처음 200줄입니다.
- Một trong hai chúng ta phải giặt đồ đêm nay. - Tại sao?
Bởi vì mẹ đã không có bộ đồ lót nào sạch ba ngày nay rồi.
Vậy bây giờ bộ đồ trong mẹ đang mặc...
- Chả mặc gì cả. - Mẹ!
Đó là một hình thức đẹp thật sự đấy, mát lạnh.
Đó là phong cách của tôi, thưa các quý ông và quý bà.
Làm thế nào mà con lại chưa dùng hết nhỉ?
Con không biết, con đoán là do con có nhiều đồ trong hơn mẹ.
Điều đó không đúng. Con có ít hơn.
Con đã giặt đồ chỉ riêng của mình mà không có của mẹ hả?
Không.
- Rory? - Được rồi, một lần.
Con đã không thèm hỏi xem mẹ có đồ cần giặt luôn sao?
Lúc đó giặt đồ đã rất nhiều rồi! Không còn chỗ nào để bỏ thêm đồ vô cả.
Mẹ đau đớn đến ứa máu luôn đấy. Đưa mẹ thứ gì để cầm máu đi.
"Rory đã không giặt đồ mẹ với đồ của nó."
Con xin lỗi.
Con sẽ giặt đồ đêm nay, con hứa.
Đừng bận tâm. Mẹ sẽ tự giặt đồ của mình.
Được thôi, vậy có khi còn tốt hơn ấy.
Mẹ ghét việc giặt đồ.
Có lẽ là mẹ sẽ mua đồ mới xài luôn cho khỏe.
Rung động, rung động, rung động, rung động, rung động...
Và những cái lá!
Những cái lá của tôi đâu rồi?
Mới thấy mỗi bí ngô, hành hương...
Chả có cái lá nào cả!
Mọi cửa hàng trong thị trấn đều đã trang trí cho mùa thu rồi.
Vậy thì "hurray" cho cái phong trào hỗn tạp ấy.
Chúng ta đang nói về chuyện cờ hiệu và hình những con gà tây giấy đấy.
Để mấy cái hình con gà tây giấy có mất mát gì đâu?
Không gà tây, không bí, không bí ngô
Không thứ gì màu cam cả.
Được rồi, vậy anh không thích màu cam.
Ổn thôi.
Mùa thu có rất nhiều kiểu màu hợp để chọn.
Xin lỗi, làm ơn cho chúng tôi một ít cà phê được không?
- Và một bánh xốp nướng? - Loại nóng?
Đây là lễ hội mùa thu đấy.
Cửa hàng của anh ở ngay bên kia đường của cái sừng dê kết hoa quả đấy!
Chỗ của anh ở đúng ngay chính giữa đấy. Anh phải trang trí đi thôi.
Tất cả những gì tôi phải làm là phục vụ đồ ăn.
Và cà phê! Bánh xốp nướng nữa!
Taylor, tôi rất mệt khi phải nói đi nói lại cái này với ông mỗi năm.
Yoo-hoo!
Anh đã sống ở Star Hollow được một thời gian dài rồi, chàng trai trẻ ạ.
Đã đến lúc anh phải hòa nhập với mọi người ở đây.
Xin lỗi, tôi nghĩ là tai của tôi bị tật rồi.
Này, mẹ tôi không mặc nội y nào cả.
- Well, đúng vậy mà. - Anh đang rất ích kỉ đấy, Luke.
Bọn họ vẫn không để ý. Mẹ không thể chịu đựng thêm được nữa.
Chúng ta đang nói về tinh thần của lễ hội.
- Con muốn loại bánh xốp nào? - Việt quất.
Ông biết ở đâu có thể tạo được cái tinh thần của lễ hội ấy chứ?
Đây, đừng có dùng tay.
AAH!
Tôi không nghĩ là anh đang nói chuyện với tôi một cách nghiêm túc đâu.
Ai cho ông cái ý nghĩ đó vậy?
Không có tiền boa à?!
Oh yeah, đây là tiền boa này: phục vụ khách hàng đi.
Một cái khác nữa này. Đừng có ngồi lên bất kỳ cái ghế lạnh nào cả.
Taylor, tôi thề với chúa,
Nếu ông lôi những cái hình nộm Pilgrims ra khỏi cái túi ông một lần nữa...
