처음 186줄입니다.
KHÁCH
Xin chào.
Chà, chào buổi sáng, mọi người.
Chị là Elaine, chị hân hạnh giới thiệu việc bọn chị làm tại CompWare.
Mời các em vào trong.
Rồi.
Ai có thể cho chị biết lập trình viên làm gì nào?
Vì có lúc chị cũng chẳng rõ nữa.
Em biết.
- Ừ. - Lập trình viên viết trò chơi.
Đúng rồi. Lập trình viên viết ra trò chơi,
nhưng họ không tạo ra trò chơi.
Việc đó dựa vào một người.
Nhà sáng tạo đại tài ở trên kia.
Ai muốn gặp anh ấy nào?
Được rồi.
Sang Woo chỉ mới 13 tuổi khi công bố trò chơi đầu tiên
mà anh tạo ra trong căn phòng bé tẹo ở Busan, Hàn Quốc.
Ai nói chị biết tên trò chơi đó nào?
Fuck Dragons.
Thật ra, F-Dragons được phát hành sau.
Trò chơi đầu là Skittle Dolly,
trò mà tới nay đã thu về hơn 37 triệu lượt tải xuống.
Bảy năm sau, Sang đã có hơn 100 trò chơi tự tạo trên thị trường
và đang sản xuất nhiều nữa.
Hiển nhiên, Sang rất bận rộn nhưng sẽ rất vui khi các em đến thăm.
Và, biết đâu, nếu các em xin phép, anh ấy sẽ cho các em chơi
bản thử nghiệm thú vị của trò chơi mà bọn chị đang làm.
Chờ chị một giây nhé.
Chào, các em học sinh trường cấp 2 Glendale đến gặp anh.
Được.
Được rồi. Ta đi nào. Vào đi.
Đừng ngại. Anh ấy đâu có cắn.
Rồi.
Anh ấy đang tiếp đón bọn trẻ.
Tụi quỷ nhỏ sẽ ở trong đó bao lâu?
Nếu anh ấy muốn ra vẻ một tí thì 30 phút, không thì ba phút.
- Anh cần gì? - Tôi muốn trình ý tưởng mới.
Anh rõ việc đó sẽ ra sao mà.
Ừ. Mà lần này, tôi sẽ theo lời cô khuyên,
và khiến anh ấy nghĩ đó là ý của anh ấy.
Tôi biết Sang có thể tự phụ, phù phiếm, ấu trĩ, ái kỉ,
nhưng không phải là người xấu.
Cũng khá giống người xấu.
Không!
Con muốn về với mẹ.
PHIÊN CỦA BẠN ĐÃ BỊ HUỶ
ÔNG CỐ VẤN
Này, còn ai nữa không?
Là anh à?
Câm mồm và nhìn quanh đi.
Anh đã đi ngủ chưa?
Hai lần rồi,
nhưng chắc anh sẽ chạy một lát.
Rồi.
Cẩn thận nhé.
CẬU BÉ BỊ ÁC QUỶ SAI KHIẾN
Người chơi Gunslinger Twenty A, cậu ở đâu?
- Cậu ở đâu? - Tôi ngay sau cậu.
Quỷ thần ơi.
Này, ai định xử thằng khốn này không?
KẾT THÚC
- Làm gì đó? - Chết tiệt, Craig!
Anh làm tôi thót cả tim.
Cái gì vậy?
- Cái gì? - Cái gì á? Cái cô đang bỏ vào...
Có phải... Có phải máy quay không?
Gì? Anh hoang tưởng rồi.
Rồi, vậy cho tôi xem.
- Ừ, máy quay đó. - Cái quái gì vậy?
Sao lại gắn máy quay ở đây?
Ý của Sang đấy. Từ sau vụ kiện, anh ấy hơi…
- hoang tưởng. - À. Còn gắn ở đâu nữa?
Còn máy quay ở những chỗ nào nữa?
Tôi chỉ vừa bắt đầu.
Cái chỗ quái quỷ này.
- Anh làm gì ở đây? - Tôi không ngủ được.
Chắc tôi để ít cần đâu đây.
Đây rồi.
Chia cho tôi với chứ?
Cô tìm được việc khác chưa?
Ừ, chắc tôi sẽ qua Lobster.
Họ đang soạn đề nghị. Anh?
Tôi đang nghỉ một thời gian.
Đừng quá lâu. Ngoài kia khắc nghiệt lắm.
Vậy Patti nghĩ anh nên làm gì?
Hai người vẫn...
Ừ. Cô ấy nghĩ tôi nên cầu nguyện cho tĩnh tâm và đổi nghề.
Cô ấy không nói vậy.
Không nói cùng một lần.
Này, Elaine. Cô có bao giờ nghĩ
nếu thằng bé đó bị quỷ sai khiến, thì, chúng ta là sao?
Thuốc lá làm ta ho...
nước ngọt làm hư răng...
tivi làm ta ngu ngốc.
Anh đã chơi điện tử cả đời, phải không?
