처음 200줄입니다.
ĐÂY LÀ NĂM 2003
LÀM SAO TA BIẾT ĐƯỢC?
Rồi, chà…
MŨ LƯỠI TRAI
Cảm ơn vì đã mời bọn tôi, Debbie.
Tạm biệt.
TÓC LÀ THẲNG ĐƠ
- Anh chơi xì tố tệ quá. - Phải.
Thực ra anh giỏi những việc khác.
XÍCH TREO VÍ
Khoan, giờ em hiểu rồi.
KHUYÊN TAI TRÒN
Không tin được.
Tuyệt quá. Em có nhà riêng.
Phải. Em đã để dành tiền trả trước.
NHIỀU LỚP ÁO
Em tiết kiệm nhờ tính toán cẩn thận.
Tuyệt. Khi lỡ hủy hoại đời mình, anh chuyển đến ở cùng em nhé?
- Được chứ! - Tuyệt quá!
Chà, nhìn đống sách kìa!
Ừ, em thích đọc sách.
Vậy sao? Tuyệt. Sẽ có ngày anh là tác giả lớn.
- Anh muốn thế. - Gì cơ? Được rồi, em cá là vậy.
Sao em có thể tuyệt vời thế này?
Anh biết không cần nói gì mà?
- Em sẽ ngủ với anh mà. - Không tin nổi!
Anh sẽ gửi em truyện ngắn của anh vào buổi sáng.
Tuyệt đấy.
- Anh nghĩ em sẽ thích. Xin lỗi. - Rồi, giờ hãy yên lặng. Ừ.
Thực ra anh đã viết 23 truyện ngắn.
Trời ạ, thôi đi.
20 NĂM SAU
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Mừng sinh nhật, người trẻ hơn nhiều.
Cái gì? Ta cùng tuổi.
Ở tuổi nữ giới thì không. Ở tuổi nữ giới, em là bà già.
Còn anh ở tuổi 70 vẫn sẽ được coi là gợi cảm
- dù anh có nhăn nheo và hói cỡ nào. - Ừ.
- Chúc mừng. - Anh sẽ thừa nhận. Thoả thuận tốt.
Em có quà sinh nhật tuyệt nhất.
Em mua cho anh một chiếc Porsche 356 à?
Không, chiếc 911 màu tím, phải không?
Muốn cà phê chứ?
Có, cảm ơn nhé.
Này, anh sẽ gọi lại.
CHỖ EM HAY CHỖ ANH?
Anh nói chả cần em mang gì từ New York.
Mà anh có cây cỏ gì không?
Gì cơ?
Cây cỏ? Đừng bận tâm, em sẽ mang gì đó.
Đặt cây ở bệ cửa sổ để có húng quế hoặc bạc hà tươi
bất cứ lúc nào anh cần nấu, ăn hoặc ngửi.
Debbie à.
Xin đừng mang đất vào căn hộ của anh.
Cầu xin em.
Chả sốc là sáng anh nghe The Cars.
Sáng, trưa và tối.
Khi em ở nhà anh, nếu anh muốn ai đó qua
và anh muốn em tránh đi, em sẽ làm nên…
Chà, giờ anh thấy khó chịu.
Nào, em đã thấy anh khoả thân.
- Đừng có thôi kỳ quặc. - Thật kỳ quặc.
Cảm ơn.
Anh nghĩ có thể tự kiềm chế một tuần.
Ai biết được, có lẽ em sẽ gặp ai đó khi ở đây.
Và ta sẽ có tiệc truy hoan lớn ở đây.
Ờm, buồn nôn?
Ừ, xin lỗi. Quả là kinh.
Dù sao thì, không có cơ hội em gặp ai đâu.
Như anh biết đấy, trái tim em là hòn đá nhỏ lạnh lẽo.
Mừng là em không kịch tính về vụ đó.
Anh rất tự hào về em vì dám bình tĩnh để lại Jack cả tuần.
Em không bình tĩnh, em hoảng loạn.
Em chưa từng xa bé cưng của em lâu thế.
Chà, cậu bé đã thức tỉnh!
- Chào. Con ăn món này nhé? - Chào.
- Được, không gluten. Chào Peter đi. - Chào Peter.
- Chào! Jack đèn bí ngô! - Gì cơ?
Chú đặt biệt danh, không ổn à?
Không, nó không thích.
Hãy nghĩ lại từ đầu.
Nhìn Jack đi, nó đâu phải em bé. Nó sẽ ổn.
Đâu phải em mặc nó với bát và đồ chơi để nhai.
Scarlet sẽ ở đó.
- Có muốn nghe ý kiến của anh? - Anh nói thế là em biết tỏng ý đó rồi.
Nghe này, nó không phải con anh, nhưng anh nghĩ Jack nên có không gian.
Ờ, ghi chú nuôi dạy con
từ gã có mỗi một thú cưng là cá vàng chết do đốt cần sa.
Anh nói là có phụ huynh kiểu trực thăng,
phụ huynh kiểu dọn tuyết.
Còn kiểu em làm á? Là kiểu phụ huynh màng bọc.
Em lởn vởn bên thằng bé sát sàn sạt.
Em làm thằng bé chết ngạt!
Ờ, em hiểu phép ẩn dụ, cảm ơn.
Mà anh mừng ra sao khi ta sẽ ở cùng thành phố trong một tuần?
- Lần cuối ta ở bên lâu thế là khi nào? - Chả rõ, năm 2008?
Khi anh chuyển khỏi LA vì sợ động đất.
Này, vụ động đất Chino Hills đâu phải đùa!
Biết anh phải làm việc, muốn tặng quà trước khi anh đi.
