처음 200줄입니다.
Này, đây là con tàu làm phim hả?
Chiếc Venture à? Phải.
- Anh sắp tham gia chuyến hành trình điên rồ này sao? - Điên về chuyện gì chứ?
Tôi không rõ. Nhưng mọi người đang bàn tán về gã điên điều hành nó.
- Carl Denham? - Chắc là cái tên đó.
Hắn chẳng ngán chuyện gì. Nếu hắn muốn chụp hình sư tử...
...hắn sẽ đến gần và bảo con sư tử nhe răng ra cho ăn ảnh.
Một gã khó chơi. Sao mọi tin đồn đều bảo chuyến hành trình này là điên rồ nhỉ?
Mọi người quanh bến tàu đang bàn về hàng hóa, một thứ gì đó.
Và tôi chưa từng thấy con tàu nào lớn vậy với dàn thủy thủ như thế.
- Không đủ người để điều khiển nó sao? - Không đủ ư!
Nhiều gấp 3 số lượng cần thiết.
Tôi không hiểu lấy đâu ra đủ phòng cho họ ngủ nữa.
Ê, dưới kia. Anh muốn gì?
- Denham có ở trên tàu không? - Anh là ai?
Tôi là Weston, quản lý sân khấu.
Sao không nói sớm? Lên tàu đi.
Denham đang nổi điên.
Tôi hy vọng anh có chút tin tốt cho hắn.
À, anh Denham, anh biết lý do cho sự vội vã của tôi.
Công ty bảo hiểm phát hiện chúng ta mang theo chất nổ.
Cảnh sát trưởng sẽ lên tàu ngày mai hoặc mốt.
Nếu tranh cãi chuyện đó ở tòa, chúng ta sẽ bận rộn hàng tháng sao?
Với đạn được đủ để thổi tung bến cảng này lên.
Anh nghĩ cảnh sát trưởng sẽ nói gì với bom hơi ngạt của anh?
Theo như anh nói, một trong số chúng là đủ hạ gục một con voi.
Chúng tôi phải biết nơi sắp đến trước khi gió mùa bắt đầu.
Cứ tin tôi rồi anh sẽ sống sót qua gió mùa.
Đừng giận lẫy vậy chứ, thuyền trưởng.
Không thể đi vào mùa mưa nếu muốn quay một bộ phim ngoại cảnh.
Lãng phí hàng tháng, tiền hết sạch và chẳng có gì để trình chiếu.
Anh vẫn luôn mang về một bộ phim mà.
Và mọi người sẽ nói, "Carl Denham độc nhất vô nhị."
Weston, tôi đang vào bờ để gọi cho anh.
Nếu biết vậy thì tôi đã chờ anh rồi.
Đây là thuyền trưởng. Weston, quản lý sân khấu.
Tôi đoán anh đã gặp Driscoll, thuyền phó.
Thế nào, Weston, cô gái sao rồi?
- Không được, Denham à. - Sao?
Phải làm xong chuyện đó chứ. Giờ nghe này, Weston.
Kẻ nào đó đã hớt tay trên mọi cô gái mà tôi cố mời diễn.
Tất cả các rạp trong thị trấn đã từ bỏ tôi. Ngoại trừ anh.
- Anh biết tôi luôn sòng phẳng mà. - Mọi người đều biết anh sòng phẳng.
Nhưng anh nổi danh với sự liều lĩnh không thể che đậy.
Rồi thì anh lại quá giữ kẽ.
Anh nói đúng.
Thậm chí thuyền trưởng và thuyền phó còn không biết họ sắp đi đâu nữa.
Đấy thấy chưa. Tôi có lương tâm mà, Denham.
Tôi không thể gởi một cô gái đẹp như anh yêu cầu cho công việc như thế này
mà không cho cô ta biết điều gì sẽ xảy ra. - Chuyện gì sẽ xảy ra với cô ta?
Lên một con tàu mà không ai biết đi bao lâu...
đến nơi nào đó mà anh thậm chí cũng không gợi ý...
người phụ nữ duy nhất trên tàu...
với đám người hung bạo nhất mà tôi từng thấy.
Ý tôi là các thủy thủ.
Ôi trời ơi, anh nói như thể tôi chưa từng mang ai còn sống trở về vậy.
Thuyền trưởng và Driscoll đã gắn bó với tôi qua 2 cuộc hành trình.
- Trông họ vẫn khá sung sức. - Chắc chắn rồi, chúng tôi vẫn khỏe mạnh.
Nhưng đưa một cô gái vào nguy hiểm lại là chuyện khác.
Tôi giả sử không có nguy hiểm gì ở New York cả.
Nhưng nghe này, có cả tá gái đẹp trong thị trấn này...
đang gặp nguy hiểm nhiều hơn so với khi ở bên tôi.
Phải, nhưng họ biết loại nguy hiểm gì.
Chưa từng có diễn viên nữ trong bất cứ bộ phim nào của anh.
