처음 200줄입니다.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
TẬP 9
Nhìn màu của nó này.
Kimchi năm nay chắc ngon lắm đây.
Phải vậy chứ.
Làm cùng bột ớt chín đều cơ mà. Ngon hết sẩy.
Năm trước mưa nhiều quá,
ớt không được phơi nắng kỹ.
May mắn là năm nay thời tiết rất đẹp.
Chào mọi người nhé.
Cô đến rồi à?
Ôi chao. Nhìn màu của bột ớt kìa.
Ơ?
Là chị đó, đúng không?
Ơ? Đúng rồi.
Bà ơi!
Cái chị từng về đây cùng anh Kang Ho
sắp kết hôn đó bà.
- Hả? - Sao cơ?
- Ôi trời. - Cháu nói gì thế?
Cái gì cơ?
- Gì chứ? - Để xem nào.
- Hả? - Trời ạ. Ye Jin nói đúng này.
Vậy ra con bé này là con gái của Nghị sĩ Oh Tae Soo à?
Vậy nghĩa là Kang Ho
suýt trở thành con rể của tổng thống?
- Trời đất. - Ôi trời.
Bây giờ điều đó có còn quan trọng không?
Trời ạ, con nhỏ khốn kiếp đó.
Kang Ho bị thế mới có bao lâu đâu
mà giờ cô ta đã lấy người khác?
Nếu đó là con trai Tập đoàn Dosang thì đến tôi cũng nhắm mắt đưa chân ngay.
Chồng bà ngồi trước mặt mà vẫn nói thế được à.
Mau nhổ nước bọt đi.
- Nhổ, nhổ, nhổ. - Nhổ, nhổ, nhổ.
Tâm trí cô ấy vốn đã rối lắm rồi.
Nếu biết chuyện, mẹ Kang Ho sẽ còn ngỡ ngàng lắm đấy.
Chị nói cái gì vậy?
Chúng ta không được để mẹ Kang Ho biết chuyện, nhé?
- Tất cả nhớ giữ bí mật đấy! - Được thôi.
Tôi đã biết tin rồi.
- Sao cơ? - Trời ạ!
Ai cũng có quyền sống cuộc đời của mình mà.
Đúng đấy. Người sống thì vẫn phải sống chứ.
Này, đủ rồi.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Chủ tịch Hội Thanh niên gặp tôi một chút nhé?
Tôi sao?
- Nhấn đến khi nó kêu "tách". - Vâng.
- Nó sẽ hiện ra cái này. - Vâng.
Kéo cái này đến đây.
- Cô thấy con trỏ chuột không? - Vâng.
Nếu nhấn chuột hai lần
thì ta sẽ thấy nó thế này đây.
Ôi, cảm ơn anh nhiều nhé.
Có gì đâu mà cảm ơn.
Nếu đang dùng mà lại thắc mắc gì,
- cứ việc gọi tôi nhé. - Vâng.
Kang Ho à, chú đi nhé.
Vâng. Cháu cảm ơn ạ.
- Trời ạ. - Ôi, cái lưng tôi.
Được rồi.
Nhấn chuột hai lần nhỉ?
Nhấn, nhấn.
Cái gì đây?
Mật khẩu.
- Mật khẩu. - Mật khẩu.
Mật khẩu là 0907, ngày sinh nhật của con.
Đó là mật khẩu tài khoản ngân hàng.
Thử xem, ai mà biết được nhỉ.
Không, chín, không, bảy.
NHẬP MẬT KHẨU
Tất nhiên rồi. Sao có thể dễ đoán thế được.
Vậy thì là gì nhỉ?
Là gì nhỉ, Kang Ho?
Con có nhớ ra số nào không?
Số?
Số…
Số…
- Mẹ này. - Sao con?
Sinh nhật mẹ là ngày 12 tháng 3 nhỉ?
Ôi trời.
Con nhớ cả sinh nhật của mẹ à?
Mẹ, cái này lạ lắm.
Cái này được viết vào ngày 7 tháng 9,
mà ở đây bảo là con sẽ gặp mẹ vào sinh nhật tuần sau?
Ừ nhỉ.
Hay ý con bảo sẽ gặp mẹ vào sinh nhật nghĩa là…
Không, ba, một, hai.
- Đúng này! - Được rồi, mẹ ơi!
Con trai mẹ thông minh quá. Sao con nhận ra hay thế?
Được rồi. Ta cùng xem bên trong có gì nhé.
Cái này có vẻ là
nhật ký của Kang Ho đấy.
"Ngày 3 tháng 3 năm 2008."
NGÀY 3 THÁNG 3 NĂM 2008 TÔI ĐÃ ĐỖ TRƯỜNG LUẬT ĐẠI HỌC SEOUL…
CHÀO MỪNG TÂN SINH VIÊN NĂM 2008 HÃY GIA NHẬP CÂU LẠC BỘ
Cuối cùng tôi đã đỗ trường luật Đại học Seoul.
Choi Kang Ho, học sinh đã đỗ thủ khoa đầu vào.
Tại sao em chọn trường luật?
Hàn Quốc là quốc gia pháp quyền bảo vệ nền dân chủ tự do.