- Từ khi có ngón tay cái. - Anh có bao giờ giết chóc vô tội vạ chưa?
Tôi đã bao giờ giết chóc chưa á?
Chưa đâu.
Mà tôi... Tôi chưa 30, nên ai biết được?
- Anh không khoá cửa? - Tôi tưởng khóa rồi.
Xin chào.
Tôi giúp được gì?
Cho gặp anh Sang Woo.
Sang không ở đây.
Ông muốn gặp ai khác không?
Phải rồi. Anh ta giết tụi nhỏ rồi tự sát.
Tôi chưa biết tên ông.
Regus Patoff.
Anh ấy không giết đứa nhỏ nào.
Vài đứa giết anh ấy hoặc một đứa bắn anh ấy.
- Nguyên nhân là... - Họ không biết.
- Chúng tôi không biết lí do. - Phải.
Tôi tự nghĩ ra phiên bản kia đấy, và chắc vì nó hay quá
nên in luôn trong trí tôi rồi.
Giúp tôi chứ?
Được.
- Tôi không giỏi đi thang lắm. - Rồi.
Xin lỗi, thưa ông. Nhưng ông đang đi đâu thế?
Đi làm.
Tôi tin Sang đã giữ lời và sắp xếp thích hợp.
Sáng nay hợp đồng của tôi mới bắt đầu,
nhưng tôi muốn đến sớm nhất để làm gương.
- Sang mời ông làm gì vậy, thưa ông... - Patoff.
- "Patoff"? Tên tiếng Nga ư? - Là Bán đảo Krym.
Tôi làm cố vấn cho anh Sang về tất cả vấn đề kinh doanh.
Cụ thể là cơ cấu công ty, hiệu suất, thương hiệu…
Mọi vấn đề kinh doanh.
Chà, từ dưới nhìn thấy không cao lắm.
Vâng, có thang máy dịch vụ nhưng ta lên hơn nửa đường rồi. Nên...
- Chà, vậy đi tiếp mới hợp lí. - Vâng.
Cảm ơn.
Tôi tự đi tiếp được.
Thưa ông, ông không thể vào đó. Thưa ông?
Thưa ông.
Nơi đó...
Thế này cũng được.
Thưa ông, tôi sẽ phải mời ông đi.
Phòng này trống mà.
Ông Patoff, tôi xin lỗi rằng ông đã mất công đi.
Nhìn quanh đi. Chẳng còn việc kinh doanh gì để cố vấn cả.
Chúng tôi đóng cửa hẳn.
Tôi muốn họp toàn bộ nhân viên sáng mai.
Tầm chín giờ sáng đi?
Rồi cô cậu sẽ thấy
thứ này thể hiện rõ mong muốn của Sang.
Trong đó viết gì?
Ai sẽ sở hữu công ty?
Người thân duy nhất của Sang, khi luật sư xong việc.
Mẹ anh ấy, ở Busan và không biết tiếng Anh.
Khỉ thật, sao cô để tôi phê cần vậy?
Ông ấy nói đấy.
Ông ấy ở đây để cố vấn trực tiếp cho Sang về mọi thứ liên quan tới CompWare.
Rồi, giờ Sang không còn, ai làm chủ?
- Quý ông Leo-Cầu-Thang-Không-Nổi? - Sao anh hỏi tôi?
- Cô là trợ lí của Sang. - Liên lạc sáng tạo.
"Liên lạc sáng tạo"?
- Tôi tự chế danh hiệu. - Khi nào?
Khi bắt đầu nộp đơn xin việc khác.
Anh không hiểu đâu. Anh đâu cố gắng.
Cô tự phong là CEO luôn đi
vì rõ ràng chức đó đang bỏ trống.
Tối qua anh hút cần à?
- Không. - Giường nệm bốc mùi.
Em không cằn nhằn, nhưng anh có thể giặt chúng không?
- Mấy giờ rồi? - Tám rưỡi.
Anh có ở nhà để kí giấy tờ không?
Chờ đã, anh phải đi làm.
- Không có đâu, anh yêu. - Có một ông Patoff xuất hiện.
Ông ấy là cố vấn. Sang thuê ông ấy. Mọi người phải vào làm.
Em tháo ga giường ra, anh sẽ giặt.
Yêu em.
- Yêu em. - Yêu anh.
- Này, ông ấy tới chưa? - Không biết.
Chắc ông ấy ở đây luôn.
- Phải báo cho phòng Pháp quy chứ nhỉ? - Báo rồi.
Trừ khi họ buộc ta đóng cửa hoặc bán công ty,
mọi thứ được Sang duyệt đều có hiệu lực.
Chào các đồng chí.
Không may, anh Sang không thể tham dự cùng ta hôm nay,
nhưng anh gửi lời chào trân trọng.
Hỡi mọi người đứng dưới đây,
cảm ơn đã góp phần quan trọng trong sự thành công của CompWare.
Tôi mong được đích thân làm quen với tất cả mọi người.
Tôi quý trọng các bạn.
Và với những người làm việc từ xa,
No comments yet. Be the first to leave one.