처음 200줄입니다.
Alô?
- Tôi nghe. - Vâng?
Ai đấy?
Anh định gọi cho ai?
Số này là số mấy?
Anh định gọi số mấy?
Tôi không biết.
Chà, tôi nghĩ anh đã gọi nhầm số.
- Thật sao? - Chuyện thường mà. Đừng căng thẳng.
Alô?
Tôi xin lỗi. Chắc tôi đã gọi nhầm số.
Vậy sao anh lại gọi lại lần nữa?
Để xin lỗi.
Tôi tha thứ. Chào nhé.
Khoan khoan. Đừng gác máy.
- Gì cơ? - Tôi muốn nói chuyện với cô một lát.
Có tổng đài 900 cho việc đó đấy. Chào cô.
Alô?
Sao cô không muốn nói chuyện với tôi?
Ai đây?
Cô nói tên cô trước, tôi sẽ nói tên tôi.
Tôi không nghĩ thế.
Tiếng gì thế?
- Bỏng ngô. - Cô đang làm bỏng ngô à?
Tôi chỉ ăn bỏng ngô ở rạp chiếu phim thôi.
Thì tôi đang chuẩn bị xem video mà.
Thật à? Phim gì?
À, chỉ là phim kinh dị thôi.
Cô thích phim kinh dị à?
Phim kinh dị yêu thích của cô là gì?
Tôi không biết.
Cô phải có bộ yêu thích chứ. Nghĩ xem nào?
"Lễ Hội Ma".
Ông biết đấy, phim về thằng cha đeo mặt nạ trắng
đi rình rập mấy bà trông trẻ ấy.
- Ừ. - Của ông là gì?
Đoán đi.
"Ác Mộng Trên Phố Elm".
Có phải phim về thằng cha có dao găm ở tay không?
Ừ, Freddy Krueger.
Freddy, đúng rồi. Tao thích phim đó. Phim đó mà kinh dị.
Ờ, tập đầu thì có, nhưng mấy tập sau dở ẹc.
Thế, cô có bạn trai chưa?
Sao? Ông định rủ tôi đi chơi à?
Có thể. Cô có bạn trai không?
- Không. - Cô chưa hề nói tên mình.
Sao ông lại muốn biết tên tôi?
Vì tao muốn biết tao đang nhìn ai.
Ông nói gì cơ?
Tao muốn biết tao đang nói chuyện với ai.
Ông không nói thế.
Thế cô nghĩ tao đã nói gì?
Sao?
Alô?
Nghe này, tôi phải đi đây.
Khoan. Tôi tưởng chúng ta sẽ đi chơi cơ mà.
Không, tôi không nghĩ thế.
Đừng gác máy.
Mẹ kiếp.
Vâng?
Tao bảo mày đừng có gác máy mà.
- Mày muốn gì? - Nói chuyện.
Thì gọi người khác, được không?
Nghe này, thằng khốn nạn...
Không, mày nghe đây, con chó cái!
Mày mà gác máy lần nữa, tao sẽ mổ bụng mày như cá, hiểu chưa?
Rồi.
Đây có phải trò đùa không?
Giống trò chơi hơn.
Mày có xoay sở được không...
Má tóc vàng?
Mày thấy tao không?
Nghe này. Tôi sắp gọi cảnh sát rồi đấy.
Bọn chúng sẽ không kịp đâu. Chúng ta đang ở nơi quái quỷ nào rồi.
Mày muốn gì?
Muốn xem bên trong mày trông thế nào.
Ai đấy?
Ai đấy?
Tôi gọi cảnh sát đây.
Mày không bao giờ được nói "Ai đấy?"
Mày không xem phim kinh dị à? Thế là muốn chết đấy.
Thà mày ra ngoài đó xem có tiếng động lạ hay gì hơn.
Này...
Ông chơi vui rồi đấy, nên tôi nghĩ tốt nhất ông nên đi nếu không...
Nếu không thì sao?
Nếu không thì bạn trai tôi sẽ đến đây bất cứ lúc nào,
và anh ấy sẽ nổi khùng khi biết chuyện.
Tao tưởng mày không có bạn trai cơ mà.
Tôi nói dối đấy! Tôi có bạn trai,
và anh ấy sẽ đến đây bất cứ lúc nào, nên tốt nhất mày cút đi.
Chắc chứ?
Tôi thề đấy.
Anh ấy to con, chơi bóng bầu dục, và sẽ đá bay mày ra ngoài!
Tao đang sợ đây.
Tao đang run trong giày đây.
Thế nên tốt nhất mày nên đi đi.
Tên nó có phải là...
Steve, phải không?
Sao ông biết tên anh ấy?
Bật đèn hiên lên...
Lần nữa.
Ôi, Chúa ơi!
Nếu tao là mày, tao sẽ không làm thế.
- Ông ở đâu? Ông ở đâu? - Đoán đi.
Làm ơn đừng làm hại anh ấy.
Chuyện đó còn tùy vào mày.
Tại sao ông làm thế?
- Tao muốn chơi một trò. - Không.
- Thế thì nó chết ngay bây giờ. - Không! Không!
