처음 200줄입니다.
MƯỢN HỒN ĐOẠT XÁC
- Không đời nào. - Thật khó tin.
Naomi, cậu có Snapchat mà.
- Tớ không chơi Snapchat. Cậu có à? - Không.
Sao...
- Không! Cậu ấy chả đời nào đăng thế đâu. - Ghen tị quá.
Thật sự đấy. -Thế thì xấu hổ lắm.
Nhưng việc cậu ấy muốn bắt chước cậu,
- mà làm dở quá. - Như người già vậy.
Ừ, đúng thế. Thật sự đấy.
Này, các cậu đi vào thành phố à?
Ừ.
Các cậu đi gặp bạn ở đó à?
Ừ. Sao?
Piper!
Lẽ ra em phải đợi anh chứ.
Tớ không biết đây là ai.
- Đúng là kẻ ấu dâm. Cái gì...
Anh là anh trai nó.
Anh cùng cha khác mẹ.
Kimmy. Đi thôi.
Ừ, ơn Chúa.
Được.
Đi nào.
Bọn nó không thích em nhỉ?
"Các cậu có đi vào thành phố không?"
Có mà.
- Đâu có. - Có mà. Thật đấy.
Có ba đứa. Đứa nào cũng tóc màu tối.
Bọn nó tử tế lắm.
Nhưng mặc thì không đẹp.
Gậy của em đâu, Piper?
Để trong túi em. Im nào.
Thôi được. Xoắn thế.
- Anh cứ hỏi em suốt! Được.
Trận đấu thế nào?
Bọn em thua.
Andy.
Andy. - Ừ.
- Andy! Sao?
Bố?
Bố?
Bố, trả lời con đi mà?
Andy.
Đây.
Bố, con vào đây nhé?
Bố lúc nào cũng trả lời.
Bọn con vào đây, bố ơi.
Không trả lời!
Bố?
Có chuyện gì vậy?
Andy?
Andy?
Có chuyện gì vậy?
Bố?
Bố!
Andy!
Bố vừa hóa trị xong. Cháu tưởng bố đã khỏe hơn.
Piper, anh cháu có giúp cháu không?
Không à?
- Anh ấy không muốn cháu vào đó. - Được.
Anh ấy nói bố sẽ ổn thôi.
Được.
Không sao...
Lùi lại một chút. Hãy...
Ở đây nói cháu không mù hoàn toàn. Đúng không, Piper?
Cháu chỉ thấy hình khối và ánh sáng.
Thế thôi.
Cô đã nói chuyện với... người mẹ nuôi tuyệt với tên là Laura.
Cháu sẽ thích cô ấy cho xem.
Còn Andy, cháu cũng sẽ được sắp xếp chỗ nuôi.
- Sao? - Đợi đã, cô tách anh em cháu ra à?
Nhưng cháu chăm lo cho nó.
Khi nào đủ 18 tuổi, cháu có thể xin giám hộ.
Cháu thật sự không muốn nó đến sống với người lạ.
Nó cần cháu.
Sao anh ấy không đi cùng cháu được?
Laura từng gặp vấn đề với trẻ nổi loạn trong quá khứ.
Và...
Bưởi.
Hồi bé, anh từng dính vào rắc rối.
Nhưng đó là từ lâu lắm rồi. Hồi anh tám tuổi.
Nhờ cô...
Nhờ cô bảo cô ấy là anh em cháu sẽ không tách nhau ra đâu nhé?
Nếu cô ấy đồng ý, cháu có thể ngoan ngoãn trong ba tháng không?
Này.
Em nghe thấy không?
Đó là bố đang lên thiên đàng.
Im đi.
Không, thật đấy.
Quy trình là thế mà.
Người chết không bị thiêu hoặc bị chôn, mà...
bắt máy bay.
Anh không cần phải xoa dịu em đâu.
Ừ, anh biết.
Căn phòng vẫn có mùi của bố.
Ôi, Pipe.
Em có thể mang vài bộ quần áo của bố.
