처음 200줄입니다.
MÙA NÀY TRONG SỨ MỆNH THẦN THOẠI
Anh biết Ian rồi. Anh ấy muốn gì làm nấy. Sếp mà.
Không phải sếp của tôi. Giờ chúng tôi ngang hàng.
Rõ ràng tôi là sếp.
Bọn tôi đều thực hiện ý tưởng của mình. Nên bọn tôi chia bản mở rộng làm đôi.
Tác phẩm này hoàn hảo.
Nhưng anh không hiểu sao đó lại là vấn đề à?
Tôi chỉ cần một ý kiến thật hay để câu giờ cho tôi.
- Bắt tay vào... - Ôi Chúa ơi!
Đôi chân này đã đi ngủ!
- Không, đừng chạm vào! - Tôi không biết phải làm gì.
Tôi bắt đầu hẹn hò trở lại.
Dave Già Bẩn đăng hồ sơ hẹn hò lên rồi.
Đăng ảnh cưới lên hồ sơ hẹn hò?
Tôi cắt cô dâu ra rồi.
Cô ấy cắt đứt anh thì có.
Tôi đã bảo phòng mỹ thuật chế cái này thật nhanh.
Trông tôi thế nào?
Thế còn kỳ cục hơn nhiều.
Cô cần giữ trí óc và cả cơ thể thật nhạy bén.
Và làm sếp là như thế. Trước giờ vẫn làm như thế.
Có lẽ tôi không muốn làm theo cách từ trước tới giờ.
Tuyệt lắm. Chúng tôi sẽ đặt hàng Tiến sĩ Brown, dựng chiếc DeLorean.
Chúng ta sẽ đi ngược thời gian để thay đổi bản chất con người.
Tiến sĩ Brown là ai?
MÙA HAI CỦA SỨ MỆNH THẦN THOẠI BẮT ĐẦU TRONG 3, 2, 1
Được rồi. Bản mở rộng mới.
Công việc đầu tiên cho các đối tác mới.
Xóa hết. Làm lại từ đầu.
Tạm biệt Bữa tiệc Của Bầy Quạ. Xin chào... một thứ gì khác.
- Tôi nghĩ... - Tôi nghĩ...
- Hai ta đều có ý tưởng. - Ừ.
Thế là tốt. Các giám đốc đồng sáng tạo.
- Phải, ngang hàng nhau. - Cô nói trước đi.
- Thế ư? Được. - Ừ.
Ừm, tôi đang nghĩ bản mở rộng mới có thể đặt bối cảnh ở biển.
Hừm. Tôi lại nghĩ ở đất liền.
Thôi, hôm nay ta không nghĩ ra đâu, nên tôi về đây.
Khoan, anh về à?
Ừ, biết gì chứ? Thực ra, có lẽ tôi tới sa mạc một lúc.
Để đầu óc thoải mái, tái kết nối với tình trạng thể chất của tôi.
Tôi chưa thấy ai kết nối với tình trạng thể chất của mình nhiều hơn anh.
- Cảm ơn cô. - Đó không phải lời khen.
Được rồi. Tuần sau gặp lại cô nhé.
Tuần sau... Không, anh không được nghỉ cả tuần. Chúng ta mới bắt đầu mà.
Đừng lo. Tôi sẽ bảo David đóng cửa văn phòng khi tôi đi.
Không. Anh không cần đóng cửa văn phòng. Còn tôi ở đây mà.
Tôi sẽ chỉnh bản mở rộng mới. Tôi không cần anh.
Được. Cô không cần tôi. Được thôi.
Tôi khuyên cô một tí nhé, Pop.
Hôm nay đừng làm việc này vội. Cứ thoải mái một chút đã.
Đi chơi, uống cho say.
Có lẽ ăn nằm.
Có thể giúp đầu óc cô thoải mái hơn.
Hẹn gặp lại.
Ăn nằm.
Ừm. Thích quá.
Anh thấy thế nào?
Pop, phải nói là.
Khá là tồi tệ.
Sứ Mệnh Thần Thoại
Thế...
Everlight khá là tuyệt nhỉ?
Ừ.
Này, thế...
Tôi đã nghĩ.
- Có lẽ chúng ta nên... - Chào các cô.
Đang bận à?