- Translated and edited by Kywi SubTeam - - Credit: Kyle -
Tôi không biết.
Nó nhìn không giống hoa tháng năm cho lắm.
Xem này, chúng ta có thể đặt một bảng hiệu hoặc thứ gì đó lên trên chỗ này.
Tôi không biết.
Cậu có muốn trở lại với cái ý tưởng đá Plymouth?
Chúng ta sẽ để yên thế này một ngày vậy.
Được rồi, vâng, chắc rồi.
Cậu biết đấy, cậu có thể mua được 2 món chỉ với 3 đô đấy.
- Ồ, thật sao? - Giá hời đấy.
Cậu đang hết sức cần bột ngô à?
Vâng. Tôi có nhu cầu mập lên rất quan trọng, cảm ơn.
- Tạp dề đẹp đấy. - Đồng phục đẹp đấy.
Tôi đã đính nút này vào với sợi bạc,
vậy nên nó giúp tôi thể tránh xa khỏi đám đông.
Tôi nghĩ là tôi nên trở về nhà.
- Chờ đã, cậu có muốn một pop hay gì đó không? - Một pop?
Thứ lỗi cho tôi, ở Chicago người ta thường gọi nó là "Pop."
Well, ở Connecticut, chúng tôi gọi nó là "soda miễn phí"...
Và có, cảm ơn.
Được rồi. Đoán đúng nó ở tay nào và cậu sẽ có được soda.
Được rồi, tổng thể ý chính của của một soda miễn phí
là nó miễn phí. Không cần phải làm bất cứ thứ gì.
Xin lỗi. Cậu sẽ phải hát vì bữa ăn tối của cậu thôi.
Hoặc là soda của cậu.
Đoán đi.
Được rồi. Trong cái tay này cậu có...
Cảm ơn.
Lane?
Lane?
Có chuyện gì vậy?
Tớ đã hôn rồi.
V..Và tớ...Và tớ đã quỵt tiền nó.
Cậu đùa đấy à?! Ai đã hôn cậu?!
Dean.
- Người mới chuyển đến đấy à? - Đúng vậy.
- Cậu hôn anh chàng đó à?! - Ôi chúa ơi!
Nó đã diễn ra rất nhanh. Tớ đã đang đứng ở đó.
- Ở đâu? - Tại chợ Doose.
- Anh ta hôn cậu trong chợ à? - Ở gian hàng số 3.
Gần chỗ bán bình xịt kiến ấy à? Đúng vậy.
Oh, đó đúng là gian hàng tốt đấy. Sao nó lại là gian hàng tốt?
Cái gian hàng mà cậu được hôn bởi người mới đến đấy
là gian hàng tốt.
Ôi chúa ơi, tớ không thể thở được.
Được rồi, ngồi xuống đi.
Không, tớ không thể ngồi, Tớ rất là...
Ôi chúa ơi, anh ta đã hôn tớ!
Ai đã hôn cháu cơ?
Chúa đấy, mẹ.
Ồ... được thôi.
Vậy... Nói tớ mọi thứ đi.
Tớ bước vào cửa hàng, và anh ta mời tớ một soda.
Sau đó, anh ta giấu hai thứ ra đằng sau lưng và yêu cầu tớ chọn một.
Và rồi anh ta đã hôn tớ.
Thật ganh tỵ quá đi! Được đấy.
Tớ phải kiếm một người như vầy mới được.
Tớ sẽ đi nói với mẹ tớ. Nhớ gọi tớ đấy.
Được thôi.
Có chuyện gì thế? Tớ không thể.
Cậu không thể đi? Nay là đêm thánh ca ở nhà của Kim.
Chuồn lẹ đi.
- Mẹ tớ không biết gì về Dean cả. - Vậy thì nói với bà ấy.
Lần cuối cùng mà chủ đề về cậu bạn trai diễn ra, mọi chuyện rất tồi tệ.
Bà ấy đã nghĩ cậu sẽ thôi chuyển trường vì một cậu trai.
Đúng vậy, và đó là vì Dean.
Nhưng bà ấy đã biết đó là vì anh ta đâu.
- Bà ấy sẽ biết. - Bằng cách nào?
Bà ấy sẽ biết thôi. Bà ấy là Lorelai mà. Bà ấy sẽ biết.
Tớ phải làm gì đây?
