처음 200줄입니다.
Hoa tím.
Ôi.
Đây rồi.
NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ JAMES THACKER
CẬU BÉ GẠC NAI
Chú Béo.
Chú Jepp!
Chú Béo?
Chú Jepperd!
Chú Béo!
Đây là một câu chuyện,
câu chuyện về những người cuối cùng.
Những người đã cố hại chúng ta…
và những người đã cố giúp đỡ.
THỨC ĂN HẠT THÔ CAO CẤP
Ừ, được rồi.
Đòi lại không gian cho người tinh khôn!
Rút cạn đi.
Thôi nào. Làm sao vậy? Nhanh lên.
Nhanh nhẹn lên!
Ừ, nghe rõ. Có tin là chắc chắn có suy giảm dân số.
Chỗ này phải đâu vào đó trước cuối tuần.
Ê Johnny, cầm chìa khóa chuồng chứ?
- Dừng lại. Đứng yên đó. - Mau nào!
KHU BẢO HỘ
NGUY HIỂM TRÁNH XA
Đến giờ ăn sáng rồi, lũ dị hợm.
Không được.
Bọn mình không ăn hạt thô.
Nhưng tớ đói.
Tớ cũng đói, nhưng chúng ta không ăn thức ăn cho chó.
Còn Earl thì sao?
Earl thì làm sao?
Tớ đói.
Thôi được.
Ăn đi.
Ăn đi.
Tớ không đói.
Tớ ăn sô-cô-la rồi.
Cái trò bằng tay cậu làm là gì vậy?
Đó là thủ ngữ.
Thủ ngữ sao?
Đa số người lai không nói được như cậu và tớ.
Không ai dạy họ à?
Lý do đó, hoặc họ không thể nói thành lời do thiếu dây thanh quản để nói.
Nên bọn tớ tìm cách khác để giao tiếp.
Đó là Haley.
Tiếng đó là cậu ấy đang chửi bậy.
Chửi nhiều thế.
Cậu ấy hỏi ai dạy cậu nói.
Chẳng ai cả.
Khoan, còn ba mẹ cậu thì sao?
Tớ thực ra không có ba mẹ.
Vậy… Chú Béo là ai?
Cậu nói mớ.
Nhiều lắm.
Chú ấy… không phải ba tớ.
Chỉ là một chú.
Một chú rất tốt.
Nhưng giờ chú ấy mất rồi. Chỉ còn tớ.
Đây là nơi nào?
Ta đang ở trạm bơm.
Nơi tồi tệ nhất trong sở thú.
Sao cậu biết?
Vì bọn tớ từng ở trên đó.
Cho tới hôm qua.
Phải có lối thoát chứ.
Đây là sở thú, Gus.
Nó được xây để nhốt động vật.
Chúng ta không phải động vật.
Ít nhất không phải hoàn toàn.
Các cậu đã thử đào chưa?
Rồi. Là Bobby.
Đào cả ngày.
Nhưng không thể vượt qua tường bên ngoài.
Bê tông, rất sâu.
Cậu ấy có…
Giống ta ư?
Xin lỗi, ta đã bỏ qua phần giới thiệu.
Mọi người, chào Gus đi.
- Chào. - Cậu đã gặp Gấu Trúc Jojo.
Cậu ấy biết nói.
Tớ thích thủ ngữ hơn.
Junior thích canh gác từ trên xà nhà.
Và Haley là bạn…
- Chửi bậy nhiều. - Chửi bậy nhiều.
Và nhại giọng.
Anna và Hannah làm mọi việc cùng nhau.
Chúng tớ cũng nghe thấy mọi thứ.
Còn đây là Earl.
Có các cô tốt bụng đã chăm sóc cậu ấy.
Và dạy tớ nói.
À, đó là Maya.
Cẩn thận đuôi Maya.
Ôi chao.
Finn là bạn mới vào nhất, ngoài cậu.
Cậu ấy sống hơi khổ.
Cũng nói được, nhưng…
Chỉ khi tớ muốn.
Được rồi.
Mắt Otto nhìn không tốt lắm.
Và cậu ấy để lông gai rụng ra khắp nơi.
Còn đây là Max.
Chắc cậu là…
- Chồn hôi. - Ừ.
Ôi.
Bạn đó là rùa à?
Đó là Teddy.
Cậu ấy rất nhút nhát.
