처음 200줄입니다.
TẬP 9
- Vừa ngon. - Mà anh để ở đâu thế?
Trấn thạch và cây thước vàng ấy.
Tôi lo nên mới hỏi thôi.
Chúng có thể ập đến đây bất cứ lúc nào.
Kẻ đeo mặt nạ trắng đỏ và Tổng đốc. Tôi không muốn vướng vào chuyện đó.
Được thôi. Vậy tôi sẽ mang trấn thạch và cây thước rời Myoyeongak.
Rốt cuộc… anh cất ở đâu vậy?
Anh…
giấu trong phòng tôi ư?
Ở Myoyeongak còn chỗ nào an toàn hơn à?
Anh tặng tôi được không?
Tôi có thể du hành thời gian…
là nhờ trấn thạch này.
Hong Joo, nếu không có nó, tôi không thể về nhà.
Vì thế tôi sẽ giết hết kẻ nào ngáng đường tôi.
- Kể cả tôi ư? - Kể cả cô.
Anh làm nổi không?
Tôi sẽ đến Khách sạn Bando.
Dù là Moo Yeong hay Tổng đốc,
cô cứ bảo bất cứ ai muốn lấy chúng rằng tôi sẽ ở Khách sạn Bando.
Bởi tôi không có ý định chạy trốn.
Này, Moo Yeong.
Loạn thế này mà còn uống rượu thì chắc anh vẫn ổn.
Lee Yeon, sao anh lại đến đây?
Đủ rồi. Để tôi cho anh một trận đã.
Đồ khốn.
Chết tiệt.
Cảm giác thế nào?
Khi đánh nhau bằng chính đôi tay mà ta từng dùng
để hỗ trợ lẫn nhau?
Đến thuyết giáo đấy à?
Tôi đến để xem cảm giác đó thế nào. Không sảng khoái như tôi tưởng.
Tôi cũng thấy thế.
Rót cho tôi một ly đi.
- Sao cơ? - Báo trước cho anh biết,
tôi không đem theo báu vật mà anh tìm kiếm.
An toàn là trên hết mà.
- Ngài có khách. - Ai thế?
Lâu rồi không gặp, các yêu quái.
Sao hôm nay tôi lại có vinh dự tiếp Bà chủ của Myoyeongak thế này?
Nghe nói có bốn gương mặt mới đang lùng sục khắp Gyeongseong.
- Họ là Shinigami. - Shinigami?
Nghĩa là thần chết?
Ôi, tôi không thích cái tên đó.
Nhưng sao cô không tìm họ mà lại đến gặp tôi?
- Anh đưa họ đến đây mà. - Chao ôi!
Cô đúng là trùm tin tức ở Joseon.
Cô muốn gì?
Lính đánh thuê hay không, tôi cũng chẳng quan tâm.
Anh đang tìm báu vật, đúng không?
Nếu tôi giúp anh giành được chúng, anh sẽ báo đáp tôi thế nào?
- Cô muốn gì? - Tránh xa Myoyeongak và người của tôi ra.
Cô sẵn sàng hợp tác với tôi để bảo vệ Myoyeongak?
Cô là sơn thần kiểu gì thế?
Nếu biết sẽ thua, tôi sẽ không đâm đầu vào.
Tôi sẽ chỉ hỏi anh một lần thôi.
Có hợp tác hay không nào?
Anh định dùng báu vật để hồi sinh cho anh trai anh ư?
- Đồ điên rồ ngu xuẩn. - Chẳng phải em trai anh mất năm 2020 sao?
Nếu lúc đó có mấy thứ kia,
- anh sẽ lựa chọn thế nào? - Tôi sẽ bị cám dỗ.
Nhưng nếu lại rơi vào hoàn cảnh đó, tôi vẫn sẽ quyết định như trước.
Tôi sẽ chờ nó đầu thai và vượt qua nghịch cảnh.
Không có gì bất ngờ.
Anh luôn tuân thủ các quy định.
Nhưng đó chính là lý do tôi trở thành sơn thần.
Dù có thế nào, tôi cũng không vượt giới hạn.