Có lẽ bà ấy sẽ cân nhắc việc là cậu bây giờ
đã chuyển trường và học rất tốt ở đó.
- Có thể. - Thử đi.
Được rồi. Tớ phải đi đây.
Này...
Điều đó tuyệt chứ?
Hoàn hảo.
Wow.
Yeah.
Ừ, anh có nghe thấy tiếng đó chứ?
Không không, nó kêu to hơn.
Nó phát ra kiểu âm thanh là "eeeee!" nhưng cao vút lên.
Tiếng kêu này bắt đầu từ tuần trước, Nhưng giờ thì nó nhỏ lại rồi,
Và nó chỉ xảy ra khi chúng tôi mở cửa.
Nhưng bây giờ thì nó to lại rồi, vào mọi lúc luôn,
nên tôi nghĩ là cái tiếng ồn này, nó uh, đang tự tin phát triển.
Được rồi, nghe này, tôi đã nói chuyện này với ba người khác rồi,
Vậy anh có thể nói với tôi rằng cái gì đang xảy ra với tủ lạnh của tôi được không?
Tôi không...tôi sẽ không làm cái tiếng ồn đó lần nữa đâu.
Tôi không... eeeee!
Jerry, tôi không có nhiều tủ lạnh, nhưng tôi có đủ
để chắc rằng tôi không muốn nghe cái tiếng ồn ấy lần nữa.
Vậy nên anh có thể làm ơn nói tôi nghe thử tủ lạnh tôi đang có vấn đề gì được không?
hoặc là nối máy tôi với ai có thể chẳng hạn?
Cảm ơn anh.
Xin chào...Rusty. Tuyệt.
Nghe này, ừm...
Tủ lạnh của tôi đang phát ra một cái âm thanh rất kì dị.
Nó giống như là, một tiếng.....
Cô biết gì không, thật ra thì, Jerry vẫn ở đó chứ?
Được rồi, hãy để anh ta làm cái tiếng đó đi. Anh ta biết nó.
Tôi sẽ đợi.
Tối biết mà! Nó nghe rất tệ!
Được rồi, đây là thỏa thuận.
Cô sẽ cử ai đó đến đây vào ngày mai
khoảng cỡ từ 8:00 và 9:00,
bởi vì tôi còn phải làm việc, và không thể đợi đến 4 tiếng cho người của cô xuất hiện.
Tuyệt!
Tạm biệt!
Vậy, họ sẽ đến đây vào ngày mai à?
Không, đến vào thứ hai khoảng từ 3:00 đến 8:00.
Mẹ hoàn toàn vô dụng!
Con xin lỗi.
Ôi chúa ơi, Nhìn nơi này mà xem!
Trông như cái chuồng lợn vậy!
Bây giờ thì mẹ nghĩ mình còn cáu kỉnh nữa. Cáu kỉnh và vô dụng.
Aaah! Cái tủ lạnh ngốc nghếch! Lũ thợ sửa tủ lạnh ngốc nghếch!
Mẹ ghét cuộc sống của mình!
Xin chào?
- Xin chào?! - Vâng?
Ồ! Chúa ơi, chỉ mới là lối vào thôi mà. Jeez, tim tôi.
Rory không có ở đây.
Không, tôi đến là để lấy
cái ghế mà tôi đã mua một vài tuần trước.
- Sáu tuần trước. - Ồ, được thôi.
Đó là gấp đôi của ba lần. Và đó là sáu.
Hài hước toán học. Không có gì to tát với nhiều người đâu. Đừng cảm thấy tệ.
Nơi đây không phải là một phương tiện lưu trữ.
- Tôi biết. Tôi xin lỗi. - Đây là cửa hàng đồ nội thất.
Hàng nội thất nhập về, mọi người mua nó, nó ra ngoài khỏi cửa hàng...
trừ khi người mua là Lorelai Gilmore.
Đồ nội thất, ngược lại sẽ ở lại đây trong sáu tuần.
Cô nghĩ sao nếu tôi trả cô thêm tiền lãi?
Tôi không muốn cô trả thêm tiền lãi gì cả Tôi chỉ muốn cô mua hàng rồi trả tiền ngay lần mua đó.
Đây.
Huh, tôi nhớ là nó nhỏ hơn mà.
Sáu tuần rồi đấy. Có lẽ nó đã phát triển hơn.
No comments yet. Be the first to leave one.