Mẹ đang xây hồ bơi cho cậu ấy để cậu ấy được ở gần nước, mà…
Cậu ấy rất nhớ mẹ. Bọn tớ đều vậy.
Từ từ làm quen với cậu ấy.
Có quên ai không?
Có quên ai không?
Roy.
Roy là ai?
Cậu bạn tắc kè hoa.
Tối qua họ đưa cậu ấy đi khi đưa cậu vào.
Tớ không biết nữa, Jojo.
Không biết khi nào cậu ấy quay lại.
Roy.
NHÀ
Đẹp hơn rồi đấy.
Tôi thề, ngày nay việc gì cũng phải tự làm.
Sao những thợ bảo trì giỏi nhất lại ra đi đầu tiên?
Mà cô nói gia đình cô có mấy người nhỉ?
Chỉ có hai bọn tôi.
Cứ trì hoãn việc sinh con, rồi…
Có thể nói tự nhiên đã quyết định thay.
Bọn tôi sợ sinh ra người lai.
Đừng lo. Rockbridge có chính sách nghiêm ngặt "cấm người thú".
Tôi đoán giờ ta gọi chúng là "người lai".
Hai người sẽ thích nơi này.
An ninh hàng đầu.
Twyla chăm sóc vườn cộng đồng.
Bọn tôi bắt đầu trữ rượu từ những ngày đầu.
Cứ cách tuần lại nhậu.
Hàng xóm làm giỏ quà này tặng cả hai.
Bọn tôi rất vui khi có thêm một bác sĩ.
Thật ra anh ấy không còn hành nghề.
Ôi! Như đi xe đạp thôi, chắc chắn.
Tôi suýt quên mất.
Đó là chỗ ngựa nhà cô, Trixie, giết tôi.
Rồi cô và Adi đã che đậy chuyện đó.
Che đậy chuyện đó…
Che đậy chuyện đó…
Che đậy chuyện…
Em bất tỉnh bao lâu rồi?
Từ tối qua.
Em chưa từng ngưng dùng thuốc lâu thế.
Sao anh lại…
Anh có phòng thí nghiệm riêng.
Anh đã làm không nghỉ từ lúc đến.
Nhưng… nước xốt bí mật.
Cứ cho là ở đây có nguồn cung tươi đi.
Anh phải tự làm à?
Cảm ơn anh, Adi.
Nghỉ ngơi đi đã.
Em chịu khổ nhiều rồi.
Cả hai ta đều vậy.
Này.
Khi nào ta được rời khỏi đây?
Sắp rồi.
Và nếu may mắn, sẽ có thuốc chữa.
Hết giờ, đôi uyên ương.
Đi nào.
Tôi đâu cần mặc đồ này.
Bọn tôi đã ngủ cùng phòng suốt mười năm qua.
Lệnh của Abbot, anh bạn.
Chà chà.
Làm việc không ngơi nghỉ, bác sĩ.
Anh nghĩ sao?
Hồng quá.
Tưởng đã nhất trí anh sẽ tìm thuốc chữa, không phải thứ vớ vẩn tạm thời này.
Vợ tôi là ưu tiên số một.
Thế anh mới nắm thóp được tôi còn gì?
Nếu cô ấy chết, anh chẳng còn gì cả.
Nếu cô ấy chết,
anh cũng vậy.
Tôi sắp đi một chuyến rất quan trọng, vài ngày tới.
Mong khi về sẽ có kết quả.
Xin phép chứ tôi kiệt sức rồi.
Ba mươi hai người đã chết sáng nay vì Bệnh Dịch
ở nơi từng được gọi là Albuquerque.
Ba ngày rồi tôi không ngủ.
Biết dân số hiện tại không?
- Tôi cần nghỉ ngơi. - Vài trăm.
Tôi chưa từng mê Albuquerque.
Nó xảy ra ở khắp mọi nơi.
Đây là làn sóng mới.
Thật kinh khủng.
Nhưng tôi không thể giữ lời nếu không thể nghĩ thông!
Trong khi anh chơi trò gia đình với một người sắp chết,
thứ đã xóa sổ 98% loài người
và biến đổi nhanh hơn bất cứ thứ gì ta từng thấy,
đang tiến thẳng về phía ta.
Nó không quan tâm đến anh hay nửa kia của anh.
Và nó chắc chắn không cần nghỉ ngơi.
Biết tại sao chứ?
Vì nó thông minh hơn anh.
No comments yet. Be the first to leave one.