- Sao giờ anh lại muốn một cô? - Quỷ thần ơi!
Bộ anh nghĩ tôi muốn dẫn 1 người phụ nữ đi lòng vòng?
- Vậy tại sao? - Bởi vì công chúng,
cầu trời cho họ thấy được một khuôn mặt đẹp.
Chắc rồi, mọi người đều thích sự lãng mạn.
Không có chút lãng mạn hoặc phiêu lưu nào mà không có một thiếu nữ trong đó à?
Ngài Denham, sao không quay phim trong một tu viện hả?
Tôi bực rồi đó. Tôi dầm mưa dãi nắng để làm một bộ phim đặc sắc...
để rồi đám phê bình và chủ rạp đều bảo:
"Phim này mà có chút tình cảm mùi mẫn thì nó sẽ kiếm được nhiều gấp đôi."
Công chúng muốn một cô gái, lần này họ thích thì tôi chiều.
- Chẳng biết anh sẽ kiếm cô ta ở đâu nữa. - Tôi phải tìm được cô ấy, Weston.
Chúng ta sẽ khởi hành vào buổi sáng.
- Chúng ta phải đi lúc trời sáng. - Tại sao?
À, vì lý do tốt lành ấy mà.
Mọi thứ tôi nghe được làm tôi bớt khoái chuyện này rồi.
Tôi vui vì đã không giao cô gái cho anh.
Vậy sao? Thế đấy, tôi sẽ cho anh thấy.
Anh nghĩ tôi sẽ bỏ cuộc chỉ vì anh không tìm được cho tôi một cô gái ư?
Tôi sẽ làm bộ phim vĩ đại nhất thế giới.
Thứ gì đó mà chưa ai từng thấy hoặc nghe về nó.
Họ sẽ phải sáng tạo nhiều tính từ mới khi tôi trở về.
- Anh đi đâu thế? - Ra ngoài...
tìm một cô gái cho bộ phim của mình. Thậm chí nếu phải cưới một cô.
- Làm ơn đứng qua một bên. Lấy đồ sau đi. - Tôi giữ đồ của mình được không?
Đừng xô đẩy nữa được không?
- Ồ, tôi không định đẩy cô. - Xin lỗi.
Họ bố thí thứ gì trong tiệm này vậy?
Xúp buổi tối. Cà phê và bánh rán vào buổi sáng.
Bắt được nhé, đồ trộm cắp. Tới đồn cảnh sát nào. Thích thế hả?
Không, không. Tôi có trộm đâu. Để tôi đi. Tôi chỉ định, chứ chưa trộm.
- Chán lũ trộm này lắm rồi. - Thôi đi. Cô bé không lấy gì cả.
- Quả thật là tôi không trộm mà. - Ba người trong tuần này...
- Đây... một đô la đây. - Một đô la.
Cút đi.
Ê, taxi!
Cảm thấy đỡ hơn chưa?
Rồi, cảm ơn anh.
- Anh thật tử tế. - Đừng làm bộ nữa.
Tôi không quan tâm tới cô chỉ vì lòng tốt.
- Sao cô lại ra nông nỗi này? - Có lẽ là xui xẻo.
Có nhiều cô gái như tôi lắm.
- Với ngoại hình của cô thì không nhiều. - Tôi có thể xoay xở kiếm quần áo đẹp mà.
- Nhưng khi một cô gái quá xoàng xĩnh... - Không có gia đình à?
Cứ cho là có một người chú ở đâu đó.
Cô từng diễn xuất lần nào chưa?
Thỉnh thoảng tôi cũng có làm thêm trên Long Island.
Giờ thì xưởng quay đóng cửa rồi.
- Cô tên gì? - Ann Darrow.
Tốt. Tôi có một công việc cho cô.
Quần áo trên tàu sẽ hợp với cô.
Nếu cửa hiệu vẫn mở cửa, tôi có thể mua quần áo cho cô.
- Nhanh nào. - Nhưng...
- Nhưng đó là việc gì thế? - Là tiền bạc, phiêu lưu và danh tiếng.
Nó là việc xúc động của cả một đời. Một chuyến hải hành dài...
bắt đầu lúc 6 giờ sáng mai.
Không, đợi đã.
Tôi không hiểu. Anh phải nói thật với tôi.
Tôi muốn công việc đó lắm...
...nhưng không thể. - À, tôi hiểu.
Không. Cô hiểu sai ý tôi rồi. Chuyện này rất nghiêm túc.
- Tôi chỉ muốn... - Chắc mà. Chắc chắn là cô muốn.
Tôi hơi phấn khích và quên là cô chưa hiểu vấn đề.
Nghe này, tôi là Carl Denham. Đã từng nghe tới tôi chưa?
Rồi, rồi ạ. Anh làm phim về rừng nhiệt đới và các thắng cảnh.
Đúng thế. Và tôi chọn cô diễn vai chính trong bộ phim sắp tới của tôi.
