처음 200줄입니다.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
LỄ TỐT NGHIỆP TRƯỜNG TIỂU HỌC ẤP JOU
BẰNG TỐT NGHIỆP BẰNG KHEN
LỄ TỐT NGHIỆP LẦN THỨ 53 TRƯỜNG CẤP BA URI
TRƯỜNG LUẬT
CHOI KANG HO ĐỖ THỦ KHOA KỲ THI TƯ PHÁP THỨ 56
Đã nói rồi. Tôi không đi nhà thờ.
Con trai tôi trở thành công tố viên
nhờ tôi cúng pháp sư.
Trời ạ. Cúng pháp sư?
Thưa cô, những thứ đó là mê tín.
Ơ kìa, đứng trên ngạch cửa sẽ xui xẻo ba đời đấy.
Cái đó cũng là mê tín nhỉ?
Vậy tôi xin phép
- để lại tờ bản tin. - Vâng.
- Chúc cô luôn hạnh phúc. - Cảm ơn anh.
NGƯỜI MẸ TỒI CỦA TÔI
Ôi trời.
BÊ BỐI TÌNH ÁI VÀ HỐI LỘ…
BIỂN THỦ, THAM Ô 10 TỶ WON
ẤP JOU
Chẳng hiểu sao báo chí liên tục lên bài.
Không biết ngày mai sẽ lại giật tít chuyện gì.
Tôi sẽ tìm hiểu ai đứng sau việc này.
Không cần. Tìm hiểu để làm gì?
Điều đầu tiên các ông lớn chính trị làm
khi nắm quyền trong tay là gì?
Là chèn ép doanh nghiệp như của tôi.
Biết làm sao được. Sắp tái bầu cử rồi.
Bọn họ không muốn bị ăn thịt thì phải tung ra miếng mồi khác.
Nhưng vẫn quá đáng thật. Phải không?
Đám quỷ này cứ phải chụp góc từ dưới lên.
Tổ sư.
Nhìn nọng cằm của tôi xem.
Trời đất.
Ông đừng lo.
Tôi sẽ giải quyết ổn thoả.
À, còn nữa…
Đây là điện thoại cũ của chồng tôi.
Vẫn còn lịch sử cuộc gọi với Xây dựng Woobyeok.
Cậu muốn làm con trai tôi không?
Sao ạ?
Càng nhìn càng ưng bụng.
Nếu có đứa con trai như Công tố Choi, tôi yên tâm biết mấy.
Tôi sẽ giao hết mọi quyền hành,
rồi đến Hawaii câu cá và tận hưởng cuộc sống.
Thằng con trai duy nhất nhà tôi chỉ biết gây chuyện suốt ngày.
À, đúng rồi.
Cậu bảo chuyện gì bắt đầu đau đầu ấy nhỉ?
À, chuyện là…
Dư luận lần này khá gay gắt
nên có vẻ Park Cheol Soo khó được giảm án.
Trời ạ, tưởng gì.
Đừng lo lắng.
Sau việc lần này, tôi cũng sẽ vứt hắn đi.
Cảm ơn cậu đã vất vả nhiều.
Cần gì cứ nói với tôi.
Muốn đổi xe mới không?
Đúng rồi.
Nhà mới thế nào? Thích chứ?
Món quà đó quá đỗi hào phóng.
Thật sự cảm ơn ông.
Tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn nữa.
Được rồi. Như hiện tại là quá đủ.
Cậu làm tốt hơn nữa thì tôi sẽ rỗng túi mất.
Tôi xin phép đi trước.
Đợi đã.
Hình như cậu quên thứ gì đó.
Bỏ cái đó xuống.
Ai cũng cười nhạo khi nghe tôi chơi bóng chày.
Còn nghĩ tôi chạy không nổi thì chơi cái gì.
Nhưng đơn giản lắm.
Nếu đánh một cú home run thì đâu cần phải chạy.
Hoặc nếu strikeout được ba lần thì cũng chả cần phải chạy.
Cả đời tôi đã sống như thế.
Home run hoặc là strikeout .
Thì ra đó là bí quyết
để gây dựng Xây dựng Yongra
thành Tập đoàn Woobyeok trong thời gian rất ngắn.
Tôi sẽ khắc ghi trong đầu.
"Hoặc là home run ,
hoặc là strikeout ."
Đau đấy.
Cậu tiến bộ nhiều rồi. Không lâu trước đây còn chả ném nổi bóng.
Tôi đã tập luyện rất nhiều.
Thật ra, tôi thích bóng chày từ nhỏ.
Nhưng không thể chơi cùng bạn hay xem trên TV.
Tại sao?
- Vì tôi muốn gặp Chủ tịch. - Sao?
Nếu không trở thành công tố, sao tôi có thể gặp ông?
Tôi cũng muốn điều đó.
Sẽ thật tuyệt biết bao nếu có một người bố có thể dựa vào như Chủ tịch.
Được rồi.
Từ giờ cứ gọi tôi là bố.
