X-Men '97

X-Men '97

Vietnamese 자막 다운로드

시즌 1

릴리스 정보

X-Men 97 S01E04 WEB vi-BimBip
다음의 해설 BimBip

태그

web
게시일: 2024-04-14
다운로드: 281
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

X-Men tập trước...

Xin đừng hại tôi.

Tôi là Roberto Da Costa, người thừa kế tài sản nhà Da Costa.

Thằng này biết làm trò hề gì?

Không biết.

Nó chẳng có ý định sử dụng năng lực.

Người tốt hay người xấu?

Chắc chắn là người tốt.

Bố mẹ cậu không biết, phải không?

Một dạng năng lượng mặt trời.

Chỉ nhắc nhở rằng tôi khác biệt.

X-Men hả, Jubilee?

Tôi còn chẳng muốn là chính mình.

Gió đi mất rồi.

Tôi không cảm nhận được, cả độ ẩm cũng không.

Cả không khí nữa.

Các hiệu ứng là vĩnh viễn.

Tôi là Forge, Storm.

Một người bạn cũ của Charles Xavier.

Tôi muốn giúp cô lấy lại những gì đã mất.

♥ Yêu súp ngon, chuẩn, mượt ♥ ♥ Yêu BimBip Subteam ♥

Ghé chơi với đầu bếp tại: Nấu Súp Cùng Bìm Bịp

.:: Đặt câu xếp chữ: Bách Bịp Thành Thần ::. .:: Se tiếng luồn hình: Bịp Chủ Tiệm ::.

B I M B I P S U B T E A M TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU

Gambit thấy nhiều cà phê.

Nè, thêm kem vào nữa.

Cám ơn, Remy. Anh thật ngọt ngào.

Nhưng sếp mới nhanh hơn anh rồi.

Cô ấy muốn ba viên đường.

Cho tôi cappuccino nhé, vì ông muốn phục vụ.

Không, tôi yêu cầu người khác phục vụ.

Sau bữa sáng, X-Men tập hợp đến Phòng Nguy hiểm để diễn tập.

Chúng ta phải sẵn sàng nếu Minister Sinister trở lại.

Em út trong nhà xứng đáng được hưởng chút vui vẻ

vào sinh nhật 18 của nó.

Cho nó thuốc nhuộm tóc màu xanh.

Xứng đáng đấy.

Nếu Jubilee muốn thấy nhiều sinh nhật hơn,

thì phải học cách kiểm soát sức mạnh để đối mặt với thế giới đầy khinh miệt.

Có người không được cha tặng ngựa vào tuổi 16 nè.

Bố mẹ tôi mất khi tôi còn nhỏ.

Ai có hai ngón tay biết bắn pháo hoa và hôm nay 18 tuổi?

Chính tôi.

Chúc mừng sinh nhật, cưng.

Mọi người có bất ngờ cho em đây.

Nhưng trước tiên, em muốn tổ chức sinh nhật thứ 18 như thế nào?

Cả nhà nghe đây.

Mọi người sẽ ngạc nhiên đấy.

Nhưng đi chơi điện tử nào!

Giống như thời xưa.

Mọi người nghĩ sao?

"Ngươi muốn bậc thầy từ tính"

"bị nhìn thấy bước vào chỗ con nít?"

Thật lố bịch.

Chỉ một ngày thôi mà.

Em không muốn lúc nào cũng nghĩ về giáo sư.

Hay Jean và bản sao của cô ấy.

Hay vấn đề kiểm soát của Cyclops.

Họ thậm chí không ở đây vì phải chơi trò chính trị đột biến

ở Liên Hợp Quốc.

Genosha gia nhập Liên Hợp Quốc là vấn đề lớn.

Sinh nhật của tôi mới quan trọng.

Cậu biết chơi điện tử thật à?

Được ăn cả, ngã về không đấy.

Người ghét điện tử là người chơi điện tử dở.

Nhưng thật ra cái này không phải của tôi.

Chưa nghe hãng "Motendo" bao giờ.

Rogue nói có điều bất ngờ.

Vậy là vui rồi. Chơi thôi!

Tôi thà bị mẹ phát hiện là người đột biến

còn hơn bị ai thấy chơi trò đó.

Trò gì thế?

Ơ!

Mấy giờ rồi?

Chúng ta chơi bao lâu rồi?

Tôi thắng nhỉ?

Khoan đã.

Thả cậu ta ra!

Dinh thự đâu rồi?

Sao chúng ta xuống phố nhanh vậy?

Ôi trời!

Này, nếu cậu sử dụng năng lực, mọi chuyện sẽ dễ hơn nhiều.

Lỡ có máy quay thì sao?

Bố mẹ tôi có thể thấy tôi trên TV.

- Chết đi, dị nhân! - Chết đi!

Cậu nghĩ mình là tâm điểm chú ý à?

Đúng.

Khoan đã.

Có thể là bẫy.

Bẫy bốt điện thoại à? Vậy thì sáng tạo quá.

Alô?

Đang tải...

Gì đây, Genosha hả?

Genosha hồi trước kia sao?

Cái quái gì thế?