- Vâng, thật ra, chúng tôi đang... - Tốt, tôi nghĩ chúng ta có thể chơi.
Buôn chuyện con gái một chút.
Bỏ tay cầm xuống nào.
Tuyệt! Vậy tôi đã nghĩ ta có thể nói chuyện về suy nghĩ trong đầu ta,
các diễn biến trên thế giới.
Ồ. Ừm, thì, nói thật là, tôi đang cảm thấy...
Tôi nghĩ tôi nói còn cô nghe cơ.
Không phải tôi không quan tâm đến điều cô định nói, nhưng...
Tôi không quan tâm.
Chỉ là... Tôi cần giải tỏa mối băn khoăn,
và tôi có thể nói chuyện với các cô, vì không ai chú ý tới các cô cả.
Hơn nữa, nếu nói gì, các cô sẽ bị sa thải.
Cái gì?
Kiểu buôn chuyện con gái của cô lúc nào chả kèm úp mở đe dọa?
Xin lỗi. Nó được úp mở à? Tôi đã muốn điều đó rõ ràng.
Nếu nói gì về chuyện này, các cô sẽ bị sa thải.
Dù sao, tôi đã có...
giấc mơ này... liên quan đến công việc.
Thôi không phải, ác mộng thì đúng hơn. Đầu óc tôi cứ vướng bận với nó.
Cô đã có giấc mơ tình dục về Ian, phải không?
Cái gì? Không!
Không! Không. Im đi! Không.
- Mà nếu đúng thế thì sao? - Chuyện nhỏ.
Tôi cũng mơ tương tự.
Cái gì? Không!
Ý tôi là, cả cô à?
Phải. Nằm mơ về sếp của mình là khá bình thường mà.
Không phải giấc mơ tình dục. Mà thật sự là giấc mơ quyền lực.
Ừm, nhưng Ian không còn là sếp tôi nữa. Giờ chúng tôi ngang hàng.
Ừm, theo tiềm thức của cô thì không.
Nhé, giấc mơ này chỉ là đại diện cho nhu cầu được anh ấy chấp thuận.
Ồ, phải.
Vì thế mà sau đó, anh ta nói tệ lắm.
Anh ấy không nói với tôi là tệ. Trong giấc mơ của tôi, anh ấy thích.
- Tưởng không phải tình dục. - Không phải mà.
Vậy tại sao cô quan tâm anh ấy thích hay không?
Tôi chỉ nói tôi giỏi chuyện đó hơn Poppy.
Tôi nghe thấy đấy nhé. Không, cô không giỏi hơn.
Tôi cực kỳ giỏi về tình dục nha. Tôi quá giỏi ấy.
Được.
Sao cũng được. Bảo tôi cách ngăn nó lại đi.
Thì, nếu là giấc mơ quyền lực,
thì có thể cô cần khẳng định quyền lực trong đời thực.
Và có lẽ tiềm thức của cô sẽ bắt kịp.
Phải.
Không, tôi thích thế. Khẳng định quyền lực của tôi. Tôi sẽ làm thế.
Tôi sẽ làm thế. Buôn chuyện đủ rồi.
Kỳ cục thật ha?
Ừ.
Rất kỳ cục.
- Ôi, có phải cô muốn nói chuyện? - Không.
Không. Tôi không có chuyện gì.
Chào Carol. Tôi cần nói chuyện với cô.
Không. Bình minh mới rồi, nhớ chứ?
- Đi mà, không như cô nghĩ đâu. - Không phải về Dana à?
Được, chắc cô nghĩ như thế. Nhưng vấn đề của tôi là...
Được rồi, thế...
Tôi tưởng Dana và tôi thân thiết tới mức tiến lên giai đoạn mới.
Giờ hóa ra là cô ấy có khi còn không đồng tính.
Mà cũng không sao. Cô ấy không cần phải đồng tính.
Cô ấy có thể lưỡng tính hay "Q".
Nói thật, tôi chẳng bao giờ biết "Q" là đa dạng tính hay nghi ngờ.
Cô ấy thì nhất định là hợp giới rồi. Không phải điều đó quan trọng.
Trừ phi cô ấy không hợp giới. Ôi, Chúa ơi. Nếu cô ấy không hợp giới,
thế mà bao lâu nay, tôi cứ nghĩ cô ấy hợp giới?
