Dave Chappelle: The Closer

Dave Chappelle: The Closer

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

Dave Chappelle The Closer WEBRip Netflix vi
다음의 해설 NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: NGUYỄN VŨ TUẤN. Thời lượng: 1g 12ph (72 phút)

태그

webrip
web
BRip
게시일: 2021-10-07
다운로드: 18
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

TRỰC TIẾP TỪ DETROIT

Cảm ơn các bạn.

Mời yên vị, cứ thoải mái, thư giãn đi.

Tôi sẽ kể các bạn nghe... bắt đầu thôi.

Cảm ơn.

Tôi cần các bạn biết vài điều.

Và tôi sẽ kể sự thật và xin đừng hoảng hốt.

Đây là tập đặc biệt cuối của tôi trong thời gian ngắn.

Mọi thứ đều ổn thôi. Nghe tôi nói này.

Tôi đã làm thế ở Detroit vì lý do này.

Đúng thế.

Muốn biết sao chứ?

Vì tôi đã nói xấu Detroit trong tập đặc biệt đầu tiên

tôi nhận ra tôi có thể, thực hiện tập đặc biệt cuối ở đây.

Nhân thể, xin lỗi về điều đó.

Trước khi bắt đầu, tôi phải nói là "Tôi giàu có và nổi tiếng".

Và lý do duy nhất khiến tôi nói thế

vì 17 tháng qua quả là địa ngục và tôi không tưởng tượng nổi

mọi người trải qua gì.

Thật vui khi gặp các bạn

và thật mừng vì các bạn khỏe và mong người các bạn yêu quý đều ổn.

Không muốn các bạn lo về tôi, tôi...

đã được tiêm vắc-xin, tôi...

đã được tiêm vắc-xin Johnson & Johnson.

Công nhận đó có lẽ là

quyết định trẻ trâu nhất từng làm.

Gặp bác sĩ và nói kiểu, "Hãy cho tôi lựa chọn tốt thứ ba".

Tôi sẽ tiêm loại mà dân vô gia cư tiêm.

Đến giờ, tôi vẫn ổn.

Có thể các bạn đã nghe tin, tôi quả thật đã nhiễm corona.

Nó rất khác lạ.

Trước hết, khi bác sĩ bảo tôi nhiễm vi-rút corona,

xin thưa, tôi đã ngạc nhiên vì cảm giác của mình.

Tôi cảm thấy dơ bẩn.

Cảm thấy ghê tởm.

Bởi tôi đã đi khắp Texas

sờ nắn bao nhiêu là tay nắm cửa, đồ đạc, đôi tay ẩm ướt.

Boa tiền cho vài gã da đen. "Đây, mang tiền về cho gia đình đi".

Có lẽ tôi đã giết hàng nghìn người.

Cố tổ chức buổi diễn tối nay nên hy vọng các bạn đón nhận

bởi nhiều anh bạn da đen đã ngỏm để tôi có buổi diễn này.

Lâu rồi không thấy dơ bẩn vậy.

Lần cuối tôi nhớ cảm giác dơ bẩn như thế,

trời ơi, khi đó còn là cậu bé.

Tôi đã bị quấy rối bởi một nhà thuyết giáo.

Nhưng đừng thấy tệ cho tôi, tôi thích điều đó.

Tôi từng bắn vào cái mặt gã.

Chà, là do gã đòi tôi làm việc đó.

Người ta đưa bạn vào khu cách ly.

Tôi đã phải cách ly trong ít nhất mười ngày.

Họ nói "Phải ở trong phòng này", tôi chả đi đâu.

Và nó bắt đầu khiến tôi phát rồ, bởi tôi chỉ ngồi trong phòng

và xem video suốt ngày.

Có biết tôi xem gì không?

Tôi ghét phải nói ra nhưng có rất nhiều video,

buồn thay, về người da đen...

vô cớ đánh người châu Á.

Những vụ tấn công này vô cớ, không tin nổi.

Tôi cứ ngồi trong phòng xem, nó làm tôi căng thẳng.

Tôi bị căng thẳng bởi suốt thời gian

khi bạn nhiễm vi-rút corona, ít nhất năm ngày đầu

bạn chỉ chờ đợi và xem mình sẽ bị bệnh ra sao.

Và hóa ra, thực sự là...

tôi đã không hề ốm đau gì.

Không ho, sổ mũi, không sốt, không gì cả.

Xem tôi này.

Tôi là Magic Johnson của vi-rút corona.