Giả sử anh bị biến thành đá, sống dở chết dở suốt hàng thế kỷ,
giới hạn gì đó sẽ chẳng có giá trị gì hết.
Chính anh chọn con đường đó mà.
Nếu vi phạm điều cấm kỵ và tàn sát cả núi,
anh nên chuẩn bị tinh thần để trả giá.
- Tôi chuẩn bị rồi. Cả khi đó và bây giờ. - Đó là điều quan trọng nhất.
Cứ cố hết sức mà cướp trấn thạch và cây thước vàng từ tay tôi.
Rồi cứu anh trai anh.
Tôi sẽ liều mạng để bảo vệ báu vật và chiến đấu với anh.
Nên hôm nay sẽ là lần cuối cùng…
ta uống cùng nhau.
Cảm ơn anh đã mời rượu.
- Tôi sẽ tới Khách sạn Bando. - Tôi muốn hỏi anh một câu.
Đối với anh, tôi là gì?
Anh biết đấy, hồi nhỏ tôi rất ngang bướng,
lại chỉ biết đến mình.
Anh đã dạy tôi cách chiến đấu để bảo vệ người khác.
Tôi từng muốn trở thành một sơn thần giống anh.
Buồn cười thật. Hồi đó anh luôn tỏa sáng.
Anh không hề sợ hãi và luôn tự đưa ra quyết định.
Anh… từng là thần tượng của tôi.
Chắc vì thế ta mới trở thành bạn bè.
Tôi đi đây.
- Cô sẽ giao nộp báu vật sao? - Cậu nghĩ tôi mất trí rồi chắc?
Báu vật đó là của tôi.
- Thế sao cô còn hợp tác với hắn? - Tôi đang cố câu giờ.
Tôi muốn hắn ngồi yên trong khi tôi cướp báu vật.
- Hắn có mắc mưu không? - Không.
Hắn mạnh và khôn ngoan hơn tôi tưởng.
- Có khi tôi sẽ thua. - Chúng có đáng để cô mất công thế không?
Có đáng để cô chọc tức Tổng đốc, kéo Đại nhân Lee Yeon vào và…
Jae Yoo, giả sử tôi cướp được chúng,
Yeon sẽ không thể về nhà.
Nếu tất cả đổ bể,
ta có thể dùng trấn thạch để rời khỏi thời đại kinh hoàng này
và chạy đến một thế giới mới.
Nên bắt đầu từ bây giờ…
ta hãy tiến vào mắt bão.
Bố.
Con đi đâu mà giờ mới về?
Con đi mua ít quần áo ở trung tâm mua sắm. Phải rồi.
Con cũng mua cà vạt cho bố.
Tốt. Ta sẽ đeo nó dự hôn lễ của con.
Hôn lễ của con ư? Bố nói gì thế?
Con lấy chồng rồi bỏ nghề báo đi.
Con sẽ lấy ai ạ?
Anh rể con. Hôn lễ sẽ diễn ra vào Chủ nhật này.
Bố điên rồi. Bố mất trí rồi, bố ạ.
Chị con đã tự tử sau khi lấy anh ta!
Con trả lời đi.
Hôm chỉ huy bị giết trong vụ đánh bom ở Ga Gyeongseong,
con đã ở đâu?
Trả lời mau!
Chẳng phải bố biết rồi sao?
Bố nói đúng. Con đã ở đó.
Nếu mà vẫn còn hai cô con gái… ta sẽ không bắn trượt đâu.
Mình ơi, đừng mà! Ta cứ nói chuyện cái đã.
Nhà này không chào đón bọn hoạt động cách mạng!
Sao con lại làm thế?
Bố mẹ làm tất cả vì con, thế nhưng… Phong trào vì độc lập ư?
Bố con nhầm rồi, đúng không? Mau nói đó không phải sự thật đi!
Con xin lỗi mẹ.
Ginko.
Con không phải Ginko.
Tên con là Sunwoo Eun Ho.
Có tiến triển gì chưa?
Không ai sống sót hết. Chỉ trụ được hai ngày là cùng.
Chúng đều bị vỡ màng nhĩ, nên…
- Có phải do cây gwiso không? - Vâng.
