처음 200줄입니다.
- Này. Thấy người này chưa? - Không.
Xin chào. Chào. Cô từng thấy người đàn ông này chưa?
Có thể.
- Chỉ cho tôi. Anh ta đâu? - Rồi.
Cảm ơn. Cảm ơn! Làm ơn. Vâng.
Freddy?
Freddy?
Freddy?
Freddy?
Chào… Tớ có thể thấy là dạo này cậu không ổn lắm.
Này…
Là tớ đây.
Freddy?
Nào, để tớ giúp..
Giờ tớ sẽ giúp cậu.
Ôi!
Ôi trời…
- Biến đi! - Freddy! Chết tiệt! Freddy, lại đây.
- Không! - Nào, không sao đâu.
- Không! - Tệ thật.
Không!
Freddy!
Freddy!
Freddy!
- Không! Biến đi! - Từ từ. Bình tĩnh!
Vì Chúa.
THỦY THỦ TRONG CHIẾN LOẠN
BẢY THÁNG TRƯỚC KHI QUÂN ĐỨC CHIẾM ĐÓNG NA UY
Bê nó lên, Knut!
Nào!
Fredrik Olsen.
Alfred Garnes.
- Tuần sau anh có việc gì không? - Không. Tiếp theo.
Sigbjørn Kvalvåg.
Karl Gudmundson.
Sander Bakke.
Cecilia nói gì rồi?
Chết tiệt… Tớ còn chưa quyết nữa.
Vậy là do cậu rồi.
Nghĩ nhiều quá.
Nghĩ về việc ba tuần liền mới có một ngày có việc đi.
Vậy sao được. Con cậu chết đói mất.
Đời mà.
Tớ cũng cần ăn nữa. Bữa tối có món gì vậy?
- Nói đi. - Ai mà biết.
- Súp à? - Thôi. Xuống địa ngục đi.
Phải súp không?
Cậu cần thư giãn và nghĩ về New York,
Trinidad và Tobago và mấy vụ đó đi.
- Rio ở ngay đó rồi. - Ta không may thế đâu.
Có đấy.
Thôi nào.
Chúng đang siết cổ tôi! Trời ơi!
Chết tiệt! Lũ nhóc này! Định giết chú à, nhất là cháu!
Không. Không được.
Anh có thể có việc trên tàu đó.
Anh sẽ đi bao lâu?
Mười tám tháng.
Nghe này. Anh thử đủ cách rồi.
Đời mà.
Chỉ say lúc bị ép thôi nhé.
Lúc anh về, em muốn ăn sườn heo.
Cứ yên tâm.
Cảm ơn anh.
Lần nữa đi ạ!
Chú đã chỉ bao lần rồi.
Lại đi ạ. Cháu vẫn chưa hiểu.
- Đi, chú! - Được rồi.
- Lại đi ạ. - Không được. Rụng đầu chú.
- Không đâu. - Có đấy.
Đừng có phá chú. Để chú yên đi.
Mẹ biết rồi, con không vui. Đây.
Gì vậy? Không, nó… Nó ị ra mất.
- Ị rồi thì anh không bế đâu. - Lúc nào nó chả ị.
Không… Không phải… Tớ không muốn bế nó.
Tự đẻ con đi. Rồi quen hết ấy mà.
Được, ý hay quá.
Tớ chưa từng gặp rắc rối gì trong đời. Giờ ngu gì mà tự chuốc lấy.
Gặp lại sau.
Về đây. Mai tới phụ bọn chú xếp đồ nha, lũ nhóc kia.
Bố sắp đi ạ?
Ừ.
Bố sẽ đi lâu đấy. Trước đó nhà ta sẽ thật vui vẻ, Maggie.
Cầm lấy.
Đây. Kẹp dưới tay ấy.
Con cũng thế. Nhanh nào.
Hẹn ở nhà nhé.
- Chào. - Chào chú.
Ra vậy.
Khá đấy.
Tore ở chỗ quái nào rồi.
Tore không có đây.
Vậy còn cậu với tớ thôi. Đi nào.
Xuống hố thôi.
Này! Dừng lại đi, trời ạ!
Dừng lại, trời ơi!
Không sao chứ?
Ừ.
Này!
Đi đâu vậy?
