처음 200줄입니다.
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
CHÂN THÀNH VỚI TÌNH YÊU (TRUE TO LOVE)
MỌI NHÂN VẬT, SỰ KIỆN, ĐỊA ĐIỂM TRONG PHIM LÀ GIẢ TƯỞNG.
Anh ấy có nhẫn trong túi...
Yu-ri à.
...và mình đã sẵn sàng nói đồng ý.
Vâng!
Kết thúc có hậu của bọn mình sắp đến rồi.
TẬP HAI KẾT THÚC BUỒN
- Ở đây à? - Vâng.
Em đã đặt bàn. Em muốn đưa anh tới đây.
Em tuyệt nhất, nhỉ?
Phải! Anh được ăn ngon nhờ cục cưng của anh.
Chờ em chút.
Buổi tối tốt lành.
Xin chào.
Tôi sẽ dẫn anh ra bàn, sau khi xác nhận.
Xin hỏi anh đặt chỗ dưới tên nào?
Sao cơ?
Anh đặt chỗ dưới tên là gì ạ, thưa anh?
Chà, là...
Dưới tên gì à?
Cục cưng?
Mặt búp bê?
Em yêu?
Không có à?
Không, thưa anh.
A lô.
Cái gì? Đã có quyết định cuối cùng rồi ư?
Anh không tin nổi điều vừa nghe.
Vậy là cậu tự nguyện đến trung tâm mua sắm và mua cái này?
Vậy mà, Yu-ri đá cậu?
Đó là lý do cậu buồn bực hả?
Ôi thằng nhóc này!
Giờ em nên làm gì?
Đây là lý do anh không yêu đương.
Anh tự hào về bản thân.
Anh đang làm rất tốt.
Anh chắc chứ?
Thế mỗi tối anh làm gì hả?
Anh đi hẹn hò. Anh không cam kết với một mối quan hệ.
Đưa đi ăn tối khi cô ấy muốn, ở bên cô ấy vào ngày tồi tệ,
cùng đón sinh nhật, Giáng Sinh.
Em không hẹn hò ai khác.
Em luôn cập nhật tin tức khi cô ấy hỏi.
Gã điên nào làm thế cho người phụ nữ anh ta không thích?
Em phải nói ra ư?
Không thì sao cô ấy biết? "Anh sẽ không để em chịu khổ một ngày nào".
"Anh sẽ mãi yêu em".
Nói những điều này đều có lý do.
Nói lời ngon ngọt,
và giả vờ tin là thật, đó chính là hẹn hò.
Anh yêu em.
Có gì to tát đâu. Anh sẽ nói không ngừng.
Các ngôi sao còn nói thế với bất cứ ai.
Được rồi, nếu khó nói, "Anh yêu em",
hãy nói, "I love you" bằng tiếng Anh.
Chỉ không nên nói, "Kết hôn đi".
Đây là điều cậu làm rất tốt.
Với lại, Yu-ri kiên quyết thật đấy.
Một phụ nữ không dễ ngoảnh mặt với chiếc nhẫn này đâu.
Và màu xanh bạc hà này.
Chỉ cần nhìn thấy màu xanh bạc hà này
nhịp tim phụ nữ đã tăng 22% theo họ bảo.
Khoa học đấy.
Em còn chưa lấy nó ra.
Cậu nên đưa nó ra, thay đổi cuộc chơi đấy.
Đồ ngốc.
Cô ấy bảo hẹn hò với em thật khó.
Thế còn em thì sao? Người đã mua nhẫn thì sao?
Vài ngày trước, cô ấy vẫn ổn, rồi đột nhiên...
Cô ấy đang đùa giỡn với trái tim em.
Sao cũng được, nếu cô ấy thấy cái này, chuyện đã khác.
Cậu nên lấy nó ra, nói, "Anh yêu em".
"Hãy lấy anh, đừng lấy ai khác".
"Em là người duy nhất".
"Hãy cho anh một cơ hội". Nhưng cậu không làm vậy, đồ ngốc.
Deborah.
Deborah làm sao?
Tất cả là lỗi của cô ta.
Gì cơ?
Em sẽ không hợp tác với Deborah.
Sao tự dưng lại thế?
Cậu bảo được, nên tôi đã hẹn gặp rồi.
Em rút! Deborah? Hay tên là gì đó!
Anh đã rất cố gắng để kiên nhẫn với cậu.
Giờ cậu làm mình làm mẩy vì bị đá.
Sao tự dưng lại vậy? Làm sao?
Vì cậu thất bại, nên muốn mọi cặp đôi chia lìa?