Vậy là thế nào?
Vậy là thế nào?
Trò gì vậy?
Tắt đèn đi. Mày sẽ thấy là trò gì.
Cứ làm đi.
Casey! Không! Không!
Không! Casey!
Chúng ta chơi thế này.
Tao hỏi một câu. Nếu mày trả lời đúng, Steve sống.
- Làm ơn đừng làm thế. - Thôi nào. Sẽ vui mà.
- Làm ơn. Làm ơn. - Dạng câu hỏi dễ thôi. Đố vui về phim linh tinh ấy.
Tao sẽ cho mày một câu hỏi khởi động.
Đừng làm thế. Tôi không thể...
- Kể tên kẻ giết người trong phim "Lễ Hội Ma". - Không.
Thôi nào. Là phim kinh dị yêu thích của mày còn gì, nhớ không?
Hắn đeo mặt nạ trắng. Hắn rình rập mấy bà trông trẻ.
- Tôi không biết. - Thôi nào. Mày biết mà.
- Không. Làm ơn. - Hắn tên gì?
- Tôi không nghĩ ra được. - Steve trông cậy vào mày đấy.
Michael. Michael Myers.
Đúng rồi! Rất tốt.
Giờ đến câu hỏi chính.
- Không! - Nhưng mày đang trả lời rất tốt mà.
Chúng ta không thể dừng bây giờ.
Dừng lại! Để chúng tôi yên.
Vậy thì trả lời câu hỏi đi. Cũng dạng đó thôi.
Ôi, làm ơn, dừng lại.
Kể tên kẻ giết người trong phim "Thứ Sáu Ngày 13".
Jason! Jason! Jason!
Tao xin lỗi. Đó là câu trả lời sai.
Không, không phải! Không, không phải! Đúng là Jason!
E rằng không phải. Chắc chắn không.
Nghe này. Đúng là Jason. Tôi xem phim đó cả trăm lần rồi!
Vậy mày phải biết mẹ của Jason, bà Voorhees mới là kẻ giết người đầu tiên.
Jason đâu có xuất hiện cho đến phần tiếp theo.
Tao e rằng đó là câu trả lời sai.
Ông lừa tôi.
May cho mày là có vòng thưởng, nhưng tội nghiệp Steve. Tao e là hắn tiêu rồi.
Này, chúng ta chưa xong đâu.
Câu hỏi cuối. Sẵn sàng chưa?
Làm ơn. Làm ơn để tôi yên.
Trả lời câu hỏi đi, rồi tao sẽ làm thế.
Tao đang đứng trước cửa nào?
Sao cơ?
Nhà mày có hai cửa chính, cửa trước và cửa hiên.
Nếu mày trả lời đúng, mày sống.
Rất đơn giản.
Đừng làm thế. Tôi không thể. Tôi sẽ không.
Tùy mày.
Hôm nay anh có tưới nước ở đây không?
Không, chỉ có nước mưa thôi.
Chúng trông đẹp quá nhỉ?
Chúng có mùi nồng quá không?
Anh đã bảo chúng ta có thể gửi trả lại mà.
Mẹ.
- Chúa ơi! - Sao thế?
Casey!
Trời ạ! Trời ạ!
Casey? Casey?
Casey!
- Con bé đâu? - Gọi cảnh sát.
Casey!
- Casey, con ở trên lầu à? - Lạy Chúa.
Casey, con yêu?
- Con bé đâu? - Con bé ở đây.
- Mẹ ơi... mẹ ơi... - Lạy Chúa, tôi nghe thấy con bé.
Con bé đâu?
Lạy Chúa. Tôi nghe thấy con bé.
Lên xe đi.
Lái xe xuống nhà MacKenzie.
Không, không phải con gái tôi.
- Cứ đi đi. - Không phải con gái tôi.
Gọi cảnh sát đi.
- Chỉ có anh thôi. - Billy, cái quái... anh làm gì ở đây?
- Xin lỗi. Đừng ghét anh. - Lạy Chúa.
Sao, em ngủ trong bộ đồ đó à?
Ừ, em ngủ trong này. Bố em ở phòng bên cạnh. Anh không thể ở đây được.
- Anh sẽ ở lại một lát thôi. - Không, anh không thể...
Ồ không. Anh phải đi. Đi. Đi.
Có chuyện gì trong đó thế?
- Con ổn chứ? - Bố gõ cửa được không ạ?
- Bố nghe tiếng la hét. - Không ạ.
Ồ, thế à.
Bố đi ngủ đây. Chuyến bay của bố sáng sớm mai.
Triển lãm kéo dài cả cuối tuần, nên Chủ nhật bố mới về.
Có tiền để trên bàn, và bố ở...
- Khách sạn Hilton. - Gần sân bay, nên gọi nếu...
- Nếu con cần gì. Ừ, con biết rồi. - Bố thề là bố đã nghe thấy tiếng la hét.
Chúc bố đi chơi vui vẻ, nhé?
Ngủ ngon nhé, cưng.
Suýt thì bị lộ.
No comments yet. Be the first to leave one.