Chúng ta nhổ neo lúc 6 giờ.
- Đi đâu? - Xa nghìn trùng.
Và nghe này, Ann, tôi nói thật.
Không có chuyện mờ ám gì đâu.
- Tôi phải làm những gì? - Cứ tin tôi và đừng nản chí.
Ê, mấy cậu trên cái tời đó...
xuống boong tàu và giúp mở cửa hầm này đi.
Kéo sợi dây này lên phía trước nhanh.
Tiến lên, mấy anh nông dân, xong rồi lên đây!
Cô làm gì trên này?
- Tôi chỉ muốn xem thôi. - À, chỉ muốn xem cơ đấy.
Ồ, tôi xin lỗi. Thu dọn sợi dây nhanh!
Cô là cô đào mà Denham chấm, phải không?
Phải. Tôi nghĩ chuyện này kích động khủng khiếp.
Trước giờ tôi chưa từng ở trên một con tàu.
Trước giờ tôi cũng chưa từng ở trên một con tàu với phụ nữ.
Chắc anh không bận tâm lắm về chuyện phụ nữ ở trên tàu hả?
Có đó, họ chỉ gây phiền toái thôi.
- Tôi sẽ cố không như thế. - Cô vừa gây trở ngại đấy thôi.
Mang cái thang đó lên boong tàu!
À, tốt hơn cô nên ở bên dưới.
Gì cơ? Trong cả chuyến hành trình ư?
E là tôi khỏi cần xin lỗi vì đánh trúng cô.
Đó là một cú giơ cao đánh khẽ vào cằm thôi nhỉ.
- Nào, chúng ta khởi hành. - Khởi hành.
Này, anh nghĩ anh đã gọt bao nhiêu khoai tây trong 6 tuần?
'Gất' nhiều.
Thủy thủ ăn như hạm vậy, đúng không?
Lúc nào cũng ăn. Một ngày nào đó tôi sẽ quay về Trung Quốc...
để khỏi phải trông thấy khoai tây nữa.
- Charlie, biển cả không tuyệt sao? - Rất đẹp.
Sớm thôi cô sẽ giống như mọi thủy thủ, ngoại trừ việc ăn nhiều.
Tôi thích thế. Tất nhiên, ngoại trừ việc, lên phương Bắc thì không dễ chịu lắm
khi trời lạnh buốt và dông tố, phải không?
Biển rất đẹp khi cô xếp đặt thời tiết hoặc ăn sáng với một ít trứng thôi.
- Chào, Ann. - Chào, Jack.
- Cô đã ở đâu cả buổi sáng vậy? - Thử mấy bộ trang phục cho ngài Denham.
Anh ấy phải quay thử vài lần với tôi trên boong tàu nếu ánh sáng thích hợp.
Quay thử, sao vậy?
À, để xem phía mặt nào của tôi trông đẹp nhất và đại loại thế.
Với tôi cả hai bên mặt cô đều ổn cả.
Vâng, nhưng anh không phải đạo diễn phim.
Tôi mà là đạo diễn thì cô đã không ở đây.
Thế đấy, đó là câu tế nhị để nói sao.
Tàu này không có chỗ cho con gái.
Phải chi anh đừng lải nhải chuyện đó. Anh thật hẹp hòi.
Ai cũng nghĩ tôi gây nhiều rắc rối.
Nhưng không phải. Anh không được nói là tôi gây tí rắc rối nào cho bất cứ ai...
...đúng không?
- Chắc chắn rồi. Chắc chắn vậy rồi. - Tôi không thấy...
Vậy, là thế nào?
Chỉ việc lảng vảng ở đây là đã rắc rối rồi.
Ôi, trời, thế mà tôi đã nghĩ là mọi thứ sẽ thú vị lắm chứ.
Ồ, cô sẽ ổn thôi.
Nhưng chỉ là phụ nữ không thể ngưng gây phiền toái.
- Chắc là bẩm sinh họ như thế. - À, dù sao thì...
Tôi đã có thời gian hạnh phúc nhất trên con tàu cũ kỹ này.
Thế... Thế cũng tốt.
Này...
Cô thực sự cảm thấy thế à, Ann?
Dĩ nhiên. Mọi người rất tử tế với tôi. Ngài Denham và thuyền trưởng...
Anh không nghĩ thuyền trưởng là một ông cụ non đáng yêu sao?
Tôi không muốn ông ấy nghe tôi nói vậy đâu.
Iggy tốt với tôi lắm.
Iggy thích tôi hơn bất kỳ ai trên tàu này.
Phải không, Iggy?
- Đúng thế. Dĩ nhiên là thế. - Giai nhân và quái vật hả?
Ờ, mà tôi chưa từng nghĩ là mình đẹp trai bao giờ.
Mặc trang phục vào đi. Ánh sáng thích hợp để quay thử rồi đấy.
Được rồi, ngài Denham. Tôi sẽ xong nhanh thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.