Tôi cứ ngồi trong cũi cả tuần và dần khỏe ra.

Nhưng tôi bị căng thẳng, bởi cứ phải xem video về những anh bạn da đen yêu dấu

đánh những anh bạn châu Á thân yêu của mình và thật ác độc.

Khi tôi xem đống video ấy, thật là quái

nhưng tôi cảm thấy...

Khi nhìn những người anh em này đánh những người châu Á đó.

Giống như đang xảy ra trong cơ thể tôi vậy.

Tôi đã không ốm đau gì.

Tôi còn xem rất nhiều video về UFO.

Quái gì đang xảy ra với đống video thế?

Mấy cậu da đen đang ở đây.

Mấy UFO cứ mò vào Trái Đất

và nó làm tôi nảy ý tưởng làm phim.

Nghe ngớ ngẩn, nhưng cứ nghe tôi đã.

Trong ý tưởng phim của tôi,

chúng ta phát hiện ra những người ngoài hành tinh

có nguồn gốc từ Trái đất.

Rằng họ đến từ nền văn minh cổ xưa có khả năng đi lại giữa các vì sao

và đã rời bỏ Trái đất hàng nghìn năm trước.

Một vài hành tinh khác mà họ đến

và mọi thứ tồi tệ với họ ở những hành tinh khác

nên họ quay về Trái đất

và quyết định rằng họ muốn tuyên bố Trái đất là của chính họ.

Đó là cốt truyện hay, nhỉ?

Tôi gọi nó là Vũ trụ Do Thái.

Vũ trụ Do Thái.

- Chúng tôi thích nó! - Được rồi.

Sẽ còn tồi tệ hơn thế, chờ chút.

Sẽ còn tệ hơn thế.

Rồi tôi nảy ra ý tưởng viết sách cho trẻ em.

Tôi đã viết nó, nó sẽ sớm ra mắt.

Cuốn sách được viết để giúp bậc cha mẹ, dạy con mình về phân biệt chủng tộc

nếu là cha mẹ, hẳn các bạn sẽ biết

thật là một ý tưởng bất khả thi để có thể dạy dỗ trẻ con.

Nhưng tôi đang làm nó.

Cuốn sách nói về một người đàn ông da đen khỏe đẹp và cao to

có một cái tên kiểu Da trắng ôn hòa rất phổ thông...

và anh ta có một giọng nói đặc trưng kiểu Da trắng.

Nên bất cứ khi nào gã chết tiệt này gọi điện đặt chỗ tại nhà hàng,

ờ, anh ta sẽ được đặt trước.

Với cái tên và giọng nói ấy, ai từ chối nổi?

Tôi phải cho các bạn biết anh chàng da đen này là một gã thực sự khổng lồ.

Và là một tay khỏe mạnh.

Và khi anh ta xuất hiện ở nhà hàng người ta cứ thấy gã da đen to lớn này

là nói "Anh không được vào đây". Và họ gọi cảnh sát.

Rồi trong mỗi chương hồi của cuốn sách

mỗi khi cảnh sát đến, họ luôn bắn anh ta.

Nhưng xin nhớ cho gã này là một tên khổng lồ,

mấy viên đạn đó không giết được anh ta, thậm chí không đau.

Chúng chỉ làm trái tim anh tan nát.

Cuốn sách đó tên là Clifford, anh chàng Da đen Khổng lồ, hứng thú?

Đây là buổi diễn cuối của tôi, bởi tối nay tôi có một việc.

Tối nay tôi đến đây...

bởi công việc này, tôi đã làm trên Netflix

tôi sẽ phải hoàn thành.

Các câu hỏi các bạn có thể đặt ra

về toàn bộ những chuyện hài tôi đã kể mấy năm qua

tôi hy vọng được trả lời trong tối nay.

Và tôi muốn bắt đầu bằng việc đề cập đến cộng đồng LBGTQ, chắc chắn là vậy.

Mong thành viên cộng đồng này biết rằng tối nay tôi đến trong hòa bình.

Tôi hy vọng được thương thuyết về việc trả tự do cho DaBaby.

Câu chuyện buồn!

DaBaby là nghệ sĩ nhạc trực tuyến số một cho tới vài tuần trước.

Ngã lộn cổ trên sân khấu và nói vài điều...

nói vài điều điên rồ về cộng đồng LBGTQ

trong một buổi hòa nhạc ở Florida.

Các bạn đã biết, tôi luôn nỗ lực

nhưng thậm chí khi tôi thấy mớ lộn xộn đó tôi cũng kiểu, "Chết tiệt, DaBaby".