Còn lâu mới thoát.
Này. Con lạnh à?
- Không ạ. - Chắc chứ?
Một lũ yếu đuối này.
Này, thử không run xem.
Con đâu có run!
Rét run. Và sợ nữa.
- Hai đứa sợ chết khiếp. - Không, hai người mới nhát.
Bố có phải đi không?
Bố không đi lâu đâu, Maggie.
Mỗi lần cập bến, bố sẽ viết một lá thư cho con.
Và con sẽ biết là bố vẫn ổn.
Như mọi khi ấy.
Bố hứa đi?
Bố hứa.
Nào!
Hò dô! Ồ.
Tuyệt! Hay lắm!
Mang anh ấy về nhé?
Anh ấy là đầu bếp, đâu phải thủy thủ.
Ừ. Đúng ra em mới nên đi, để cậu ấy ở nhà nấu nướng.
- Thật vậy nhỉ? - Ừ.
Nhưng không được.
Này…
Anh chỉ có mỗi một người bạn thôi. Được chưa?
Anh sẽ không để cậu ấy bị sao đâu.
Tất nhiên anh sẽ đưa cậu ấy về. Anh hứa với em điều đó.
Rồi.
Tối nay con ngủ mà không nẹp được không ạ?
Rồi đó. Này…
Cởi áo len nào.
Rồi. Cố lên. Con làm được mà.
Ngủ ngon nhé.
Bố sẽ an toàn thôi, bố nhỉ?
Ừ, cực kỳ an toàn.
Chỗ bố tới không có chiến tranh đâu.
Được rồi, William. Lên giường mau. Nào.
Trời ạ, con nặng quá rồi này. Nhỉ?
Ôi trời! Con không được lớn nhanh như thế.
Ngủ ngon nhé.
Thôi. Anh mệt quá rồi.
Thế mà thằng cu của anh phản đối quá này.
Không, nó…
Dưới đó là một tên phản bội không chịu tuân lệnh anh.
Suỵt!
Hết chuyện.
Gì vậy con?
- Bố nói dối. - Hả?
Bố nói dối!
Bố nói dối!
Này! Này!
Một con tàu từ Bergen đã bị bắn nổ!
Trễ rồi.
Con tàu này đâm phải mìn ở Hà Lan mà.
Đi mau đi?
Bố không tới đó. Bố tới New York mà.
- Cecilia? - Dạ?
Giấy tờ đâu rồi?
- Xin chào? - Em để trên máy hát. Maggie!
- Trễ rồi. - Đang đợi cậu ấy. Chết tiệt.
William, thấy giấy tờ đi biển của bố chứ? Tìm giúp bố đi?
Đây. Tới đây.
Maggie. Không có giấy tờ thì bố không ra biển được. Nói xem ở đâu nào.
- Không. - Maggie!
Không!
Đừng nói giọng đấy.
Tìm giúp bố được không?
Con làm gì vậy? Giúp đi!
Hơn hai mươi người đang đợi bố đấy.
- Thế mà con còn giở trò. - Không!
Đêm con sẽ phải đeo nẹp, không thì không bao giờ khỏi.
- Con sẽ chả bao giờ khỏi! - Xin con!
- Không. - Nói chúng ở đâu!
Không!
Không!
- Thấy rồi! - Bố sẽ chết mất!
Không sao đâu, Maggie.
Bố sẽ chết đấy!
Không, bố sẽ không chết đâu.
Bố đâu có được quyết định!
Maggie, làm như thế này không thể…
Đi chết đi! Các người nói dối!
Maggie!
Maggie, con đi đâu thế?
- Này… - Nghe này. Hãy chăm sóc gia đình, nhé?
- Freddy. - Nhé?
Chào anh bạn nhỏ.
- Chào. - Chào.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Về nhà an toàn nhé.
- Maggie! - Freddy. Freddy!
Thôi nào. Ta không có thời gian.
Sẽ ổn thôi.
Maggie!
ĐẠI TÂY DƯƠNG
ĐỨC ĐÃ XÂM LƯỢC NA UY
70 TÀU THƯƠNG NHÂN NA UY ĐÃ MẤT TÍCH
Này! Cứu tôi!
Cứu!
Cứu!
No comments yet. Be the first to leave one.