CÂY GWISO CÂY QUỶ HUÝT SÁO
NGƯỜI NGHE PHẢI SẼ NỔI ĐIÊN
Tiêm cho chúng nhựa cây này sẽ khiến chúng loạn trí.
Nhưng vấn đề là chúng sẽ chết khi nghe thấy tiếng huýt sáo?
Tôi xin lỗi, thưa ngài.
Nếu không thu được kết quả tốt, vật thí nghiệm tiếp theo…
sẽ là cậu đấy, Akira.
Nhất định tôi sẽ thành công!
Anh cho gọi chúng tôi à?
Có một nhiệm vụ mới. Cướp báu vật của tên cửu vỹ hồ cho tôi.
Tôi có thể giao báu vật cho anh rồi giữ tên cửu vỹ hồ không?
Cô ấy nói nhảm đấy.
Ông đã thấy hắn ở cự ly gần. Hắn thế nào?
Đầu óc hắn như một cỗ máy vận hành trơn tru.
Hắn đang ở thế bất lợi mà lật ngược tình thế trong chớp mắt.
Hắn là sơn thần của Joseon mà.
Ông xử lý nổi hắn không?
Cứ giao cho tôi.
- Hắn sẽ đến Khách sạn Bando. - Rõ!
MỲ HANGMYEONOK
Cháu dám triệu hồi chủ nhân của Tam Đồ Hà sao?
Bà ăn mỳ lạnh đi ạ.
Đây, bà nếm thử đi.
Bà thấy sao?
Ngon và tỉnh cả người, nhưng…
Động cơ của cháu là gì?
Bọn yêu quái Nhật Bản đang tàn sát các thần bản địa của ta.
Cháu nghĩ thiên lý nhãn của ta chỉ để trang trí thôi à?
Nói thật đi. Bà cũng thấy khó chịu, đúng không?
Bà ghét việc chỉ có thể ngồi nhìn bọn xâm lược tàn phá tất cả, đúng không?
Ta không can thiệp vào chuyện của nhân giới.
Quy định là thế.
Nhưng bà cũng nói rồi mà, cháu không thuộc về nơi này.
Cháu chỉ là kẻ đi ngang qua thời đại này.
Giờ cháu định làm gì?
Cháu sẽ giết tất cả yêu quái Nhật Bản rồi mới về nhà.
Cháu chỉ cần ngoan ngoãn chờ đến ngày về, nhưng giờ…
Đó là việc mà chỉ cháu mới làm được. Cũng là việc cháu nên làm từ trước.
Bà già, cháu mắc nợ thời đại này.
Cháu sẽ coi như bà đã đồng ý.
Có phải đây là lý do không?
Lý do mình của tương lai cử Yeon về thời đại này.
Trời ạ. Cũng sắp đến lúc từ biệt cảnh quan này rồi.
CÒN BỐN NGÀY
Đột nhiên anh chuyển đến khách sạn? Còn tôi thì sao?
- Em không cần đi theo anh. - Cái gì?
Mọi người sẽ đổ xô đến đó để cướp trấn thạch và cây thước vàng.
Giờ em cách xa anh sẽ an toàn hơn.
- Chết tiệt. - Anh phiền quá.
Anh cũng coi thường tôi vì tôi là bán yêu sao?
- Anh ư? - Nếu không, sao chưa từng nhờ tôi giúp?
Anh muốn lắm. Anh cũng muốn dựa dẫm vào em.
Nhưng ở thời đại này, em là điểm yếu duy nhất của anh.
Nếu em lại bị thương, lần này anh sẽ phát điên mất.
Tôi không còn là đứa trẻ mà anh từng cõng.
Ít ra hãy để tôi tự quyết định con đường mình sẽ đi.
Anh không còn nhiều thời gian nữa, đúng không? Đừng để sau này phải hối hận.
Được rồi, đi cùng anh đi. Nhớ theo sát anh đấy.
- Tôi biết rồi! Thả tôi ra! - Đại nhân Lee Yeon!
- Tránh ra! - Gì thế?
Thích thật.
- Cô ấy bảo tổ chức tiệc chia tay. - Hong Joo ư?
Vâng, và cái này cho ngài.
No comments yet. Be the first to leave one.