Tôi và Storm từng bị kẹt ở đây.

Với Gambit nữa.

Và rất nhiều dị nhân khác.

Tất cả đều bị bắt làm nô lệ của Bolivar Trask.

Cái gã đã tạo ra Sentinel à?

Lên đi! Bắn!

- Dừng lại! - Hạ chúng đi!

Tấn công!

Không phải tôi làm.

Có thể là...

Cô ta.

Có phải cô, kẻ rình rập Hot Topic,

vừa gọi điện thoại không?

Lỗi hệ thống.

Lỗi hệ thống.

Giống như ảo ảnh Cyberpunk.

Chúng ta đang ở trong trò chơi điện tử.

Cái gì cơ?

Hãy nghe cô ấy nói.

Hai người đang hoàn toàn ở trong trò chơi điện tử.

Tôi thích từ "hoàn toàn".

Đúng như tôi mong đợi. Đúng là Jubilee.

Cái thứ kia là thứ khỉ gì thế?

Ta là Mojo.

Nhà sản xuất chương trình giờ vàng người ngoài hành tinh tâm lý đa chiều

giúp tăng tỷ suất người xem.

Tác phẩm xuất sắc nhất?

Cho X-Men đối mặt với đống bẫy chết chóc phức tạp.

Để giải trí cho nô lệ của ta.

Là "khán giả hợp đồng", xin lỗi.

Hình như ông giảm cân?

Ngươi nhận ra à!

Cũng có chút chút.

Thật ra quý ba vừa rồi khá tệ.

Nó cho thấy... Phải thú thật.

Tỉ lệ người xem giảm, giảm, giảm.

Ta thèm khát một cú nhảy vọt đó, đồ dơ bẩn.

Đó là lý do ta chuyển sang làm trò chơi điện tử.

Tương lai của tê liệt tâm trí.

Ngươi không chỉ ở trong trò chơi điện tử đâu cưng.

Ngươi là nhân vật chính!

Người chơi đầu tiên trong bản phát hành bom tấn đầu tiên.

Mọi cấp độ đều dựa trên trí nhớ của chính ngươi.

Thật sao? Tôi á? Thôi đi.

Mời ngôi sao tốn tiền lắm.

Dazzler biểu diễn rồi, đừng hỏi.

Cưng là nữ game thủ trong thế giới game thủ!

Cưng đồng cảm với người trẻ và có cùng quan điểm.

Hãy tưởng tượng tương lai của Motendo.

Đó là "mo" trong "Mojo."

Máy chơi game trong mọi gia đình, mọi thế giới, mọi chiều không gian!

Hấp thụ năng lượng ngon lành

từ bộ não của tất cả người chơi.

Ta sẽ thống trị các thiên hà và dân số từ 18 đến 45 tuổi.

Nếu chúng tôi không chơi thì sao?

Vậy thì sao? Không có gì là thật cả.

Ta không muốn nói điều gì đáng sợ.

Như là nếu chết trong trò chơi, ngươi cũng chết thật ngoài đời.

Rủi ro.

Đừng nhăn nhó nữa, nếu không ta cho ngươi về chuồng.

Đây chính là ước mơ, Jubilee, mãi mãi trẻ trung,

sống với ký ức vàng son, không cần trưởng thành.

Nghĩ đi, Jubes.

X-Men cũ hoàn toàn lỗi thời.

Ai là ông chủ? Magneto.

Storm, Thế giới khác.

Tòa ly hôn: Summers và Grey.

Đó không phải là X-Men.

Ngươi...

Ngươi là X-Men, Jubilee, nên...

Chơi đi!

X-MEN - JUBILEE TRỖI DẬY

Chọn người chơi

Nó đang tải. Vào rồi.

Dừng lại! Dị nhân!

Sợ quá!

Tới luôn!

Chiến thắng!

Vùng đất man rợ

Cậu làm đầy bình máu hay thế?

Không phải tôi.

Chiến thắng!

Nó lại can thiệp rồi.

Sửa lỗi đi, Spiral!

Đó là vấn đề khi giết người hỗ trợ kỹ thuật đấy.

Vì bọn nó không biết sửa lỗi!

Không mất gì cả.

Im lặng nào!

Cấp độ yêu thích của ta.

Màn cuối. Tiểu hành tinh M.

Tôi nhớ đã thấy nơi này lúc xem thời sự với mẹ.

Căn cứ của Magneto trong thời kỳ hoang tưởng.

Tôi hành động như thể tôi ghét người đột biến.

Mẹ nói vẫn có người tốt

nhưng tôi biết mẹ tôi sợ.

Thế là tôi nói, "Họ là đồ lập dị, và người bình thường sẽ thắng."

Chuyện xưa lắm rồi.

Bây giờ người đàn ông đội mũ bảo hiểm chỉ đạo chúng ta.

Sinh nhật còn chẳng được theo ý mình.

Thật lố bịch.

Chúng ta nên tìm cách ra khỏi đây.

Gấp cái gì?

Thứ này giúp tôi sống lại quá khứ.

Jubes, cậu nói gì thế hả?

Chẳng có gì là thật cả.

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left