처음 200줄입니다.
TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ & TRUNG HỌC PHỔ THÔNG RIVERVIEW
Này. Cậu ổn chứ? Không sao. Được chứ?
Cậu ổn thôi mà. Đi nào.
Này, xem ai đây. Cậu bé Phép màu!
Để cậu ấy yên, Slutzky.
Đi qua nào. Này cậu.
Nào, mọi người. Bọn tôi hiểu. Là Cậu bé Phép màu.
Chào mừng tới Riverview. Cậu không còn học ở nhà nữa, Toto.
DỰA TRÊN CUỐN SÁCH CỦA ANN NAPOLITANO
THÂN GỬI EDWARD
Đại diện.
Không… Đại diện!
Ôi trời…
Xin chào.
Tôi vừa nói chuyện với một người, và chúng tôi bị mất tín hiệu,
tôi… tôi chỉ định hủy dịch vụ cáp và internet.
Không, tôi đã cung cấp thông tin đó rồi…
Không phải. Đó là tên chồng tôi.
Không, cô không thể nói chuyện với ông ấy, vì ông ấy mất rồi.
Cô nghe tôi được không nhỉ?
Tôi bị kẹt ở cái nơi tồi tàn này trong hai tuần,
và tôi chỉ cần hủy dịch vụ thôi.
Nhưng cô không thể… Tôi vừa bảo, không thể nói với ông ấy vì ông ấy đã mất!
- Chào. - Ôi trời! Cái quái gì thế?
Cậu làm gì vậy? Không. Xin lỗi.
- Đây là tư gia. Đi ra! - Không sao.
- Tôi phải lấy đồ tắm rửa. - Không! Cậu làm gì ở đây?
Cậu không thể tự tiện… Sao cậu vào…
- Tôi sống ở đây. Trời ạ. - Cậu không sống ở đây.
Trời, dù sao tôi từng sống ở đây.
- Cậu là ai? - T.
T? Tên cậu là T? Cậu làm gì ở đây?
Noelle nhắn cho Mika, người đã nhắn vào nhóm chúng tôi,
bảo "Bất cứ ai ở nhà của Charlie phải đến lấy đồ".
Bà sắp dọn về à?
Đây là căn hộ của chồng tôi.
Chào Dee Dee.
Sao cậu biết tên tôi?
Cậu làm gì ở đây?
Tôi có đồ tắm rửa trên kia.
Charlie mua cho tôi bàn chải đánh răng của Sonicare, nó đắt đấy.
Cậu để bàn chải đánh răng ở đây?
Ôi trời. Cậu là trẻ con. Cậu bao nhiêu tuổi?
Mười sáu tuổi rưỡi.
Ôi trời. Ôi trời ơi.
Được rồi.
Cậu có thể cho tôi biết, tại sao cậu sống ở đây?
Tôi phải ra khỏi nhà mình.
Tôi không chịu nổi.
Charlie bảo tôi có thể sống ở đây cho tới khi tìm được hoàn cảnh tốt hơn.
Khoảng năm tháng.
Ông ấy là người tuyệt vời.
Tôi xin chia buồn.
- Thế… Tên cậu là gì ấy nhỉ? - T.
T, cậu có thể… Cậu chờ chút. Khoan. Chờ chút…
Cậu có biết người đàn ông đó không?
- Evan. - Evan.
Và có phải anh ta là…
Anh ta là ai?
Chắc anh ấy hay lắm.
Evan và Charles… Charlie
có mối quan hệ…
Tôi đang cố tìm hiểu có phải chồng tôi đồng tính không.
Tôi không hỏi.
Nhưng ông ấy có nhiều đồ vải lanh, nên có thể là dấu hiệu.
Phải.
Nhưng theo cậu biết, Charles và Evan không phải…
Tôi chỉ biết
là họ đã giúp tôi được phỏng vấn ở Bollywood Bites, hiện tôi đang làm ở đó.
Nên tôi bị muộn rồi.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Cậu bé Phép màu
Sau khi đếm đến 200, em quên mất.
Thư được gửi đến liên tục.
Chúng ta nên mở ra xem.
- Ta không được mở. - Tại sao?
Vì… thế là trái luật?
Ta là người giám hộ của thằng bé. Nội dung thư thật kinh khủng.
- Em đã mở năm lá thư rồi. - Và thế là sai.
Một bức thư còn có lọn tóc phụ nữ, John.
Một bức thư bảo Edward thằng bé sẽ bị thiêu dưới địa ngục.
Ta không thể để thằng bé đọc thư. Nó sẽ bị tổn thương mất.
Nó đã chịu đủ chuyện rồi.
- Một bức thư khác bị nhét qua cửa. - Gì cơ?
Lúc đó… anh đang làm máy tính và nghe thấy tiếng động,
anh nhìn qua và… một lá thư trượt qua khe nhét thư.
- Anh không ra xem đó là ai à? - Có!
Anh ra cửa trước.
Lúc ra đến nơi, họ đã lái đi rồi.
Em không thích thế này.
Thế này là xâm phạm. Ta nên lắp camera chuông cửa.
Ừ. Anh đồng ý.
- Anh nghĩ ta nên đốt thư. - Không được.
- Tại sao? - Nhỡ có điều gì quan trọng thì sao?
Nhỡ có thư của bạn thằng bé?
Vậy ta để thằng bé mở thư?
Không! Toàn là điều điên rồ.
Được, vậy thì ta mở thư.
Anh xin nhắc em, thế là phạm pháp.