Em đã dọn cái ngăn kéo này.
Em mà dọn dẹp á?
Đôi khi em có dọn dẹp mà.
Và nhìn xem em đã tìm thấy gì!
Rõ anh ghét đồ lưu niệm.
Ừ, anh ghét đồ lưu niệm hơn hết thảy.
Rồi, chờ đó. Quà của anh đây. Nhìn này.
Em cất nó ở bàn phụ vào đêm anh ở lại,
vì nghĩ nó sẽ là vật kỷ niệm trong đám cưới của chúng ta.
- Hồi 20 tuổi em ngốc thế đó. - Em không ngốc.
Hơi ngốc mà.
Phần hay nhất của cả đêm là khi em thắng hết tiền của anh!
Đó là phần hay nhất á?
Làm lu mờ phần tình dục, vì anh đã bỏ trốn vào ngày hôm sau.
- Sau đó anh có gọi lại mà. - Phải.
Anh có gọi và nói không thể hẹn hò với em
hay bất kỳ ai khác vì anh là:
"Đồ khốn khôn lường" nhỉ?
Chà, đó là nhà văn trong anh. Cách dùng từ đó rất hay ho.
Mà em là người kịch tính á? Sao cũng được.
Tình bạn 20 năm. Anh tin được không?
Anh có người bạn tốt nhất thế giới.
Anh cũng nghĩ thế.
Sinh nhật vui, Peter.
Anh sẽ vui. Em tuyệt lắm.
Vài ngày nữa gặp lại.
Chào em.
Em tưởng anh và Debbie sẽ tán nhảm mãi.
Ừ, anh biết. Anh xin lỗi.
Vậy hai người nói gì thế?
- Vài chuyện. - "Vài chuyện" á?
Được rồi, vậy là bạn thân nhất của anh,
người phụ nữ em chưa từng gặp,
vừa gọi anh vào sinh nhật và anh cứ buôn mãi?
Là "Debbie", đâu chỉ là ai đó.
Rõ ràng là em không ghen. Ý là, nhìn em đi, nhưng thật kỳ lạ.
Becca à?
Nếu thích nhau như vậy, sao hai người không ở bên nhau?
Anh và Debbie sao? Ờm, là bởi vì…
Bởi vì…
Cô ấy… là cô ấy.
Còn anh là anh.
Chà, đi làm nhé? Uber của ta đến rồi.
Nay trông em tuyệt đó.
Được rồi, tối nay ở câu lạc bộ Brownstone,
đừng báo họ là sinh nhật anh. Họ sẽ làm ầm ĩ và anh chỉ muốn có hai ta.
Peter à…
Sao cơ?
Tiếp theo sẽ là gì?
Sau bữa tối ư?
Ý anh là, anh thích bánh flan của họ.
Ừ, không, ý em là về chúng ta.
Ta đã ở bên nhau sáu tháng.
Và… em chỉ cảm thấy là
ta không thực sự thân thiết hơn.
- Em không biết nhiều về anh. - Có đấy.
Anh sẽ kể hết. Anh chẳng giấu gì.
Nào, em chỉ muốn biết liệu em có đang phí thời gian của mình.
- Nhé? - Định nghĩa "phí" xem.
Anh vừa làm thế.
Chúc mừng sinh nhật.
Không! Thôi nào.
- Kết thúc rồi, Peter. - Nào.
Và cô ấy giành luôn cái xe.
- Uống thuốc chống dị ứng chưa? - Rồi ạ.
- Lọ xịt mũi? - Rồi ạ.
Tốt! Đi được rồi!
Chào hai mẹ con! Này!
Bọ rùa sinh trưởng tốt ngoài vườn này.
- Hai mẹ con cũng vậy. Ngày lành. - Anh cũng vậy, Zen.
Tôi sẽ ở ngay đây!
Hoặc có lẽ ở đằng kia.
Này, mẹ đã bàn với mẹ của Alexander
về việc chọn món tráng miệng khác ở tiệc sinh nhật vì chứng dị ứng của con.
Nào, đừng quên đó.
Chắc mẹ đùa. Xấu hổ quá.
- Con vẫn chơi với Wade chứ? Chào Wade! - Mẹ à!
- Cái gì? Cậu bé là học trò của mẹ! - Mẹ à!
- Ôi, mẹ đâu phải giáo viên. - Mẹ làm ở đây.
Để mẹ đưa bữa trưa.
Con với Wade từng chơi với nhau suốt.
Wade từng hay ghé qua ngủ nhờ.
Để mẹ bỏ vào ba lô cho. Wade tè dầm lên sofa nhà ta một lần nhỉ?
Mẹ à!
Cái gì? Đúng mà.
- Chào gái. - Trời ơi, chào.
Uống cà phê văn phòng tệ hại của tôi chứ?
- Tôi có rồi. - Rồi.
- Mà được chứ. - Tới nào.
Vậy cô đã đóng gói chưa?
Vâng, xong rồi.
Tôi phải nói, tôi rất vui vì cuối cùng cô cũng có kỳ nghỉ.
Gì cơ? Tôi không đi nghỉ. Tôi đã giải thích cho chị rồi!
Trước cuối năm, tôi phải xong chương trình này
để có thể ứng tuyển vào vị trí Kế toán Cao cấp ở Học khu Vùng.
Tôi rất thích khi cô nói lắm từ gợi cảm như thế.
Ừ, tôi chỉ… Tôi cần tiền.
Thuốc trị bệnh chàm cho Jack sẽ chỉ được bảo hiểm chi trả
tới sáu tháng nữa và sau đó là…
- Một nghìn đô la. - Phải!
No comments yet. Be the first to leave one.