Chúa ơi, suy nghĩ của cô chẳng lý trí gì cả.
Cô nói đúng. Tôi xin lỗi.
Tôi chỉ... Tôi không muốn nói sai và xúc phạm cô ấy.
Chuyện này rất quan trọng để nói.
Tôi có nói chuyện đó...
trong các hội nghị mà tôi tổ chức về phân biệt đối xử ở công sở
mà không ai tới dự.
Kể cả cô.
Vâng, hôm đó tôi có việc.
Phải. Ta nói chuyện đó trực tiếp luôn nhé
vì cô có quyền được có mọi điều cô muốn vào bất cứ khi nào cô muốn.
Hình như có sự công kích ngầm.
Cô đang cảm thấy có sự đại công kích.
Nghe này, vấn đề là cô đang nói chuyện với tôi trong khi cô nên nói với cô ấy.
Cô còn bận không muốn xúc phạm cô ấy tới mức không nói thật với cô ấy.
Ôi Chúa ơi, cô nói đúng. Tôi chỉ cần nói thẳng.
Tôi cần lên các diễn đàn và tự trau dồi về mọi vấn đề đa dạng tính dục và...
cô ấy và tôi có thể gỡ rối.
Cảm ơn, Carol. Tôi cảm thấy đã được hiểu và lắng nghe.
Đó là vấn đề, vì tôi không muốn hiểu hay nghe cô.
Đoán xem Ian vừa chơi ai.
Này.
Không!
Ý tôi là... ai?
Tôi.
Tôi vừa thấy cái này dính ở cửa sổ phòng tôi khi tôi đi làm.
"Tempe"?
Ừ. Tempe, Arizona. Đó là nơi Ian đi nghỉ lễ xa-ba hàng năm.
Thôi đi mà, không phải lễ xa-ba.
Đó là trại ngủ cho đàn ông 40 tuổi muốn học võ thuật tổng hợp.
- Thật thảm hại. - Quá thảm.
- Cô biết chuyện này à? - Đại loại thế.
Anh ấy nhờ tôi chăm sóc nhẫn,
vì chúng vô giá, và anh ấy kiếm được nó ở Amazon.
Ôi Chúa ơi... Anh ấy làm gì với đống nhẫn?
Chắc anh ấy nghĩ đeo nhẫn thì trẻ hơn.
Cô biết anh ấy cạo râu vì nó ngả màu muối tiêu không?
- Anh có biết anh ấy uống thuốc dưỡng tóc. - Nhưng lại gọi chúng là...
Vitamin.
Bác sĩ nào mà lại kê vitamin chứ? Thật thảm hại.
Quá thảm hại.
Thế, tôi... Tôi sẽ làm gì đây?
Ian và tôi lẽ ra phải nói chuyện với Montreal
và cập nhật cho họ về bản mở rộng mới. Thế mà anh ta đi mất.
Anh biết Ian rồi. Anh ấy muốn gì làm nấy. Anh ấy là sếp mà.
Không phải sếp của tôi. Giờ chúng tôi ngang hàng.
Phải. Rõ ràng tôi là sếp.
Anh ấy làm cho tôi mà, cô cũng vậy.
Nhưng cô nói đúng. Cô không ở dưới Ian nữa.
Chào.
Ừm, gì cơ?
Ở vị trí mới của cô. Đã đến lúc cô ở trên.
Thôi, đi dạo đi, nghiền ngẫm nó như sếp ấy.
Phải, cô có thể giúp tôi.
Còn nếu Ian không thích, mặc xác anh ta.
Tôi sẽ không! Tôi sẽ... Tôi không...
Anh cần gì, David? Tôi bận lắm.
Chỉ cần tựa cho bản mở rộng mới.
Phải. Chưa có tựa.
Ian và tôi có nhiều ý kiến về cơ bản là khác nhau
về bản mở rộng mới.
Này nhé, tôi muốn...
Poppy! Đừng quan tâm. Phải, tôi chỉ cần một cái tựa.
Nếu ta không nghĩ ra tựa hay, Montreal sẽ đặt tựa dở đấy.
Nên tôi cần tựa hay, ngay và luôn.
Được rồi, vâng. Tôi đặt được. Tôi không cần Ian.
Ý tôi là... Tôi có quyền lực, và tôi sẽ khẳng định...
No comments yet. Be the first to leave one.