Mục đích của luật pháp là để cung cấp
phúc lợi công cộng tạo nên hạnh phúc và lợi ích cho số đông xã hội
cũng như sự công bằng cho tất cả…
Cũng như sự công bằng cho tất cả…
Tại vì sao bố con phải chết trong oan uổng?
Con nói thử mẹ nghe xem!
Thật ra,
em đến đây để tìm hiểu về điều đó.
Sao cơ?
Em muốn biết lý do vì sao
em phải vào được trường luật.
Em muốn biết điều đó.
Kang Ho!
TỔ HÌNH SỰ 1
Kang Ho.
Chuyện gì…
Có chuyện gì vậy, Kang Ho?
Sao con trai tôi lại ra nông nỗi này?
Các cậu ấy gây gổ với nhau về điểm số ở trường.
Vì Choi Kang Ho đã sử dụng bạo lực trước,
nếu không hòa giải sẽ không tránh khỏi bị xử phạt hình sự.
Hòa giải?
Tôi không muốn hòa giải.
Nó nghỉ học, vắng thi, cũng không làm bài tập nhóm
mà lại là thủ khoa toàn khoá.
Chỉ vì mẹ nó đang là thẩm phán nên họ tự ý chỉnh sửa điểm số
và cho nó học bổng. Vậy mà được à?
- Đây lại còn là trường luật. - Chết tiệt.
Tôi muốn kiện nó thêm
tội phỉ báng danh dự và tung tin đồn thất thiệt.
Khoan đã.
Tôi xin lỗi.
Để tôi thay nó xin lỗi cậu nhé?
Nó lúc nào cũng ráng giành học bổng
để đỡ đần mẹ ở quê nuôi lợn.
Vì lỡ mất vị trí đứng đầu nên nó mới buồn rồi làm thế.
Tôi xin cậu.
Chết tiệt.
Trời ạ, nãy giờ tôi cứ tự hỏi cái mùi này ở đâu ra.
Nếu thấy oan ức, sao từ đầu không vào Khoa Chăn nuôi đi?
Vậy thì mày sẽ được ưu ái vì có bà mẹ nuôi lợn đấy.
Thằng khốn kiếp này.
Kìa chị!
Tôi sai rồi.
Xin cậu hãy tha cho nó một lần này thôi.
Con đến đây xin cậu ấy đi.
Hãy nói là con sai rồi đi.
Mau cầu xin người ta đi, không thì con sẽ phải ngồi tù đó!
- Mau quỳ gối xin lỗi đi! - Mẹ à.
- Xin tha thứ đi! - Mẹ à.
- Làm nhanh lên! - Mẹ!
Mẹ muốn…
Con xin thằng khốn này tha thứ sao?
Con mà bị giam thì không thể thi Tư pháp
nên mẹ bắt con quỳ trước mặt thằng chó này sao?
Cũng phải nhỉ.
Đó là thứ mẹ muốn mà.
Mẹ muốn con trở thành súc vật hèn nhát, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Này.
Tôi xin lỗi đấy, được chưa?
Xin lỗi vì vênh váo, không biết thân biết phận.
Tôi thật sự xin lỗi. Tha lỗi cho tôi một lần nhé.
Hãy để tôi được thi Tư pháp.
Làm ơn tha lỗi cho tôi một lần này.
Xin hãy tha lỗi cho tôi một lần này.
- Hôm đó, tôi đã hiểu ra. - Một lần thôi.
Vì điều gì,
vì lý do gì…
NGÀY 18 THÁNG 6 NĂM 2009
…mà tôi phải đến học ở trường luật,
và hiểu được từ bây giờ tôi phải làm gì.
VIỆN KIỂM SÁT
Tôi là thân nhân của người này.
Tôi muốn xem lại ghi chép và phán quyết của vụ án này.
KANG HO
CHỦ HỘ: CHOI HAE SIK
Chỉ được quyền xem văn bản phán quyết sao?
Tôi đăng ký xem nội dung phán quyết và biên bản thẩm vấn nhân chứng mà.
Tại sao lại không được?
Nội dung phán quyết và biên bản thẩm vấn nhân chứng
chứa nội dung nhạy cảm nên chúng tôi khó có thể cung cấp.
Nhưng đương sự đã mất rồi mà.
Việc công bố tài liệu vụ án
thuộc thẩm quyền của công tố đảm nhận. Hiện ông ấy đã chuyển công tác.
Nếu vị công tố đó từ chối, chúng tôi cũng không thể làm khác.
BỊ CÁO: SONG WOO BYEOK CÔNG TỐ VIÊN: OH TAE SOO
PHÁN QUYẾT
BẰNG CHỨNG CỦA VỤ HỎA HOẠN…
BỊ CÁO: SONG WOO BYEOK CÔNG TỐ VIÊN: OH TAE SOO
Xác nhận đối tượng rồi lôi hắn đến đây ngay.
Cái gì? Lệnh giam giữ?
Gì đây?
Sao cậu vẫn ở đây?
Hãy cho tôi xem đi.
Theo Luật Công bố Thông tin của cơ quan nhà nước,
người nhà đương sự có quyền được tiếp nhận hồ sơ điều tra.
Anh làm vậy là lơ là chức vụ đấy.
Gì cơ?
Lơ là chức vụ?
No comments yet. Be the first to leave one.