Tên này chọc khoáy rồi nhỉ?

Cậu ta đã chọc khoáy.

Đấm vào cộng đồng LBGTQ, trúng ngay vào đúng điểm AIDS.

Không thể làm thế.

Không thể làm thế.

Nhưng tôi tin và sẽ nhấn mạnh điểm này sau

rằng thằng nhóc đó đã mắc một lỗi rất nghiêm trọng.

Tôi sẽ thừa nhận.

Nhưng, các bạn biết thứ mà cộng đồng LBGTQ lại không biết về tiểu sử của DaBaby,

cậu ta hoang dại.

Cậu ta từng bắn một người da đen... và giết anh ấy, ở Walmart.

Sự thật, tra Google sẽ rõ.

DaBaby đã bắn và giết hại một người da đen ở Walmart, Bắc Carolina.

Sự nghiệp thì chả bị gì.

Hiểu ý tôi không?

Trên đất nước ta, bạn có thể bắn và giết một người da đen

nhưng bạn không nên tổn thương một người đồng tính.

Và đây chính là sự bất công tôi muốn tranh luận.

Tôi có một câu hỏi cho các khán giả ở đây

và đây là một câu hỏi thực sự chứ không phải đùa.

Liệu một người đồng tính có thể là một kẻ phân biệt chủng tộc?

- Có. - Phải!

- Quý vị có thực sự nghĩ vậy không? - Có!

Tất nhiên là có thể. Cứ nhìn Mike Pence mà xem.

Tôi đoán, nhưng tôi cá là ông ta đồng tính.

- Phải. - Ôi Chúa ơi.

Và ổng cũng đâu phải một người đồng tính tự hào, mà là người đồng tính buồn bã.

Tôi thấy buồn cho ông ta.

Ông ta trông như người đồng tính mà sẽ cầu nguyện về điều đó.

Chúa ơi, xin hãy lấy những cảm xúc dơ bẩn này khỏi tim con.

Xin Chúa, hãy khiến mấy cái lỗ đít đó trở nên xấu xí với con.

Con không muốn nếm mấy cái dương vật này nữa.

Buồn cười thật.

Các bạn đang bị lẫn lộn cảm xúc. Các bạn nghĩ tôi ghét người đồng tính

và điều các bạn thực sự thấy

là tôi ghen tị với người đồng tính.

Tôi ghen tị,

tôi không phải người Da đen duy nhất cảm thấy vậy.

Người Da đen nhìn cộng đồng đồng tính và nói

"Ôi Chúa ơi! Nhìn phong trào đó làm tốt thế nào kìa.

Nhìn các bạn đang làm tốt thế nào đi.

Và chúng tôi thì luôn bị kẹt trong tình trạng khó khăn này cả trăm năm.

Vì lý do chết tiệt nào mà mấy người tiến triển được như vậy?

Tôi không thể ngưng cảm thấy rằng

nếu nô lệ có dầu em bé và quần đùi ngắn...

chúng tôi có thể đã được tự do từ cả nghìn năm trước.

Các bạn hiểu ý tôi chứ?

Nếu Martin Luther King đã kiểu,

"Tôi muốn mọi người đứng lên một cách quyến rũ.

Làm cho cơ thể mọi người trông thật tuyệt là sáng bóng".

Tôi không ghét người đồng tính, tôi tôn trọng mấy người lắm.

À, không phải tất cả.

Tôi không thích thú với mấy gã đồng tính mới.

Quá nhạy cảm, quá mong manh.

Đâu phải kiểu người đồng tính tôi đã lớn lên cùng, tôi nhớ mấy bố đồng tính cũ.

Mấy ông bạn trong vụ Stonewall, họ là những người tôi tôn trọng.

Họ chả quan tâm ai nghĩ gì, họ đấu tranh vì sự tự do của mình.

Tôi tôn trọng điều đó, tôi còn chả phải đồng tính

và tôi muốn được như mấy ông bạn Stonewall đó.

Những người đồng tính kiểu cũ, kiểu đầu gấu.

Những anh bạn da đen với cái lỗ quang vinh, tôi thích đó.

Những người đồng tính mới này còn chả biết cái lỗ quang vinh là gì.

Đó là một cái lỗ trên tường, do những nhà thầu đồng tính xây.

Biết sao họ đục lỗ trên tường chứ?

Tôi nói cho, chả có cách nào hay để nói.

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left