Đốt thư cũng là phạm pháp.
Thì… Anh nghĩ ta sẽ cần túi to hơn.
Ta thảo luận chuyện này sau nhé?
Ta sẽ không đưa thư cho Edward và ta sẽ không mở ra.
Được.
Em muốn làm sao để thằng bé không lấy thư và tìm thấy thư.
Phải. Cho đến giờ nó chưa đi lấy, nên…
Ta không nên giữ chúng ở đây.
- Anh có thể mang đến chỗ làm? - Chỗ làm của anh?
Phải, John. Anh làm ở phòng nồi hơi.
Anh… Anh có thể cho vào thùng ở đó? Được không?
Được không?
Được.
Được rồi.
Nghe này, cả hai ta đang cố gắng hết sức, Lace.
Tại sao mọi người cứ viết thư cho thằng bé?
Vì thằng bé sống sót.
HÃY BỎ PHIẾU CHO ADRIANA WASHINGTON
Xin lỗi. Cháu là ai?
Becks.
Được rồi, Becks. Thế cháu là… Chính xác cháu là ai?
- Cô là ai? - Tên cô là Natalie.
Cô là quản lý chiến dịch của Adriana.
Cô là sếp của cô ấy à?
Đúng, Becks. Cô thích cháu đấy.
- Nhưng khoan, còn nữa. - Becks, cháu à.
Nào. Đi thôi. Ta muộn học rồi. Mau lên.
- À, chúc cô một ngày tốt lành. - Tạm biệt!
Ba lô của cháu đâu? Tốt.
Xin lỗi, tôi nghe điện thoại lâu quá.
Có vẻ như New York One nghĩ tôi là trò đùa.
Adriana, cô đã kết hôn và có con kể từ lần cuối ta nói chuyện à?
Cô đã gặp những người sống cùng nhà với tôi.
Những người sống cùng nhà?
Phải, Kojo và Becks. Chúng tôi gặp nhau ở nhóm trị liệu.
Và giờ họ sống ở đây?
Thì, họ cần một chỗ ở. Vả lại, anh ấy sửa bồn cầu cho tôi.
- Sao? - Không có gì.
- Hãy để ý đến quan điểm của mọi người. - Quan điểm?
Vì nó gắn liền với Ứng cử viên Washington.
Từ giờ trở đi, mọi điều người ta thấy, họ đều có ý kiến.
Được, vậy xét về quan điểm, giúp người khó khăn có vẻ đúng.
Người Đàn Ông Từ Ghana cũng có vẻ ổn.
Becks…
Đám tang ở Ghana khác ở Mỹ.
Một truyền thống chúng ta có là, chúng ta sẽ trang trí áo quan.
Cháu có biết áo quan là gì không?
Là cái thùng mà mẹ cháu sẽ an nghỉ trong đó.
Phải. Chúng ta trang trí áo quan những kiểu thú vị
để tưởng nhớ người đã mất.
Cháu à, ý bác là, cháu có ý tưởng gì
để trang trí Akua… áo quan của mẹ cháu?
Cháu không biết.
Bác kể một bí mật cho cháu nhé?
Becks, cháu hiểu rõ về mẹ cháu hơn bất cứ ai.
Vậy còn ai hình dung về tang lễ của mẹ cháu hay hơn Becks?
Cháu suy nghĩ đi nhé.
Cháu nghĩ xem cháu muốn trang trí áo quan của mẹ cháu thế nào,
rồi bác sẽ lo liệu.
- Được chứ? - Vâng.
Được. Đi học ngoan nhé.
Nếu tôi có lời nào để nói, thì tôi sẽ nói.
Tôi hứa là tôi sẽ nói. Nhưng tôi không có.
Cứ như…
không có ngôn từ hay từ vựng,
tôi không biết phải cảm thấy sao.
Tôi chưa khóc.
Cứ như mỗi lần tôi cảm thấy nó ùa tới, cú sốc đó, sự cô đơn đó…
tôi vặn quả đấm cửa trong ngực…
hay trong trí óc…
và tôi cảm thấy trống rỗng.
Nó cứ tan biến.
Phải.
Cái quái gì thế?
Anh làm gì ở đây?
Xin lỗi.
Đây có phải nhóm đau buồn cho chuyến bay 1483?
Cái gì? Không. Anh không được ở đây.
Nơi này dành cho tôi. Không gian này là cho tôi, không phải anh.
Tôi có quen cô không? Tôi vào nhầm chỗ à?
Được rồi.
Chào cháu.
Chào cháu. Hôm nay thế nào?
Cậu ấy hơi choáng.
Cháu không sao.
Được rồi.
Cô Curtis, xe đẹp quá.
- Với nội thất da thật. - Cảm ơn, Shay.
Thế cháu học thế nào?
Cháu không học.
Hôm nay, cháu phải tham gia buổi định hướng.
Và ngày mai, cháu phải làm bài thi sát hạch.
Rồi cháu mới được đi học.
Vậy, chúng ta sẽ làm gì, Edward?
- Cháu có muốn đến cửa hàng với dì? - Cháu có thể đến nhà Shay?
Tất nhiên. Miễn là đừng tự tiện đi đến chỗ lạ nữa.
Được chứ, các cháu? Shay?
- Cháu hứa. Thật đấy. - Được.
Rõ ràng là không phải thế.
- Được rồi. - Tạm biệt. Cảm ơn cô Curtis.
Không có gì, Shay.
No comments yet. Be the first to leave one.