Persona

Persona (Åžahsiyet)

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

Sahsiyet E12 END Vie
다음의 해설 The_Overseer
Bộ phim khép lại với một cái kết trọn vẹn. Cám ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ ~

태그

other
게시일: 2019-07-10
다운로드: 44
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Hãy nhớ lại...

Hôm nay tôi đã gặp một cô gái. Tên cô ấy là Nevra Elmas.

Cô Binnaz, cô có gì muốn nói với tôi không?

Tôi chỉ tin tưởng cô ấy. Vì Nevra hiểu tôi.

Hôm nay là sinh nhật Nevra. Tôi có quà cho cô ấy.

Em của ông, Tayyar, đã bao giờ nhắc đến một cô gái tên là Reyhan chưa?

Nó nói "bọn chúng đã hại đời con bé", không phải "em đã hại đời con bé."

Bác đã nói rồi. Bác không hề làm gì hết. Bác chỉ ném một viên đá thôi.

Nevra và tôi có một bí mật.

Cemil gần như sở hữu toàn bộ thị xã Kambura.

Không có chuyện gì xảy ra mà lại không đến tai ông ấy.

Nếu quyển vở quý giá đến mức giấu sau gối đầu,

thì đó chắc là một cuốn nhật ký.

Tôi đã nói với Nevra rất nhiều. nhưng cô ấy không tin tôi.

Không phải bạn của cậu ở Ankara đâu.

Tôi nghĩ cậu không nên gọi lại cho cậu ta nữa.

Vừa giúp cậu ấy, vừa giúp chính bản thân cậu.

Chúng ta cần một người dạy hắn một bài học.

Tôi sẽ cho tên Di-gan đó bốc cháy và chạy té khói, không dám quay lại Kambura nữa.

Tayyar còn nhớ chị.

Hắn nói rằng "bọn chúng đã hại đời cô bé."

Chào Reyhan.

Nếu Tayyar còn nhớ, thì đám người kia cũng vậy.

Tất cả bọn họ đều nhớ.

Toàn bộ Kambura còn nhớ.

Họ chỉ giả vờ quên.

Đừng bóp cò.

Bác cũng sẽ không bắn.

Nơi này sẽ thành thảm họa ngay. Cầu trời cho bức tường kính này không bị vỡ.

Đẹp đến mê hồn.

Có lần bác đã cứu sống một con cá.

Giờ chúng lại trả ơn bác.

Bác không nghĩ cháu đến đây để giết bác.

Bác nói cách giải quyết tốt nhất cho cháu nghe.

Cả hai chúng ta cùng hạ súng xuống.

Và bắt đầu lại câu chuyện.

Từ lúc khởi đầu.

Nhân cách Tập cuối

Nevra, cô đang ở đâu?

Tôi đang ở đồn cảnh sát Kambura.

Cô gái đó chắc chắn là Reyhan.

Tôi sẽ nói chi tiết sau, còn bây giờ tôi phải ở lại thêm một ngày nữa.

Nevra.

Chánh thanh tra Tolga đã bị đình chỉ công tác.

Thật ư? Sao lại thế?

Chúng tôi không biết.

Chẳng ai biết. Firuz sẽ tạm thời đảm nhiệm công việc của anh ấy.

Sếp sẽ thu dọn đồ đạc trong hôm nay. Tôi nghĩ cô nên về đây và nói lời tạm biệt.

Được rồi.

Hắn bảo tớ tổ chức tiệc hóa trang, yêu cầu tất cả khách mời

mặc bộ đồ của Kẻ diệt chó .

Hắn nói "Đem súng theo nữa. Ta sẽ đến để thanh toán một người."

Tớ phải làm gì đây? Tổ chức một buổi tiệc à?

Cậu "nói" đúng. Nhưng cứ cho rằng chúng ta tỏ ra bất hợp tác với cái gã đã giết 11 người.

Cậu nghĩ hắn sẽ để tớ yên à?

- Chào các con. - Chào mẹ.

Deva.

Mẹ nói chuyện riêng với con được không?

Vâng.

Gặp cháu sau, Süveyda.

Chuyện gì quan trọng đến vậy?

Bố con đã gọi điện.

Ông ấy nói gì?

Nói là ông ấy nhớ mẹ con mình.

