gia ngươi rồi?
Sao vậy?
Cha.
Bà con ở chỗ tôi ăn một chút cơm
ngươi liền đi gọi tiếp viện?
Thứ Vị.
Cha,
sao ngươi độc ác vậy?
Cha nhất thời hồ đồ rồi.
Không phải đã bồi thường cho ngươi rồi sao.
Bà con ăn đi.
Ăn no ăn no.
No comments yet. Be the first to leave one.