Tôi được gọi thế thật ạ?
Xem kìa.
Lần đầu tôi thấy cậu Choi cười tươi như thế đấy.
Vậy không biết chúng ta có thể đi tắm hơi cùng nhau không ạ?
Tắm hơi?
Ước mơ cả đời con là được cọ lưng cho bố.
"Bố"?
Hóa ra chính là cảm giác này.
Hay thật.
Được.
Có con trai để được nhờ mà!
" Home run hoặc strikeout ."
Anh!
Hãy kiểm tra nguồn tin này
và tìm các bài báo, đoàn thể, nạn nhân liên quan.
Vâng.
Công tố viên.
Thật sự oan quá mà!
Con trai tôi tuyệt đối không phải kẻ giết người!
Con trai lão Chủ tịch lắm tiền kia
đổ tội cho con tôi!
- Cậu biết cả mà! - Ông à!
Chỉ cần cậu tuyên bố
con tôi không phải thủ phạm là xong mà!
- Công tố viên! - Ông ơi!
Tôi xin cậu đấy, làm ơn!
- Làm ơn! - Ông bỏ tay ra đi.
- Ôi. - Trời ạ.
Cái bọn hỗn hào này!
Cậu không có bố sao?
Vâng, tôi không có bố.
Nhưng mà…
Có hay không thì khác gì nhau?
Con trai ông còn trở thành sát nhân vì có một người bố vô dụng kia mà.
Cậu nói gì?
Trời ơi…
ẤP JOU
Trời ơi…
Cuộc gọi sẽ được chuyển đến hộp thư thoại…
Chắc nó bận lắm.
Cũng phải. Làm việc nước là phải thế.
Ôi, món sườn.
Rau trộn,
miến trộn, bánh xèo…
Đủ rồi nhỉ?
Ôi trời, không với tới rồi.
Làm gì mà cái lưng ra nông nỗi này thế?
Dán cao dán chỉ tổ bay mùi thêm.
Để chữa đau lưng,
châm cứu là bài thuốc hữu hiệu nhất.
Thôi được rồi, tôi không sao.
Dán cao dán rồi nên sẽ khỏi ngay thôi.
Hồi xưa, có lần chú tôi ngã cầu thang.
Chú ấy nghĩ là chuyện nhỏ và chỉ dán cao dán.
Thế rồi chú ấy liệt nửa người.
Chỉ nằm mãi một chỗ nên lở loét khắp người.
Không từ nào diễn tả nổi.
Sao bà lại kể chuyện kinh dị thế?
Thì tôi chỉ kể vậy thôi.
Cô thấy bụng dạ sao rồi?
Chỉ hơi khó chịu thôi
hay là đau như bị dao đâm vào?
Làm sao cô ấy biết được cảm giác bị dao đâm?
Không biết à?
Chắc tại lúc nấu ăn tôi nêm nếm cùng lúc nhiều món.
Uống cái này vào sẽ khỏi ngay.
Hồi xưa,
cô tôi hay bị đầy bụng nên uống thuốc tiêu hoá mãi.
Cuối cùng cô ấy qua đời vì dạ dày thủng một lỗ.
Họ mổ bụng cô ấy, thấy lục phủ ngũ tạng gần như chảy ra hết.
Cái bà mắc dịch này.
Sao cứ nói mấy chuyện không đâu thế?
Thì tôi chỉ nói vậy thôi.
Cô đừng lo quá.
Bé yêu à.
Phải rồi.
Tôi định đặt tên bé yêu là Kang Ho.
Sao cơ?
Sao lại là tên đó?
Nghĩ lại mới thấy,
ai tên Kang Ho cũng thành công cả.
Có Song Kang Ho này, cả Choi Kang Ho nữa.
Tôi muốn bé yêu nhà mình lấy vía tốt.
Chó có tốt vía đến mấy thì cũng đâu trở thành hổ được.
Hổ?
Ôi trời.
Tôi đặt tên con là Hổ nhé?
Vậy thì con mình sẽ trở thành hổ.
Hổ à, gầm gừ đi.
Gầm gừ xem nào.
Cứ kệ cô ấy đi nhé.
Mà này, công tố viên của chúng ta vẫn khỏe chứ?
Từ hồi chuyển lên Seoul cậu ấy chẳng về thăm lần nào.
Thật ra ban sáng nó đã gọi và bảo sẽ về.
Nhưng tôi không cho về.
Còn biết bao nhiêu phiên tòa phải giải quyết,
nên tôi bảo cuối tuần nó cứ nghỉ ngơi.
À.
Tôi đã truy theo địa chỉ IP đã tải những bài đăng
lên các trang mạng sáng nay.
Đây là video ở một tiệm net phường Sangdo.
Tôi nghĩ là họ đã phanh phui sai trái của Tập đoàn Woobyeok lên các trang báo.
HA YOUNG
Lại không bắt máy à?
Ừ.
Có nên gọi lại lần nữa không?
No comments yet. Be the first to leave one.