처음 200줄입니다.
OBIKA
Sachiko.
Cầu xin em.
Bố, bữa sáng xong rồi ạ.
Cầu xin em.
Cầu xin em!
Bố ơi, mẹ đâu phải một vị thần.
Sao con lại nói thế? Mẹ là một nữ thần!
Mẹ con là nữ thần! Nhìn khuôn mặt đáng yêu của mẹ kìa!
Ôi, nữ thần của tôi!
Thật kỳ diệu khi mẹ chịu cưới bố.
Con nghe câu đó cả triệu lần rồi.
Hơn nữa, kì thi cũng xong rồi mà.
Nhưng con đâu biết được. Điều không ngờ luôn có thể xảy ra.
Ngay cả khi đã thi xong, số của con vẫn có thể bị xóa nhầm,
và ta sẽ không bao giờ biết được.
Rồi con sẽ nói: "Mình chăm chỉ như vậy mà sao chuyện này lại xảy ra?"
"Sao lại thế, Chúa ơi?"
Và chúng ta sẽ chẳng làm được gì,
nhưng Sachiko thì khác.
Nữ thần sẽ nói: "Ôi trời!"
- "Số của con bé bị thất lạc rồi". - Ôi không! Cái nồi!
"Con bé nên thi đỗ".
"Sakura thật ngọt ngào".
"Con bé đỗ rồi".
KẾT QUẢ THI ĐẦU VÀO ĐẠI HỌC RISSEI
Xin lỗi.
Xem nào.
MÃ SỐ THÍ SINH
Đây rồi.
Bố ơi, đây rồi!
Nhìn kìa. Ở ngay đó.
Đây rồi!
Bố, con đỗ rồi.
Sachiko, cảm ơn em!
Thôi nào, bố. Đừng khóc nhiều thế.
Nhưng nó ở kia rồi!
Ở kia rồi!
Cái gì?
Cái gì đây ạ?
Là phiếu dự thi của bố.
Sao ạ?
Tuyệt quá!
Cô Maeda!
Vậy là Sakura đã thi đỗ!
Tôi chưa từng mừng cho ai như thế này! Thật tuyệt vời!
Cả tôi và Sakura đều đỗ!
Đúng là tin tuyệt vời! Sakura đâu? Đại học sao?
Nói "chúc mừng" con bé hộ tôi nhé!
Tôi làm được rồi! Tôi sẽ trở lại làm sinh viên đại học sau 20 năm!
Cái gì? Đợi đã.
Anh đỗ rồi sao, Taro?
Ừ! Tôi đỗ rồi đấy, cô Maeda!
Sao lại thế được?
Thôi nào! Vì rõ là tôi đã đi thi!
Nhưng không phải anh đã học đại học sao, Taro?
Đúng vậy! Đại học Tokyo!
Đúng là không thể trông mặt bắt hình dong. Anh đỗ Đại học Tokyo ư?
Chờ đã! Tại sao anh thi lại đại học?
"Tại sao" ư?
Tại sao cô lại hỏi thế, cô Maeda?
Này quý cô Tại Sao,
Sakura học trường nữ sinh từ cấp một đến cấp ba,
rồi khăng khăng đòi vào trường đại học này.
- Trường đó nam nữ học chung. - Ừ?
Nghĩa là
sẽ có con trai.
Cô có hiểu không?
Cô không hiểu à?
Nguy hiểm lắm. Tôi không thể để con bé học đại học một mình được!
Đợi đã!
Ý anh là,
anh sẽ học cùng trường với Sakura?
Đúng vậy! Đó là điều tôi đang nói đấy!
Tại sao?
Cô không hiểu à? Bởi vì
tôi rất yêu con gái tôi!
Không rõ ràng sao?
Nói sushi đi.
LỄ NHẬP HỌC ĐẠI HỌC RISSEI
Tất nhiên rồi. Trông bố không giống sinh viên mà.
Nhưng bố đã đưa thẻ sinh viên ra.
Giống như con dấu vậy. "Anh không thấy à?"
- Ôi, giật cả mình! - Tôi xin lỗi!
Không sao.
Khoa Văn học à?
Cảm ơn.
Chú đã thi lại bao nhiêu năm vậy ạ?
Ai chịu thi lại đến lúc bằng tuổi chú chứ?
- Bố, đừng như vậy mà. - "Bố" ư?
Ồ, xin lỗi nhé.
Hai bố con học cùng trường sao? Thật khác thường!
Ngữ điệu đó! Cháu đến từ đâu vậy?
À, cháu đến từ Hiroshima.
Hiroko. Đợi bố với!
Sao con lại bỏ chạy?
Chúng ta cứ như mấy người nhà quê chụp ảnh chung ấy. Xấu hổ lắm.
Không phải tự nhiên
khi chụp ảnh con gái mình vào thời điểm đẹp nhất của nó sao?
À, đúng rồi! Sakura, chụp cùng nhau nào!
- Phải rồi. Chúng ta chụp ảnh đi. - Đây rồi.