Thì sao?

Thì

Ông ấy muốn quay lại.

Ông ấy sẽ đặt vé bay và trả phí bay cho chúng ta.

"Không thì tôi sẽ đích thân đến lôi cô về". Ông ấy nói vậy.

Vậy là ông ấy muốn bắt cóc chúng ta.

Không hẳn. Nhưng con biết tính tình bố con rồi. Ông ấy rất nóng vội.

Nhưng ông ấy không hề quan tâm đến mong muốn của mẹ con ta.

Thế mẹ đã nói gì?

"Deva đã đi học và tôi đã có việc làm. Bọn tôi đã có một cuộc sống mới."

Mẹ không nói với ông ấy như vậy à?

Tất nhiên mẹ đã nói rồi.

Nhưng ông ấy lại nói "Đừng lo, trường lớp không phải vấn đề, chúng ta sẽ xoay sở được."

Mẹ à.

Đó chính xác là lý do tại sao bố muốn ly dị đấy.

Ông ấy không chịu nổi cái tính nói gì nghe nấy của mẹ.

Như thể thiếu ông ấy thì mẹ không sống được vậy.

Ông ấy cảm thấy ngột ngạt vì mẹ khiến ông ấy cảm thấy

cả thế giới này xoay quanh ông ấy.

Và giờ thì ông ấy bực tức vì không còn chúng ta.

Cũng dễ hiểu thôi, vì lão ấy không còn ai để ra oai.

Cái người mà con gọi "lão ấy" là bố của con. Ông ấy đã chăm sóc mẹ.

Mẹ con bị bệnh, con à.

Con biết.

Mẹ con là một người nghiện rượu.

Mẹ sẽ lại tái nghiện rượu cho dù cố gắng cai rượu.

Bệnh như vậy thì phải chịu thôi.

Bố của con chấp nhận mẹ. Ông ấy chăm sóc mẹ. Con hiểu không?

Bệnh của mẹ chẳng liên quan gì đến chứng nghiện rượu hết.

Vấn đề của mẹ là chuyện khác.

Mẹ trở nên lệ thuộc vào bất cứ ai chăm sóc cho mẹ. Đó là bệnh của mẹ.

Mẹ nghiện nghe theo sai bảo của họ, chứ không nghiện rượu.

Mấy đứa!

Mấy đứa làm gì thế?

Cậu nói là bất khả thi à. Chuyện là như nào?

Tớ đã tìm sai đường dây.

Lẽ ra tớ phải mở rộng điều tra.

- Rộng cỡ nào? - Rất rộng.

Thế nên tớ mới bảo cậu tránh xa đi. Vì lần điều tra này rất nguy hiểm.

Cậu còn nhớ hồi chúng ta học đại học không?

Còn nhớ chúng ta đã ước mơ gì không?

Nhớ chứ. Chúng ta đã lên kế hoạch thay đổi thế giới.

Nhưng rồi sao? Chúng ta lại thay đổi bản thân.

Tớ không thể thở nổi cái hiện thực này. Không đủ oxy. Tớ muốn thực hiện giấc mơ hồi còn đi học.

Tùy cậu thôi.

Giờ anh định làm gì?

Còn làm gì nữa? Bắt hắn chứ sao. Nói đi, có đúng là hắn không?

Chắc đến 99%. Nhưng anh sẽ không vào đó một mình, đúng không?

Ít nhất cũng nên báo cho sếp Tolga một câu.

Từ giờ, tôi sẽ là người nắm quyền.

Tolga đã bị đình chỉ. Tôi sẽ thay thế anh ta.

- Anh làm thật ư? - Không còn cách nào khác.

Nhìn tôi này, tôi phải làm như trâu ngựa.

Còn Tolga thì chỉ ngồi một chỗ chỉ đạo.

Anh là một người mưu mẹo. Anh luôn ghét Nevra.

Anh nói rằng mình sẽ tóm được hung thủ trước cô ấy, phải không?

- Thấy cái này không? - Cái gì?

Vết tát của Nevra trên mặt tôi.

Sáng nào nhìn vào gương, tôi cũng thấy vết tát đó.

Là Zuhal gọi.

Lạ thật.

Xin chào Zuhal.

Đúng, ông ấy đang ở đây.

