처음 200줄입니다.
Nó là cái giá rất thấp.
Chẳng có gì là miễn phí. Đó là phương châm của tôi.
-Tôi cũng vậy. Chẳng có gì là miễn phí. -Không bao giờ chia sẻ.
-Đó là phương châm thứ hai của tôi. -Và tôi cũng thế. Không chia sẻ.
Chắc không ai ở đây hài lòng với sự biết ơn của chúng tôi?
Đặc biệt là với tôi.
Có một câu nói: Khi nghi ngờ, hãy để số phận quyết định.
-Ông có muốn thử lại? -Người thua phải mất tiền.
Tự thưởng cho ông một con đàn bà.
Và tiền thưởng.
Tạm biệt!
-Nó là của tao! -Không, chúng ta chia đều!
Chia đều!
Hướng sông!
Mày đi đâu vậy thằng Yankee?
Đừng qua sông. Đó là đất của Great Concho.
Vâng, Perro.
Chúng ta lại lang thang quanh đây hả?
Tại sao? Tụi tao đang đến chỗ Concho.
La bàn của tụi mày hỏng rồi. Đây không phải là đường đến Concho.
-Đây là đường tới biên giới. -Tao biết, Luiz.
Nhưng chẳng khôn chút nào khi đi thẳng tới chỗ Concho.
Xem này. Đó là tất cả mà chúng tao có.
Phần lớn có được là cướp bóc, và hắn đã băng qua biên giới.
-Tao đã gửi cho mày rồi đúng không? -Vâng.
Và đó là tất cả những gì mày phải có hả?
Hay là còn còn gì khác nữa?
Ý mày là gì? Đó là tất cả Luiz.
Mày không nghĩ tụi tao đã rời khỏi băng đó sau cuộc nổi loạn?
Không.
Tụi tao không có những kẻ phản bội bẩn thỉu.
-Mày bảo mày là ai? -Mày biết great Concho nói gì không?
"Nếu thằng Perro không thích chúng ta nữa, hắn có thể ra đi."
Nhưng Concho có một điều kiện.
-Một điều kiện nhỏ thôi. -Là... gì vậy Luiz?
Mày để hắn là người thừa kế. Người thừa kế duy nhất của mày.
Chúng ta đi!
Anh từ đâu đến?
Từ xa hả?
Có chuyện gì với mặt nạ vậy? Tôi không thấy thú vị lắm.
Tôi chắc với anh, người lạ, ở đây chẳng có ai cười anh cả.
Bất cứ ai kết thúc được chuyện này với Great Concho,
Xin lỗi vì sự ngu dốt của tôi. Tôi chỉ ngang qua thôi.
Concho của anh phải rất quyền lực khi luôn gọi hắn là "Vĩ đại".
Tôi chưa bao giờ gặp người lạ nào như anh.
Anh không biết Great Concho thế nào hả?
Mọi thư anh thấy là thuộc về hắn như cái áo và cái mũ của hắn vậy,
Nếu cái áo và cái mũ của hắn giống như ngôi làng này...
thì hắn không phải là người thanh lịch - Ấn tượng đó có thể lừa dối anh.
Ngôi làng này có thể không đẹp, nhưng nó nằm giữa hai biên giới.
Mọi thứ đều phải đi qua đây, anh hiểu không?
Nếu tôi có quyền đó, ngôi làng thì nghèo và Concho thì giàu.
- Tôi thích những người giàu. - Yankee ...
Xem chừng cái miệng anh.
Anh thấy họ không? Họ đã cố vượt qua.
Và thay vì tìm được đường thoát, họ đã tìm thấy cái chết.
Cho tôi biết, họ đã làm gì để đến nỗi vậy?
Họ có 7 người và cố tình đánh lừa Concho.
Họ đột kích vào xe chở lương thực, và rồi thì...
...họ đi qua đây. Tất cả mọi nơi, hiểu không? Đúng là những thằng khờ.
Tôi đã nói với anh: ngôi làng này giống như một cái sàn.
Khi anh có tiền trong túi, anh sẽ không qua được đây.
Tôi đã cảnh báo anh.