Giặt rồi. Không có mùi của bố.
Gối của bố vậy. Nó thì chưa giặt.
Đến nơi rồi.
Khỉ thật.
Tưởng người mù là em chứ.
Nín giùm, Piper.
Có mùi như vườn của mẹ hồi xưa vậy.
Ta sẽ không ở đây lâu đâu, Pipe.
Đi nào.
Xin chào?
Vào đi!
Sao?
Cửa mở đấy!
Tự vào nhé.
Xin lỗi vì nhạc to quá.
Ố dè.
Cháu đây rồi.
Chúa ơi. Nhìn cháu kìa.
-Chào đi. Nhìn cháu kìa.
Xinh quá. Vào đi!
Chào mừng cháu đến với nhà mới.
Nhà của cô là nhà của cháu.
Cô là Laura. Còn cháu là Piper?
- Vâng. -Còn...
- Andy. - Đúng rồi.
Này, biết chúng ta cần gì không? Một tấm ảnh.
-Nhé? Chụp ảnh nhé? Cô nghĩ thế. - Vâng.
Thế thì hay quá.
- Đây. Ừ. Cười lên nào.
Tuyệt quá.
Đẹp quá. Nhìn này.
Có người cần được giới thiệu với Pompom.
Pompom là ai ạ?
Con chó của cô.
Lại đây.
Nó là chó nhồi bông, Pipe.
Ừ, nó chết rồi. Đúng là cô kỳ dị quá.
"Chào Piper. Chào Andy".
Chào Pompom.
Có một con mèo ở đâu đó quanh đây. Junkman.
Chưa... nhồi bông nó.
Nhưng sẽ.
Gậy của cháu đâu?
Cháu không thích dùng gậy.
Sao lại thế?
Không muốn mọi người đối xử khác với cháu.
Khác như thế nào?
Mọi người bắt đầu coi cháu như đứa bé, nên...
Ừ, cô biết. Nhiều người thích phán xét lắm.
Nhưng cháu biết bà cô hay nói gì chứ?
"Cút mẹ đi, lũ thộn".
Thật đấy. Bà toàn chửi bậy thôi.
Cô thì không bao giờ. Cô yêu bà.
Cái này cho Piper à?
Không. Con gái cô bị mù.
Bạn ấy có ở đây không?
Không, nó mất rồi.
Xin lỗi.
Không sao. Cháu không biết. Không phải lỗi của cháu.
Chị ấy vì sao mà mất ạ?
Piper. - Không sao.
Nó bị chết đuối.
Ai gọi nhỉ... Là Wendy.
Lẵng nhẵng quá.
Chào Wen. Bọn trẻ đến chưa?
- Rồi, chúng vừa đến. - Cô biết phải làm gì rồi.
Vâng, ổn cả. Ừ.
Cứ tự nhiên như ở nhà. Cô Wendy gửi lời chào.
Chào cô Wendy.
Vâng. Được.
Nhà có sân sau không?
Có. Em muốn xem không?
Không sao.
Trời đất.
Ra ngoài thì đừng để con mèo ra.
Chết tiệt.
- Đồ đần. - Piper!
Đợi ở đây.
Oliver! Xin lỗi.
Oliver! Không.
CATHY ĐÃ Ở ĐÂY
Đưa con mèo đây. Thả nó ra.
Được rồi.
- Thả nó ra, Ollie. - Andy.
Cẩn thận.
Được rồi.
Có chuyện gì vậy?
Con mèo rơi xuống bể bơi.
Nhưng cô Laura giải quyết xong rồi.
Anh nghĩ con cô ấy ôm nó.
Ừ.
Ừ.
Đây là anh chị mới của con, Oliver.
Piper và Anthony.
Andy.
Andy tháo vát.
Oliver mất gia đình cũng như các cháu.
Nó cần người chăm sóc đặc biệt cho nó.
Xong rồi, cưng ạ.
Oliver?
Oliver.
Ừ, nhanh chân lên nào, cưng ơi.
No comments yet. Be the first to leave one.