Chờ máy.

Được rồi.

Zuhal, con khỏe không, con yêu?

Gì cơ?

Ý con là sao?

Vội vậy sao?

Trời ạ!

Tại sao?

Bố hiểu.

Chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Được rồi, bố phải đi đây.

Con gái ngốc nghếch của tôi.

Gì thế? Đã xảy ra chuyện gì à?

Mấy đứa sẽ quay về.

- Về đâu? - Úc.

Ngay lập tức.

Buồn thật. Cả nhà mới đoàn tụ không lâu.

Cô ấy nói "việc gấp." Có phải đã có chuyện gì không?

- Con bé làm lành với chồng nó rồi. - Tốt quá.

Đó là tin tốt.

Hơi đường đột.

Tôi vừa mới quen với chúng nó mà.

Chúng ta ra về tối nay được không? Tôi muốn gặp mấy đứa nó.

Được chứ. Tôi sẽ thu dọn hành lý.

Agha à.

Đừng buồn.

Thật vui khi có người ở cùng, được nghe giọng nói trong căn nhà, vậy mà...

Giờ tôi phải quay lại sống một mình.

Tôi đã xong xuôi rồi. Xuất phát thôi.

- Chúng ta có thể về ngay. - Không vội. Ăn trước đã.

Sau đó hẵng về.

Thưa sếp.

Sếp có thể gửi đơn lên tòa án hành chính.

Thậm chí lên tận hội đồng thành phố.

Chả ích gì đâu.

Sếp sẽ làm gì đây?

Trước tiên, tôi phải bỏ cái bao cát đi. Nhưng sẽ không đơn giản đâu.

Sau đó, tôi sẽ về gặp các con.

Tôi sẽ nói với chúng rằng "Bố đã về rồi, từ giờ bố sẽ ở nhà."

"Ngày tháng làm việc thâu đêm bất tận đã chấm dứt. Bố đã về nhà rồi."

Tôi sẽ nói vậy. Sau đó tôi sẽ đánh một giấc.

Đó là kế hoạch hiện giờ.

Cô muốn biết tâm trạng tôi ra sao không?

Trong cuộc sống, cô luôn có niềm tin vào giải pháp mỗi khi cô gặp rắc rối.

Ví dụ, 155. Gọi cho cảnh sát.

Hoặc nếu xảy ra cháy, cô biết đội cứu hỏa sẽ có mặt.

Nếu cô bị kẹt trong thang máy, cô ấn nút khẩn cấp,

và thông báo với người ta.

Còn có các nút dừng khẩn cấp.

Cô ấn các nút đó để báo với cảnh sát hoặc ai đó.

Mọi sự tiện nghi đó khiến cô cảm thấy an tâm.

Thử tưởng tượng rằng mọi thứ không được như cô muốn.

Cô gọi 155 nhưng không ai nhấc máy.

Đám cháy xảy ra. Cô gọi cứu hỏa nhưng không thấy ai đến.

Cô bị kẹt trong thang máy. Cô phải bấm nút để thông báo.

Ví dụ như nút dừng khẩn cấp.

Cô bấm vào và hô "Có ai ở đó không?"

Nhưng không ai trả lời.

Cô bắt đầu nghĩ có chuyện không ổn.

Cô cạy mở thang máy, ngoái ra nhìn và...

Cái quái gì đây!

Dây dợ không được nối.

Không hề thấy dây cáp nào. Chỉ thấy một thùng sắt gắn chặt vào tường.

Cô đã dành cả đời trông cậy vào thang máy. Nhưng họ lại đánh lừa cô.

Cứ tin đi. Đừng hỏi nhiều. Cứ làm công việc của cô đi. Đừng lên tiếng. Chỉ vậy thôi.

Nhưng cô lại ngu ngốc tin vào điều đó.

Chẳng có thứ gì đáng tin cậy. Đó là tâm trạng của tôi lúc này.

Tôi đã tin vào những điều vô nghĩa. Tôi tức giận vì lý do đó.

Tôi không biết phải làm gì nữa.

Được rồi, các anh.

Thì đấy, tôi luôn nói với các bạn rằng.

Công việc của chúng ta.

Ý tôi là, nhiệm vụ của các bạn.

More Vietnamese subtitles for Persona

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left