Thậm chí tôi cũng không bận tâm dù tôi là người đào mộ.
Anh nói có 7 người, vậy ai đã đột kích.
- Chỉ có ba. Còn những người khác? - Họ sẽ không đi xa được.
Họ đã xoay xở để thoát cùng với chiến lợi phẩm.
Nhưng Concho đã bắt họ.
-Anh đi đâu vậy? -Gặp cảnh sát trưởng.
- Cảnh sát trưởng! - Cảnh sát trưởng!
Ra ngoài đi, đồ ốc sên!
Xem đi ông cảnh sát. Tụi tao đã bắt được hơn 3 người.
Tôi mang cho ông một người. Hai người ở ngoài sông nữa là 6 người.
Cút đi đồ rẻ tiền.
Nhưng hắn sẽ không đi xa được, ngay cả khi hắn có vàng.
Thằng khốn mạt.
-Phải không Pedro? -Phải, hắn sẽ không đi xa được.
Cảnh báo tốt đó ông cảnh sát. Cái đầu hắn giá $3.000 đó.
Nếu luật pháp quá ngu ngốc để trả số tiền đó, thì nó thuộc về Concho.
Great Concho biết chẳng có thiệt hại nào.
Khi hắn không cần họ nữa, hắn bán những người đã sử dụng.
Pháp luật bảo Concho đánh đập họ. Và hắn góp nhặt từ sự sống và cái chết.
Xin ông! Chồng tôi với Perro!
- Anh ấy đâu? - Em làm vậy, chồng em cảm thấy tốt hơn đó.
-Hắn đang tắm mát ngoài sông. -Không! Tôi sẽ làm gì bây giờ?
Làm như những người khác. An ủi chính mình. Hoặc để Concho an ủi giúp cô
Cút đi!
Không!
Không, không!
Không!
- Không! - Đứng dậy đi con đĩ!
Rồi mày sẽ thấy tốt hơn.
Đi nào!
Không!
Xin lỗi vì làm hỏng sợi dây thừng.
-Nhưng đây là ngựa của tao. -Tôi biết điều đó.
Nó rất mệt và không muốn đi.
Sở thích khác nhau thôi, thằng Yankee.
Ngựa của mày thì không thích cưỡi, còn tụi tao thì không thích mày.
Câm đi. Lính mới như mày không được chào đón ở đây đâu.
Có những khuôn mặt lặp đi lặp lại. Có lẽ tôi đã làm giảm lần.
Chắc như thế. Dù ở một nơi xa xôi như thế.
Hãy nghe tao. Mang cái mặt mốc của mày đi đi.
Nếu gặp lại, tao phải cố giữ hơi thở của mày đấy.
Thậm chí không khí còn tùy thuộc vào Concho.
Và nó không thích kiểu người sống bám nó.
Vậy tôi sẽ cố giữ một lượng hơi nhỏ nhất.
Đi đi, hay mày đang cố để thở như vừa qua. Chúng ta đi!
Một mắt. Mang bia vào văn phòng cho tao.
Ông cảnh sát, phòng tranh của ông không được cập nhật.
Ai đó sẵn sàng kiếm tiền trên thân xác ai đó.
Phải làm gì với ông nhỉ? Ông muốn gì?
Tôi đến đây vì công việc.
Nơi này có vẻ lý tưởng cho công việc của tôi.
Nói thẳng đi. Giao dịch cái chó gì?
Giao dịch an toàn.
Theo những cái này.
Đừng có khó chịu ông cảnh sát.
Tôi chỉ làm việc với Great Concho.
Và ông có thể nói với hắn chuyện đó.
Tôi muốn có hắn như là người cộng tác với tôi.
Với từng thằng thì chẳng đáng gì, nhưng khi bắt cả mẻ...
Thì lợi tức tăng theo số lượng.
Thôi nào, nói với concho.
Anh biết mình đang làm gì không? Tôi theo thứ rác rưởi như anh thôi.
Nếu chúng biết tôi cắt tóc cho anh. Đảm bảo chúng sẽ phá tôi.
Anh không thể tự cạo râu hả Yankee?
Tôi không bao giờ làm những việc mà người khác có thể làm cho tôi.