Hai bố con hợp nhau nhỉ!
Tôi ghen tị quá!
Đúng vậy! Chúng tôi là bố con học cùng lớp đấy!
Ôi!
Anh ta nói gì vậy?
Bố cậu ấy cũng vào đại học.
Thật sao? Đợi đã!
Cái gì?
Cậu từ cấp ba thi lên à?
Ừ.
Vậy mình bằng tuổi nhau rồi.
Tớ là Obika Sakura. Rất vui được gặp cậu.
Tớ là Yamamoto Hiroko. Rất vui được gặp cậu.
Chú là Taro, bố của Sakura.
Mọi người gọi chú là Gataro.
Ôi trời! Mấy người đang giới thiệu bản thân như bạn bè kìa.
Tôi cảm thấy
mình như bị bỏ lại vậy.
Được rồi, bố. Chúng ta chụp ảnh đi.
Thật sao?
So với ông bố yêu con điên cuồng này, một tấm ảnh cũng chả có gì to tát.
- Cảm ơn anh. - Không có gì.
OBIKA
ĐỒNG MINH CỦA ĐẢO KAWANAKA VIẾT BỞI OBIKA TARO
BỐ MOHICAN VÀ CON TRAI CUA ĐÓNG HỘP TỪ TIỂU THUYẾT CỦA OBIKA TARO
Giờ Sakura đã là sinh viên đại học.
Tôi rất xin lỗi.
Anh cứ viết đi.
Giờ Sakura đã trưởng thành.
Tôi rất xin lỗi.
Anh cứ viết đi.
Vậy chắc Sakura muốn…
Tôi không thể viết được!
Cậu sao thế?
Im đi không được à?
Suy nghĩ phải được giữ trong đầu.
Nhưng tôi nghe được hết. Mọi thứ vụt qua…
- Tôi rất xin lỗi. - Ra ngoài đi, được chứ?
Tôi sẽ gửi cậu bản thảo khi viết xong.
Chủ biên nói phải có bản thảo của anh thì tôi mới về được.
Tầm này không ai nói vậy cả.
Còn bảy trang nữa! Cố lên!
- Chính cậu đang làm tôi chậm lại đấy! - Anh Obika.
Bỏ qua vụ đùa cợt, nếu anh còn trễ hẹn,
loạt phim của anh sẽ bị hủy.
Thế thì tệ lắm.
Với tôi, thế cũng tệ.
Từ khi tôi xem bộ phim này hồi cấp hai,
tôi đã hâm mộ anh cuồng nhiệt.
Tôi muốn giúp anh viết cú hit tiếp theo!
Xin lỗi, tôi không viết được cú hit nào trong 20 năm kể từ khi ra mắt.
Đó là một khoảng thời gian dài cố gắng nhưng anh vẫn trụ được.
Thật đáng kinh ngạc khi anh có thể trụ lại lâu vậy.
Cậu hâm mộ tôi thật à?
Vâng, anh Obika. Anh viết tiếp đi.
Vậy đừng nói gì nữa! Hãy giữ im lặng!
Ẩn mình vào khung cảnh đi.
Người đại diện làm trước cậu rất giỏi ẩn mình vào khung cảnh.
Cậu ta giỏi lắm, làm tôi sợ hết hồn.
"Cái gì? Cậu đến rồi à?"
- Anh Obika! - "Cậu đến rồi à?"
Đủ rồi!
Đừng nói gì cả. Viết đi, làm ơn.
Được rồi.
"Được rồi" là thế nào?
Này, đây không phải là…
Này, Ozaki!
Tôi xin lỗi.
Tôi chỉ nghĩ đây là sách học của Sakura thôi mà.
Đó là của tôi!
Cái gì? Anh dùng nó làm gì?
Tất nhiên là để học!
Học à?
Ừ… À, không.
Không, không phải.
Là để nghiên cứu.
Cái gì? Tức là anh đã nghĩ đến một cốt truyện mới?
Ừ…
Ôi chao.
Mình không nên nói với cậu ta.
Nếu mình nói mình là sinh viên đại học,
cậu ta chắc chắn sẽ không giao việc cho mình nữa.
Tớ ngồi cạnh cậu được không?
Được.
Bố cậu đâu?
Bố tớ bảo ngồi phía sau là được rồi.
Chú ấy thực sự đã đỗ đại học.
Ừ.
Nhìn kìa! Có một anh chàng nóng bỏng!
Sao cơ? Ở đâu?
Ở cuối dãy kìa.
Được rồi, giờ tôi sẽ bắt đầu buổi hướng dẫn.
Nhìn cậu ta là biết ngay đó là dân chơi.
Canh chừng cậu ta.
Nếu em đi muộn thì hãy vào từ cửa sau.
Em xin lỗi.
Thấy gì chưa? Từ phía sau, em có thể thấy toàn bộ các ghế.
Có một chỗ đằng kia. Em ngồi đó đi.
Cảm ơn thầy.
No comments yet. Be the first to leave one.