Chuyện tình nào cũng là nhảm nhí?
Cậu là phó chủ tịch đấy.
Sao cậu ích kỷ thế?
Phải, em ích kỷ.
Yu-ri cũng nói thế.
Em là tên khốn xấu xa, hèn nhát và ích kỷ.
Đó là lý do em rút. Em rút hoàn toàn.
Sao cậu lại bỏ đi. Chờ đã!
Cậu say rượu à? Này!
Này...
Mì xong rồi này.
Hôm qua anh làm việc muộn. Hôm nay cũng làm việc à?
Ăn thôi.
Ban công của em ư?
Được rồi.
Chuyện này là sao?
Chị ấy sao vậy nhỉ?
Em yêu.
Anh yêu em.
Lấy anh nhé. Hãy ở bên nhau cả phần đời còn lại.
Anh à.
Nhân tiện... Sao anh không cầu hôn em?
Tự dưng à.
Anh chưa làm thế sao?
Anh có à?
Anh chưa hỏi cưới em hả?
Thế làm sao ta kết hôn?
Sao em biết được?
Phải rồi, em bảo anh cưới em.
Thế mới nói.
Sao anh không cầu hôn em trước?
Tại sao thế?
Anh không biết.
Hồi đó, anh chưa hề nghĩ đến chuyện kết hôn.
Vậy sao anh nói "đồng ý" khi em hỏi?
Anh không biết. Chỉ là...
Em biết anh "đồng ý" mọi thứ mà.
Đồng ý.
Ra là vậy.
Ta kết hôn như vậy đấy.
Lấy nhau đã bốn năm, và đến giờ em mới biết.
Anh lại làm gì sai à?
Anh còn hỏi nữa?
Anh ấy mua nhẫn.
Anh Ju-wan mua nhẫn và đi rồi.
JU-WAN
Em nghe.
Em dậy chưa?
Rồi ạ, sáng nay em dậy sớm.
Hôm nay em lên sóng, nhỉ?
Vâng.
Ta hẹn hò sau đó được chứ?
Hôm nay à?
Sao đột nhiên lại hẹn?
Chà, chỉ là bỗng dưng anh muốn gặp em.
Em tự hỏi sao đột nhiên anh lại muốn gặp em.
Gặp em sau nhé.
Vâng, gặp anh sau.
Tạm biệt.
Này, Yeon Bo-mi.
Em lấy váy của chị. Nó đâu?
Váy nào?
"Váy nào?" Cái váy em lấy của chị ấy.
Sao em dám? Nó vẫn còn nguyên mác.
Chị nói gì thế, em có lấy đâu.
Em chết với chị đấy. Nó đâu? Mau trả cho chị.
Em không biết. Tìm lại đi, thật kỹ vào.
Chị không thấy nó đâu cả.
Em không biết thật?
Có cúc thế này này.
Trông nó thế này, rất nữ tính.
Chiếc váy len màu tím.
Cái đó à?
Đúng là em có mặc một lần.
Nhưng vấn đề là...
Trời ạ.
Ôi trời. Bo-mi!
Nó bị dính thứ gì đó. Sau khi giặt, nó thành ra thế này.
Có lẽ là do vải.
Em không được giặt nó. Em phải đem giặt khô.
Biết nó bao nhiêu tiền không?
Sao em biết được? Đừng có hét lên nữa.
Làm sao em biết được ư?
Chị đã bực sẵn vì em lấy đồ của chị.
Em điên hả?
Sao chị lại la hét chứ?
Thật là!
Cẩn thận lời nói đấy, chị là chị em.
Sao chứ?
Chị định đánh em à?
Đánh đi!
Em phát điên rồi. Em khùng hả?
Phải, em khùng đấy.
Chị có thể chia sẻ đồ với em mà?
Chị là đồ keo kiệt, không phải sao?
Keo kiệt ư? Em ăn nói như thế với chị hả?
Hôm nay là một ngày trọng đại.
Chị có mỗi cái đó à? Chị mặc cái khác được mà.
Với lại màu đó cũng không tôn da chị.
Nhìn đi. Nó không hợp màu da chị.
Vậy cái nào bây giờ?
Bộ vest hai mảnh chị mua ở hàng xả kho.
Hoặc cái đó, bộ váy dạ tuýt màu hồng chị mua hồi đầu năm.
Cái chị mặc trông rất sang và xinh ấy.
Chị còn cái đó nữa còn gì!
Cái nào?
Cái ta cùng đi mua ở trung tâm mua sắm.
Là cái nào nhỉ?
Đẹp quá.
Thật hả?
Xem này.
No comments yet. Be the first to leave one.