Có chuyện gì về cái dao cạo này Consalvo?
Nó bén không?
Nó có lưỡi dao lớn. Ông cần để tay ổn định.
Thật ổn định...
Ông có nghĩ tôi thích tay của Consalvo hơn không?
Mày có nhớ cái dây thừng kéo con đàn bà không?
Mày cắt nó chỉ một phát. Sẽ khá nếu như thế này...
Cổ họng không giống dây thừng, thưa ông.
Dây thừng có thể nối lại hoặc thay thế.
Nhưng với cổ họng thì khác.
Tại sao khác?
Mày biết gì?
Tao đã thấy nhiều mối nối và nhiều cổ họng trong đời rồi.
Thôi nào, biến khỏi cái ghế đi. Concho muốn gặp mày.
Tôi đã nghĩ vậy.
Đó chính là lý do tôi đến đây, để làm mới chính mình.
Một sự lãng phí công sức.
Bẩn hay sạch thì có vấn đề gì mày sẽ luôn là thằng mọi Yankee.
Đi nào!
Yankee! Còn tiền của tôi?
Đó là không cho râu, nhưng vì niềm vui.
Mày sẽ sớm có được niềm vui miễn phí.
Chúng ta chơi 100 khác thôi Carlos.
Carlos?
Tao theo mày, thậm chí là gấp đôi. nếu mày cá đó là thằng Mỹ.
Với mỗi con chó chết, thì có một con mèo cười.
Cái chết của Perro sẽ mang lại cho ta may mắn.
- Hàng hóa đang trên đường! - Có nặng không?
- Tôi không thể thấy. -Trông tốt đấy.
Hàng tôi muốn là: Vàng.
Tôi đã gửi hai người tới nhà băng ở Los Alamos...
... để kết hợp với lão thu ngân.
Hắn có nghĩa vụ cho chúng ta biết khi nào xe vàng đến.
-Hắn sẽ nói với chúng ta hả? -Mấy cây này không nói gì về tiền bạc.
- Chỉ có hàng hoá đang trên đường. - Phải là số vàng đó từ xe đưa thư.
-Cái đó không thể biết. -Không nói gì về Cheap John hả?
Chúng ta sẽ thấy hắn chứ? Tốt đấy!
Thôi nào, cho biết thêm đi, mấy cây bài chết tiệt!
Ồ không, giờ ông nguyền rủa chúng. Chúng sẽ không nói thêm gì đâu.
Mẹ kiếp!
Tôi đưa thằng Yankee đến cho ông.
Những cây bài đó không cho biết gì thêm hả?
-Ông làm gì vậy? -Tránh đường!
Đó là tất cả chân dung của ông?
Đẹp đấy.
Đó lá sự xấu hổ, dù...
...thiếu cái gì đó.
-Mày nghĩ thiếu cái chó gì? -Con số.
Số gì? Phun tiếp đi.
Tất cả chân dung của ông phải có con số trên đó.
Tôi đã thấy nó trong văn phòng cảnh sát sáng nay.
Những cái mặt xấu xí.
Còn con số rất đẹp.
Ai mang cái thằng chết tiệt này đến cho tao vậy Luiz?
Có ai tìm tranh để bán khung không?
Và cô, là loại chủ nhà gì thế? Để khách đứng như trời trồng.
Nào!
Là một chiếc ghế, được chứ?
Mày có muốn một điếu xì gà? Thứ tốt từ tụi buôn lậu đó.
Không, cảm ơn.
Mày không hút thuốc?
Nó đốt cổ họng mày hả?
Vậy thì mày phải làm ướt nó thôi.
Một whiskey cho quý ông đây, nhanh lên!
Thêm whiskey!
Của mày.
Cách xử sự thật tốt.
Nhưng ly thì lại tệ.
Tôi sẽ gửi cho ông cả bộ nếu chúng ta cộng tác với nhau.
Tụi tao vẫn cần một thằng hề trên sàn. Mày luôn bảo thế hả Philosopher.
Cái công việc mà mày đang nói là gì?
Một việc giết người.
No comments yet. Be the first to leave one.